Cảnh báo lừa đảo‼️ Lý do vì sao người Vẹt Nôm khạc nhổ ra cụm từ ''mọi Miên'' sẽ tự tay bóp vào cái dái của chính mình

Thổ tả liên quan gì m. Sự thật tộc vẹm là di cư từ khu vực Vân Nam dọc theo Sông Hồng xuống xứ vẹm. Nhóm khác nó theo sông mekong thì thành khmer, 1 nhóm khác di cư xuống gần bán đảo malay thành người môn.
Còn đếch có nhóm nào di cư lên hoa nam cả, tộc hán đang đánh đuổi các tộc khác xuống phía nam.
Likely_routes_of_early_rice_transfer%2C_and_possible_language_family_homelands_%28archaeological_sites_in_China_and_SE_Asia_shown%29.png
Lạc Long Quân <=> Lạc Việt => Nhánh Môn-Khmer của Austrosiatic : Việt (+ cả Việt-Mường), Khmer, Môn, Ba Na, Xê Đăng, Giẻ Triêng
Âu Cơ <=> Âu Việt => Nhánh Thái của Thái - Kadai: Thái, Lào, Tày, Nùng, Tráng (Choang)

Austrosiatic <=> ngữ hệ
Môn-Khmer <=> ngữ tộc ∈ ngữ hệ Austrosiatic
Việt - Chứt <=> ngữ chi ∈ ngữ tộc Môn-Khmer

=> Di cư từ Vân Nam xuống là Vẹt Nôm gốc Thái sau này oánh Lạc Việt nhưng chỉ sát nhập ko đồng hóa như Khựa nên ko bị Vẹt Nôm thuần chủng xem là barbarian
:))
 
Lạc Long Quân <=> Lạc Việt => Nhánh Môn-Khmer của Austrosiatic : Việt (+ cả Việt-Mường), Khmer, Môn, Ba Na, Xê Đăng, Giẻ Triêng
Âu Cơ <=> Âu Việt => Nhánh Thái của Thái - Kadai: Thái, Lào, Tày, Nùng, Tráng (Choang)

Austrosiatic <=> ngữ hệ
Môn-Khmer <=> ngữ tộc ∈ ngữ hệ Austrosiatic
Việt - Chứt <=> ngữ chi ∈ ngữ tộc Môn-Khmer

=> Di cư từ Vân Nam xuống là Vẹt Nôm gốc Thái sau này oánh Lạc Việt nhưng chỉ sát nhập ko đồng hóa như Khựa nên ko bị Vẹt Nôm thuần chủng xem là barbarian
:))
M tỉnh mộng dùm tao cái lạc long quân, âu cơ cc gì toàn xạo Lồn khác buồi thần nông, hoàng đế, nữ oa, viêm đế...
Ở đây nói khoa học, sinh học, ngôn ngữ chứ éo phải mấy truyện xạo Lồn. Nhóm tai kradai mới là lũ dân bản địa ở lưỡng quảng và bắc vẹm. Tộc vẹm hiện tại là tộc tạp nham lai đủ thứ nên éo thể dùng ADN để truy gốc. Nên thứ duy nhất truy gốc là ngôn ngữ mà Austrosiatic là gốc khu vân nam dọc theo mekong. Quá hợp lý tọc vẹm di cư theo Sông Hồng rồi định cư số lượng lớn.
Còn m thực sự biết âu việt là ở đâu k? Âu Vịt là dân bản địa thai kradai lập quốc ở quảng tây chứ đéo phải là di cư từ vân nam xuống bắc vẹm lập quốc cc gì cả.
 
