Mái trường tuổi thơ 8x, đầu 9x

Ngày xưa bọn tao học ở ngoài đình, quán. Chính xác là gần đình thôi, trong khuôn viên có 2 cái phòng. Đình Bắc Bộ nó đẹp kiểu ngày xưa ấy, trước cửa đình có mấy cái bia, con gì gì ấy bằng đá, ngồi chơi thích lắm, thỉnh thoảng cửa đình mở thì vào chơi trốn tìm, cột đình nó to
Trường cấp 1 tao bên cạnh nghĩa địa. Dm hồi đấy nghịch trèo lên phá hết mộ nhà ngta, sau nhà trường phải xây tường bao không cho sang bên ấy chơi nữa
 
Ngày xưa trường auto trồng bàng + phượng, lắm sâu vkl
Xưa cổng trường cấp 2 bọn tao có cây gạo cổ thụ. Mùa nở hoa toàn mang dép ra ném nụ hoa rồi ăn. Cái vị nó nhớt nhớt bùi bùi nhưng cả lũ tranh nhau ăn.
Nghĩ lại thấy vui thật.
 
Xưa cổng trường cấp 2 bọn tao có cây gạo cổ thụ. Mùa nở hoa toàn mang dép ra ném nụ hoa rồi ăn. Cái vị nó nhớt nhớt bùi bùi nhưng cả lũ tranh nhau ăn.
Nghĩ lại thấy vui thật.
Trường tao thì có me với bàng, phượng. Toàn trèo lấy me vs bàng ăn. Có thằng ngã gãy tay, gãy chân vẫn cứ thích trèo. Sau nhiều đứa bị quá nhà trường phải căng thép gai để éo cho trèo
 
Trường cấp 1 tao bên cạnh nghĩa địa. Dm hồi đấy nghịch trèo lên phá hết mộ nhà ngta, sau nhà trường phải xây tường bao không cho sang bên ấy chơi nữa
Chỗ t có trường chỗ khác, nhưng thiếu phòng lên nó để vài lớp học ngoài đình
 
Chỗ t có trường chỗ khác, nhưng thiếu phòng lên nó để vài lớp học ngoài đình
Cấp 2 thì bọn tao cũng vậy, trường thiếu lớp phải đi học ké ở trường khác. Đến khi ra trường thì nó xây cmn trường mới :vozvn (2):
 
Ngày xưa đi học tao ngồi bàn đầu với con bé xinh nhất lớp. Rồi thì lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy, rồi thì chúng tao thích rồi yêu nhau. Cái tình yêu tuổi học trò lứa 8x bọn tao thì nó cũng thầm kín lắm. Chỉ là những ánh mắt chạm nhau rồi cười mỉm chất chứa bao nhiêu là tình cảm. Rồi những cái nắm tay trôm dưới gầm bàn trong giờ học.
Bọn bạn chúng nó nhìn vào biết thừa 2 đứa thích nhau nhưng bọn tao vẫn chối, ngày nào đi học cũng ngồi sát vào nhau để được ngửi mùi của nhau.
Tao vẫn nhớ cái lần đầu tiên nghe thằng bạn xui dại mà đi bóp vú nó để rồi bị nó tát. Tát không đau đâu chỉ là lấy tay chạm nhẹ vào má nhưng mà bó dỗi đếch thèm nói chuyện với tao nữa. Sau này cũng được sờ vú nó, được luồn tay vào bên trong cái cóc sê cảm nhận được cái da thịt của đứa con gái trong độ tuổi đẹp nhất. Cho đến bây giờ mỗi lần nhớ lại cái cảm xúc đó tao vẫn nhớ như in.

