Tao hút cần từ thời sinh viên năm 2. Ngày nào chẵng trốn học ra cà phê ngồi hút cần, học tiếng Anh. Má ước gì, Việt Nam như Thái - Legal mẹ nó cần sa cho anh em chơi đỡ nhọc.
Tao chơi ban đầu hút cam, hút xoài. Dần dần, lên kush hút. Bây giờ, đi làm về là auto kiếm cây bong đập 1 hơi. Ngã lưng ra nghe chút nhạc rồi đi tập thể dục.
Còn mà chơi đồ, tao đố mày hoạt động được như ấy đấy.
Mà tao thấy bọn nghiện giống nhau vl. Kiểu ban đầu chưa chơi, sợ đéo dám, hoặc ghét đám chơi. Xong tò mò, chơi thử, xong rồi đồng cảm với đám nghiện. Nghĩ rằng kẹo ke không sao đâu. CHơi được bỏ được này kia. Thôi thôi đi các ông tướng ơi, hút thuốc lá đây bỏ còn vật lên vật xuống mà các ông đem cả ma túy chơi mà bảo là thích thì chơi, không thì bỏ.
Thằng nào côi cút, không gia đình thì cứ bay lắc thoải mái. Tao còn gia đình, bạn bè, người thân đéo có ngu mà dây vào con đường đen tối đó. Bao nhiêu người chết rồi, có phải đùa đéo đâu.