M tỉnh mộng dùm tao cái lạc long quân, âu cơ cc gì toàn xạo lồn khác buồi thần nông, hoàng đế, nữ oa, viêm đế...
Ở đây nói khoa học, sinh học, ngôn ngữ chứ éo phải mấy truyện xạo lồn. Nhóm tai kradai mới là lũ dân bản địa ở lưỡng quảng và bắc vẹm. Tộc vẹm hiện tại là tộc tạp nham lai đủ thứ nên éo thể dùng ADN để truy gốc. Nên thứ duy nhất truy gốc là ngôn ngữ mà Austrosiatic là gốc khu vân nam dọc theo mekong. Quá hợp lý tọc vẹm di cư theo Sông Hồng rồi định cư số lượng lớn.
Còn m thực sự biết âu việt là ở đâu k? Âu Vịt là dân bản địa thai kradai lập quốc ở quảng tây chứ đéo phải là di cư từ vân nam xuống bắc vẹm lập quốc cc gì cả.
Chữ Việt (Duê) thời cổ đại là một khái niệm bao hàm rất rộng. Bản chất Bách Việt = khái niệm mang tính phân loại địa-chính trị do người Hoa Hạ (Húa-sạ) phương Bắc đặt ra để gọi chung tất cả các cư dân không thuộc nền văn minh Trung Nguyên cư trú ở phương Nam.
Dù được gọi chung là Việt, các nhóm trong khối Bách Việt có sự khác biệt rất lớn: Có nhóm nói tiếng thuộc ngữ hệ Tai-Kadai (Tây Âu, Lạc Việt, Mân Việt), có nhóm nói tiếng thuộc ngữ hệ Hán-Tạng hoặc Hmon-Mien. Họ không chung một ông tổ hay một dòng máu trực hệ, mà là các quần thể nhân chủng có sự hòa trộn khác nhau giữa chủng người Mongoloid (phương Bắc) và chủng người Australoid (phương Nam).
Về phát tích của người Âu Việt, người Âu Việt (tức Tây Âu) dù cư trú chủ yếu ở khu vực Quảng Tây, Quảng Đông và đông bắc Việt nhưng các nhà nghiên cứu cho rằng thủ lĩnh Thục Phán (An Dương Vương) của họ lại có gốc gác tới từ nước Thục ở vùng Tứ Xuyên ở Trung Quốc hiện tại. Các nhà ngôn ngữ học lịch sử đã phục dựng cổ âm và phát hiện ra chữ "âu" trong tiếng Hán cổ đại là cách ghi âm lại một từ gốc Thái-Kadai mang nghĩa là "nguồn", "nước", hoặc "vùng thung lũng sông" (rất giống với từ Ou hoặc U trong một số ngôn ngữ hệ Thái hiện đại). Khi thủ lĩnh Thục Phán dẫn quân xuống phía nam, ngài đã tiếp xúc và thống lĩnh bộ tộc Tây Âu (Âu Việt) tại vùng Cao Bằng, Lạng Sơn, và phần phía Tây và Nam của Quảng Tây Khựa ngày nay (không tính toàn bộ đường biên giới hành chính của Khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây). Cả thủ lĩnh nước Thục lẫn cư dân Âu Việt bản địa thời điểm đó đều sử dụng các ngôn ngữ thuộc ngữ hệ Tai-Kadai
Còn về phần người Lạc Việt, nếu cứ máy móc xem đây chính là tổ tiên của người Kinh (Việt) hiện đại thì chẳng khác nào quy kết người Latin cổ đại chính là người Pháp/Ý hiện đại. Khối Lạc Việt cổ đại là một quần thể cư dân rất rộng lớn. Qua hàng ngàn năm lịch sử, quần thể này đã phân hóa, chia tách và hòa huyết để hình thành nên nhiều dân tộc khác nhau ở cả Việt Nam và Trung Quốc. Người Lạc Việt cổ sử dụng ngôn ngữ thuộc ngữ hệ Thai-Kadai hoặc Nam Á cổ đại/proto-Austrosiatic (gần giống với tiếng Choang, tiếng Tày, tiếng Nùng ngày nay). Trong khi đó, người Việt hiện đại sử dụng tiếng Việt thuộc ngữ hệ Nam Á (thuộc nhánh Mon-Khmer). Tiếng Việt của người Kinh ngày nay là kết quả của một quá trình biến đổi cực kỳ phức tạp: giữ cốt lõi ngữ pháp Nam Á nhưng đã bị đơn âm hóa + thêm thanh điệu do tiếp xúc lâu dài với các tiếng thuộc ngữ hệ Thai-Kadai và tiếng Hán => Người Lạc Việt cổ chỉ là một trong những mảnh ghép cốt lõi nhất hình thành nên người Kinh chứ không phải là người Kinh vì họ chỉ là tập hợp nguyên thủy sơ khai (tức là chưa trải qua quá trình bị Khựa đồng hóa + chia tách Kinh Mường diễn ra sau này).
Khi nhánh Lạc Việt bắt đầu di chuyển vật lý từ phương Bắc (vùng Hoa Nam) xuống đồng bằng sông Hồng, ngôn ngữ ban đầu của họ không phải là ngữ hệ Nam Á mà là một ngôn ngữ thuộc hệ Thai-Kadai. Toàn bộ khối Bách Việt (gồm cả Âu Việt và Lạc Việt) khi còn ở vùng Lưỡng Quảng của Khựa hiện tại đều nói các ngôn ngữ thuộc hệ Thai-Kadai. Khi dòng người Lạc Việt này di chuyển xuống phía Nam, hành trang ngôn ngữ họ mang theo là một thứ tiếng có cấu trúc đơn âm và thanh điệu, gần gũi với tiếng cổ hay tiếng Tày, Nùng cổ. Sự thay đổi bước ngoặt diễn ra khi nhóm Lạc Việt nói ngôn ngữ Thai-Kadai này đặt chân xuống vùng đồng bằng sông Hồng. Tại đây, họ gặp gỡ và chung sống với cư dân bản địa (chủ nhân văn hóa Phùng Nguyên, Hoa Lộc...) vốn là những người nói ngữ hệ Nam Á (tiền Mon-Khmer). Do số lượng cư dân bản địa nói tiếng Nam Á tại vùng đồng bằng sông Hồng quá đông đảo, nhóm di dân Lạc Việt phương Bắc đã bị "hòa tan" về mặt ngôn ngữ. Họ bắt đầu tiếp thu và sử dụng tầng nền từ vựng cốt lõi của hệ Nam Á để giao tiếp với người bản địa. Từ sự hòa trộn này, một ngôn ngữ lai mới được hình thành chính là tiếng Việt-Mường cổ. Tiếng Việt-Mường cổ là một ngôn ngữ Nam Á thuộc nhánh Mon-Khmer . Thứ tiếng này hoàn toàn không có thanh điệu (không dấu), sử dụng cấu trúc từ bán đa âm (gồm một tiền âm tiết phụ đi trước âm tiết chính) như pơ-gà, chơ-mắt và sở hữu hệ thống tổ hợp phụ âm đầu cực kỳ phức tạp như Bl-, Tl-, Kl- (ví dụ: blời tức là trời). Đồng thời, ngôn ngữ này vẫn bảo lưu các phụ tố (tiền tố, trung tố) để biến đổi từ loại, cùng tầng từ vựng và cú pháp mang gốc gác Nam Á thuần túy trước khi bị gọt giũa, đơn âm hóa và hình thành thanh điệu do tiếp xúc với tiếng Thai-Kadai và tiếng Hán thời kỳ 1000 năm Bắc thuộc.
 
Chữ Việt (Duê) thời cổ đại là một khái niệm bao hàm rất rộng. Bản chất Bách Việt = khái niệm mang tính phân loại địa-chính trị do người Hoa Hạ (Húa-sạ) phương Bắc đặt ra để gọi chung tất cả các cư dân không thuộc nền văn minh Trung Nguyên cư trú ở phương Nam.
Dù được gọi chung là Việt, các nhóm trong khối Bách Việt có sự khác biệt rất lớn: Có nhóm nói tiếng thuộc ngữ hệ Tai-Kadai (Tây Âu, Lạc Việt, Mân Việt), có nhóm nói tiếng thuộc ngữ hệ Hán-Tạng hoặc Hmon-Mien. Họ không chung một ông tổ hay một dòng máu trực hệ, mà là các quần thể nhân chủng có sự hòa trộn khác nhau giữa chủng người Mongoloid (phương Bắc) và chủng người Australoid (phương Nam).
Về phát tích của người Âu Việt, người Âu Việt (tức Tây Âu) dù cư trú chủ yếu ở khu vực Quảng Tây, Quảng Đông và đông bắc Việt nhưng các nhà nghiên cứu cho rằng thủ lĩnh Thục Phán (An Dương Vương) của họ lại có gốc gác tới từ nước Thục ở vùng Tứ Xuyên ở Trung Quốc hiện tại. Các nhà ngôn ngữ học lịch sử đã phục dựng cổ âm và phát hiện ra chữ "âu" trong tiếng Hán cổ đại là cách ghi âm lại một từ gốc Thái-Kadai mang nghĩa là "nguồn", "nước", hoặc "vùng thung lũng sông" (rất giống với từ Ou hoặc U trong một số ngôn ngữ hệ Thái hiện đại). Khi thủ lĩnh Thục Phán dẫn quân xuống phía nam, ngài đã tiếp xúc và thống lĩnh bộ tộc Tây Âu (Âu Việt) tại vùng Cao Bằng, Lạng Sơn, và phần phía Tây và Nam của Quảng Tây Khựa ngày nay (không tính toàn bộ đường biên giới hành chính của Khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây). Cả thủ lĩnh nước Thục lẫn cư dân Âu Việt bản địa thời điểm đó đều sử dụng các ngôn ngữ thuộc ngữ hệ Tai-Kadai
Còn về phần người Lạc Việt, nếu cứ máy móc xem đây chính là tổ tiên của người Kinh (Việt) hiện đại thì chẳng khác nào quy kết người Latin cổ đại chính là người Pháp/Ý hiện đại. Khối Lạc Việt cổ đại là một quần thể cư dân rất rộng lớn. Qua hàng ngàn năm lịch sử, quần thể này đã phân hóa, chia tách và hòa huyết để hình thành nên nhiều dân tộc khác nhau ở cả Việt Nam và Trung Quốc. Người Lạc Việt cổ sử dụng ngôn ngữ thuộc ngữ hệ Thai-Kadai hoặc Nam Á cổ đại/proto-Austrosiatic (gần giống với tiếng Choang, tiếng Tày, tiếng Nùng ngày nay). Trong khi đó, người Việt hiện đại sử dụng tiếng Việt thuộc ngữ hệ Nam Á (thuộc nhánh Mon-Khmer). Tiếng Việt của người Kinh ngày nay là kết quả của một quá trình biến đổi cực kỳ phức tạp: giữ cốt lõi ngữ pháp Nam Á nhưng đã bị đơn âm hóa + thêm thanh điệu do tiếp xúc lâu dài với các tiếng thuộc ngữ hệ Thai-Kadai và tiếng Hán => Người Lạc Việt cổ chỉ là một trong những mảnh ghép cốt lõi nhất hình thành nên người Kinh chứ không phải là người Kinh vì họ chỉ là tập hợp nguyên thủy sơ khai (tức là chưa trải qua quá trình bị Khựa đồng hóa + chia tách Kinh Mường diễn ra sau này).
Khi nhánh Lạc Việt bắt đầu di chuyển vật lý từ phương Bắc (vùng Hoa Nam) xuống đồng bằng sông Hồng, ngôn ngữ ban đầu của họ không phải là ngữ hệ Nam Á mà là một ngôn ngữ thuộc hệ Thai-Kadai. Toàn bộ khối Bách Việt (gồm cả Âu Việt và Lạc Việt) khi còn ở vùng Lưỡng Quảng của Khựa hiện tại đều nói các ngôn ngữ thuộc hệ Thai-Kadai. Khi dòng người Lạc Việt này di chuyển xuống phía Nam, hành trang ngôn ngữ họ mang theo là một thứ tiếng có cấu trúc đơn âm và thanh điệu, gần gũi với tiếng cổ hay tiếng Tày, Nùng cổ. Sự thay đổi bước ngoặt diễn ra khi nhóm Lạc Việt nói ngôn ngữ Thai-Kadai này đặt chân xuống vùng đồng bằng sông Hồng. Tại đây, họ gặp gỡ và chung sống với cư dân bản địa (chủ nhân văn hóa Phùng Nguyên, Hoa Lộc...) vốn là những người nói ngữ hệ Nam Á (tiền Mon-Khmer). Do số lượng cư dân bản địa nói tiếng Nam Á tại vùng đồng bằng sông Hồng quá đông đảo, nhóm di dân Lạc Việt phương Bắc đã bị "hòa tan" về mặt ngôn ngữ. Họ bắt đầu tiếp thu và sử dụng tầng nền từ vựng cốt lõi của hệ Nam Á để giao tiếp với người bản địa. Từ sự hòa trộn này, một ngôn ngữ lai mới được hình thành chính là tiếng Việt-Mường cổ. Tiếng Việt-Mường cổ là một ngôn ngữ Nam Á thuộc nhánh Mon-Khmer . Thứ tiếng này hoàn toàn không có thanh điệu (không dấu), sử dụng cấu trúc từ bán đa âm (gồm một tiền âm tiết phụ đi trước âm tiết chính) như pơ-gà, chơ-mắt và sở hữu hệ thống tổ hợp phụ âm đầu cực kỳ phức tạp như Bl-, Tl-, Kl- (ví dụ: blời tức là trời). Đồng thời, ngôn ngữ này vẫn bảo lưu các phụ tố (tiền tố, trung tố) để biến đổi từ loại, cùng tầng từ vựng và cú pháp mang gốc gác Nam Á thuần túy trước khi bị gọt giũa, đơn âm hóa và hình thành thanh điệu do tiếp xúc với tiếng Thai-Kadai và tiếng Hán thời kỳ 1000 năm Bắc thuộc.
copy thì dài mà đéo vào nổi ý chính. Những thứ m copy paste ở trên tao đã nói rồi. Thục Phán từ đất thục thì đúng xàm cặc nhảm Lồn
 
Thằng này nick libertad nên ngu thật. Dân da đen cũng là tổ tiên của bọn da trắng đấy. Liên quan đéo gì? Gốc mọi miên mặc cảm quá hả?
 
copy thì dài mà đéo vào nổi ý chính. Những thứ m copy paste ở trên tao đã nói rồi. Thục Phán từ đất thục thì đúng xàm cặc nhảm lồn
Đúng vậy, nó là một trong số những giả thuyết đã bị phủ nhận vì ko đảm bảo tính hợp lý. Tao đưa vào để fact check về sự tay nhanh hơn não của mày thôi
;))
 
Nếu mày có một cỗ máy thời gian quay về thời đại Văn Lang - Âu Lạc mày sẽ nghe thấy một thứ tiếng Việt hoàn toàn không có dấu (thanh điệu) nghe ngang phè phè giống như người nước ngoài mới học tiếng Việt hay trong mỗi từ có thêm nhiều âm kép xì xà xì xồ vd: thay vì nói "trời" thì sẽ nói là *b-lời (bờlời/blời) hoặc *p-lời (pờlời/plời), thay vì nói "gà" thì sẽ nói là *k-ar. (k-át-rờ/kari) :)
Mày có cỗ máy thời gian à mà biết
 
Con mẹ nó backy namky đều là mọi miên, hết cứu :embarrassed:
Các nghiên cứu DNA cổ đại (aDNA) trích xuất từ các bộ xương thời đồ đá mới tại Đông Nam Á (như di chỉ Mán Bạc ở Việt Nam) chứng minh người Austroasiatic sơ khởi là kết quả của sự hòa huyết giữa những người nông dân trồng lúa nước di cư từ vùng miền Nam Trung Quốc (Đông Á) xuống trộn lẫn với một phần tỷ lệ nhỏ cư dân săn bắn hái lượm bản địa cổ (gốc đại chủng Úc - Australoid/Hoabinhian). Về mặt bản đồ gen tổng thể, người Việt hay người Khmer nằm hoàn toàn trong khối di truyền Đông Á và Đông Nam Á (East & Southeast Asian - ES EA). Trong số ba chủng cư dân bản địa cổ thuộc gốc đại chủng Úc, chủng Indonesia cổ đại (Indonesien / Mã Lai cổ) chính là chủng tạo nên nền tảng ngoại hình giống với người Kinh (Việt) hiện đại nhất :)
 
Một là súc vật Hán tộc
Hai là mọi miên da đen

Đéo có việt cổ con cặc gì cả
Thời kỳ cách đây từ 10000 đến hơn 30000 năm, trên lãnh thổ Việt Nam hiện đại chỉ có duy nhất một chủng người sinh sống, đó là cư dân thuộc văn hóa Hòa Bình (Hoabinhian) văn hóa Bắc Sơn. Toàn bộ các bộ xương cổ được khai quật trong các hang động ở Hòa Bình, Thanh Hóa, Nghệ An được xác định thuộc thời kỳ này đều mang đặc điểm thuần chủng của Đại chủng Úc (sọ dài và hẹp, hốc mắt sâu, mũi rất bè, răng hô nhẹ và vóc dáng nhỏ nhắn). Lúc này, vùng đất của Việt Nam hoàn toàn vắng bóng người Đại chủng Á (Mongoloid) :)
 
Thời kỳ cách đây từ 10000 đến hơn 30000 năm, trên lãnh thổ Việt Nam hiện đại chỉ có duy nhất một chủng người sinh sống, đó là cư dân thuộc văn hóa Hòa Bình (Hoabinhian) văn hóa Bắc Sơn. Toàn bộ các bộ xương cổ được khai quật trong các hang động ở Hòa Bình, Thanh Hóa, Nghệ An được xác định thuộc thời kỳ này đều mang đặc điểm thuần chủng của Đại chủng Úc (sọ dài và hẹp, hốc mắt sâu, mũi rất bè, răng hô nhẹ và vóc dáng nhỏ nhắn). Lúc này, vùng đất của Việt Nam hoàn toàn vắng bóng người Đại chủng Á (Mongoloid) :)
Nhiều nghiên cứu di truyền học dân cư châu Á thế kỷ 21 (bao gồm cả các công bố phân tích bộ gen của người Việt) ủng hộ mạnh mẽ giả thuyết: Sau khi tụ cư tại vùng đất Việt Nam nói riêng và Đông Nam Á nói chung khoảng 40000 năm trước, một nhánh cư dân cổ từ đây mới tiếp tục di cư ngược lên phía Bắc chiếm lĩnh lục địa Khựa Đại Lục (vùng Tây Tạng và Nam Khựa hiện tại) để đối phó với tình trạng băng tan trên diện rộng do khí hậu Trái đất nóng lên sau kỉ băng hà. Tính từ lúc rời châu Phi sang, họ đặt chân tới Myanmar/Thái Lan trước rồi mới định cư lâu dài tại Việt Nam tạo nên nền móng chủng tộc bản địa trước khi có các làn sóng hòa huyết muộn hơn từ phương Bắc đổ xuống phía Nam do biến động khí hậu hoặc lịch sử.
Người Việt bản địa (cư dân tiền sử thuộc văn hóa Hòa Bình cách đây khoảng 10.000 - 30.000 năm) đã ở lại vùng đất Đông Nam Á, không tham gia hoặc tách ra rất sớm từ làn sóng di cư lên Bắc kể trên. Đến giai đoạn muộn hơn (thời đại đồ đồng - văn hóa Đông Sơn), các nhóm người từ phía Bắc (vốn là hậu duệ của làn sóng di cư ngược Bắc năm xưa) di cư ngược xuống lại Việt Nam, hòa huyết với những người bản địa ở lại (người Hòa Bình cổ aka Hoabinhian/Hoabinhian hunter-gatherers). Sự kết hợp của hai khối quần thể di truyền này chính thức nhào nặn ra tổ tiên trực tiếp của người Việt (người Kinh) hiện đại. :)
 
Cái hình nói về ngôn ngữ chứ liên quan đéo gì đến sắc tộc ?
Mà kể cả nói về ngôn ngữ t thấy cũng đéo chuẩn nữa. Tiếng Việt bây giờ phát âm giống tiếng Hán là nhiều, chứ t thấy có giống tiếng KHmer tí nào đâu.
 
Cái hình nói về ngôn ngữ chứ liên quan đéo gì đến sắc tộc ?
Mà kể cả nói về ngôn ngữ t thấy cũng đéo chuẩn nữa. Tiếng Việt bây giờ phát âm giống tiếng Hán là nhiều, chứ t thấy có giống tiếng KHmer tí nào đâu.
Vào thời tiền sử, tổ tiên của các cư dân nói ngôn ngữ Nam Á sinh sống tập trung tại một vùng lõi (các nhà khoa học giả định là vùng thung lũng sông Dương Tử hoặc vùng Đông Nam Á lục địa). Lúc này, tiếng Nam Á tiền sử có các đặc điểm cốt lõi:
-Không có thanh điệu: Ngôn ngữ gốc hoàn toàn không có các dấu (sắc, huyền, hỏi, ngã, nặng) như tiếng Việt ngày nay.
-Cấu trúc từ đa âm tiết/bán âm tiết: Từ vựng thường gồm một tiền âm tiết đi kèm một "âm tiết chính" (kiểu cấu trúc tr- , kh- , pr-)
-Hệ thống phụ tố phong phú: Dùng các tiền tố & trung tố chèn vào giữa từ để cấu tạo từ mới
vd: kac (phất âm giống kach ngắn) nghĩa là chặt, chém, cắt => chèn trung tố danh từ hóa -n- cổ => K-n-ác => Tiến hóa thành từ nhát (dt chỉ đơn vị hành động) trong tiếng Việt hiện đại (như trong "một nhát chém", là kết quả của hành động chém/chặt)
Do biến động khí hậu và áp lực dân số, khối cư dân Nam Á tiền sử bắt đầu di cư và phân rã thành các nhánh khác nhau:
  • Nhánh tiến về phía Tây Nam (ở hạ lưu sông Mekong): Phát triển thành nhánh Mon-Khmer/Môn-Khơme (tổ tiên người Khmer, người dân tộc Môn ở Myanmar hiện tại). Họ tiếp xúc với địa hình đồng bằng ngập lũ và duy trì sự cô lập tương đối với các ngữ hệ phương Bắc.
  • Nhánh tiến về phía Đông Bắc (ở lưu vực sông Hồng): Phát triển thành nhánh Vietic/Việt - Chứt sau này là Việt - Mường (tổ tiên người Kinh và người Mường). Họ định cư tại vùng cửa sông Hồng, tiếp giáp trực tiếp với khối cư dân Bách Việt (ngữ hệ Thai-Kadai) và người Hán (ngữ hệ Hán-Tạng).
Hiểu nôm na là, tiếng Việt và tiếng Khmer giống như hai anh em ruột sinh ra trong một gia đình Nam Á cổ đại. Người em (tiếng Khmer) ở lại quê nhà Đông Nam Á, giữ cách nói chuyện của cha ông nhưng đổi cách viết sang kiểu Ấn Độ. Người anh (tiếng Việt) rời bỏ quê nhà đi lên phương Bắc, thay đổi hoàn toàn giọng nói (thêm thanh điệu) và đổi cách viết sang kiểu phương Tây (chữ Latin), nhưng từ vựng cốt lõi thì không bao giờ thay đổi.
Sao tao đéo thấy thằng Lào real ở đâu trong phân khúc này.
Hết chỗ ghi.
Ngữ hệ: Thai-Kadai (Kra-dai)
Ngữ tộc: Thái (Tai)
Ngữ chi: Thái Tây Nam (Southwestern Tai)

Tin chuẩn: Một người Lào và một người Thái Lan có thể trò chuyện với nhau mà không cần phiên dịch. Người Lào xem truyền hình Thái Lan hiểu đc ít nhất 80% nội dung.
 
Vào thời tiền sử, tổ tiên của các cư dân nói ngôn ngữ Nam Á sinh sống tập trung tại một vùng lõi (các nhà khoa học giả định là vùng thung lũng sông Dương Tử hoặc vùng Đông Nam Á lục địa). Lúc này, tiếng Nam Á tiền sử có các đặc điểm cốt lõi:
-Không có thanh điệu: Ngôn ngữ gốc hoàn toàn không có các dấu (sắc, huyền, hỏi, ngã, nặng) như tiếng Việt ngày nay.
-Cấu trúc từ đa âm tiết/bán âm tiết: Từ vựng thường gồm một tiền âm tiết đi kèm một "âm tiết chính" (kiểu cấu trúc tr- , kh- , pr-)
-Hệ thống phụ tố phong phú: Dùng các tiền tố & trung tố chèn vào giữa từ để cấu tạo từ mới
vd: kac (phất âm giống kach ngắn) nghĩa là chặt, chém, cắt => chèn trung tố danh từ hóa -n- cổ => K-n-ác => Tiến hóa thành từ nhát (dt chỉ đơn vị hành động) trong tiếng Việt hiện đại (như trong "một nhát chém", là kết quả của hành động chém/chặt)
Do biến động khí hậu và áp lực dân số, khối cư dân Nam Á tiền sử bắt đầu di cư và phân rã thành các nhánh khác nhau:
  • Nhánh tiến về phía Tây Nam (ở hạ lưu sông Mekong): Phát triển thành nhánh Mon-Khmer/Môn-Khơme (tổ tiên người Khmer, người dân tộc Môn ở Myanmar hiện tại). Họ tiếp xúc với địa hình đồng bằng ngập lũ và duy trì sự cô lập tương đối với các ngữ hệ phương Bắc.
  • Nhánh tiến về phía Đông Bắc (ở lưu vực sông Hồng): Phát triển thành nhánh Vietic/Việt - Chứt sau này là Việt - Mường (tổ tiên người Kinh và người Mường). Họ định cư tại vùng cửa sông Hồng, tiếp giáp trực tiếp với khối cư dân Bách Việt (ngữ hệ Thai-Kadai) và người Hán (ngữ hệ Hán-Tạng).
Hiểu nôm na là, tiếng Việt và tiếng Khmer giống như hai anh em ruột sinh ra trong một gia đình Nam Á cổ đại. Người em (tiếng Khmer) ở lại quê nhà Đông Nam Á, giữ cách nói chuyện của cha ông nhưng đổi cách viết sang kiểu Ấn Độ. Người anh (tiếng Việt) rời bỏ quê nhà đi lên phương Bắc, thay đổi hoàn toàn giọng nói (thêm thanh điệu) và đổi cách viết sang kiểu phương Tây (chữ Latin), nhưng từ vựng cốt lõi thì không bao giờ thay đổi.

Hết chỗ ghi.
Ngữ hệ: Thai-Kadai (Kra-dai)
Ngữ tộc: Thái (Tai)
Ngữ chi: Thái Tây Nam (Southwestern Tai)

Tin chuẩn: Một người Lào và một người Thái Lan có thể trò chuyện với nhau mà không cần phiên dịch. Người Lào xem truyền hình Thái Lan hiểu đc ít nhất 80% nội dung.
T ko cãi nhau đúng sai chuyện kinh tộc miên tộc
T đang nói cái hình m ném vào ko liên quan, và cũng chưa chắc đã chính xác vì tiếng Việt nghe ko giống tiếng Khmer
 
T ko cãi nhau đúng sai chuyện kinh tộc miên tộc
T đang nói cái hình m ném vào ko liên quan, và cũng chưa chắc đã chính xác vì tiếng Việt nghe ko giống tiếng Khmer
Chính xác phải là tiếng Việt **hiện đại**
Nhận định tiếng Việt nghe ko giống tiếng Khmer là sai (hoặc ko đầy đủ) vì nó đánh đồng toàn bộ lịch sử tiến hóa của tiếng Việt chỉ trong một phần giai đoạn lịch sử và bác bỏ các giai đoạn lịch sử khác.
Trong suốt hàng ngàn năm lịch sử, tiếng Việt từng trải qua nhiều giai đoạn (tiền Việt-Mường, Việt-Mường cổ). Ở các giai đoạn này, tiếng Việt hoàn toàn không có dấu & có các tổ hợp phụ âm đầu phức tạp (tl-, bl-, ml -. Ngay cả trong thời kỳ Văn Lang - Âu Lạc, người Việt cổ vẫn còn giao tiếp với một ngữ điệu phẳng, trầm và dùng nhiều từ đa âm tiết ko khác gì cấu trúc âm thanh của tiếng Khmer cổ, cũng là những đặc trưng cốt lõi của tiếng Nam Á tiền sử (Proto-Austroasiatic) :)
 
Ấy thế mà Bắc Việt vẫn ko ngừng cung cấp từ vũ khí, lương thực, thuốc men cũng như đào tạo toàn bộ hệ thống quân sự, hậu cần cho mọi Miên. Mấu chốt của vấn đề này là gì thế nhỉ
;))
mọi miên là là đồng minh của việt cộng, đều theo phe cơm sườn và là tay sai bán nước của trung cộng, việt cộng hỗ trợ mọi miên để rước nó vào xâm lược việt nam (cõng rắn cắn gà nhà)
 

Có thể bạn quan tâm

Top