Rồi nó cũng bỏ tao đi lấy chồng vứt lại 1 kẻ si tình chất chứa vết thương lòng. Tao rất hận nhưng tận sâu bên trong lại không thể nào quên được nó. Rồi thì tao cũng được sờ vú nhiều đứa ở cái độ tuổi còn trẻ hơn nó trước đây. Sờ được con nào thế đéo nào trong thâm tâm cũng đem nó ra so sánh mới buồn cười làm sao. Địt cụ cảm giác cũng sướng nhưng cảm xúc lại đéo như xưa.
Nếu được quay lại tao thề đéo bao giờ yêu nó nữa.
Giống t vl, thích con bé bên cạnh mấy lần mua kẹo vào tán nó hun mấy cái sắp thành thì dcm chính sự xảy ra
T buồn ỉa quá mà đéo dám xin cô đi,
1 hồi thúi cả lớp. Well, sau đó nó toàn tránh t vì sợ bọn kia đọc vè trêu:sweat::sweat:
 
Sao mà lâm li bi đát dữ vậy mày.
Tao thì cũng yêu thầm con lớp trưởng thôi. Học xong lớp 8 thì nó bỏ học vì không có tiền để theo nữa dù cả lớp góp tiền cho nó nhưng nó cũng k chịu đi
Mày thì yêu đơn phương nên ít bị vương vấn.
Tao thì yêu sâu đậm nên khi bị nó dứt áo không quên được nên đành hận để khỏi phải nhớ nhung. Đéo biết có phải tao vẫn ép mình hận nó hay chỉ là giả vờ để lừa dối bản thân. Duy chỉ có 1 điều tao biết là tao đéo thể quên nó được, không ai có thể thay thế được nó trong tim tao.
Sau này thì tao cũng hiểu lúc đó không khác được. 2 đứa tao ở cùng độ tuổi, độ trưởng thành cũng khác nhau, khi nó ở cái độ chín chắn thì tao vẫn còn tính tình trẻ con lông bông. Giá như nó kiên định chờ tao thêm 5 năm năm nữa thì có lẽ mọi thứ sẽ khác.
Ngày nó nói lời chia tay tao là 1 ngày mưa phùn gió bấc, nó khóc rất nhiều, trình bày cũng rất nhiều. Nhưng có lẽ nó không biết cái làm tao đau nhất chính là cái câu :" chúng mình làm bạn nhé, em không muốn mất anh đâu". Địt cụ cái câu nói đó thốt lên làm ngực tao như muốn nổ tung, nếu như cạnh đó có con dao chắc tao cũng xiên cho nó mấy phát. Nói mới nhớ đúng là có con dao gọt hoa quả để trên bàn cạnh cái bàn phím thật. Tao lúc đó mặt méo xệch mắt nhìn nó trừng trừng tau bấu chặt vào thành ghế. Lúc tao liếc mắt nhìn vào con dao thì như có 1 phản xạ nó chồm người tới vớ lấy con dao rồi dấu tịt ra sau lưng.

Lúc đó tao lẳng lặng đứng lên, ra ngoài giắt xe, chẳng nói lời nào phi thẳng ra màn mưa. Cũng chẳng biết về nhà bằng cách nào dọc đường đi đầu óc cứ lẫn lộn hết cả. Lồng ngực cứ đập liên hồi, mặt mũi thì ướt nhẹp đéo biết vì mưa hay vì nước mắt nữa.
Giá như lúc đó tao giật lấy con dao rồi xiên cho nó mấy nhát chắc giờ này cũng sắp mãn hạn tù, không phải chịu bao nhiêu năm dằn vặt bức bối. Nhớ thương đéo ra nhớ thương, thù hận đéo ra thù hận. Đến họp lớp bao nhiêu năm rồi cũng đéo dám đi vì sợ phải gặp lại nó. Sợ phải đối diện với nó đéo biết nói gì..
 
Mày thì yêu đơn phương nên ít bị vương vấn.
Tao thì yêu sâu đậm nên khi bị nó dứt áo không quên được nên đành hận để khỏi phải nhớ nhung. Đéo biết có phải tao vẫn ép mình hận nó hay chỉ là giả vờ để lừa dối bản thân. Duy chỉ có 1 điều tao biết là tao đéo thể quên nó được, không ai có thể thay thế được nó trong tim tao.
Sau này thì tao cũng hiểu lúc đó không khác được. 2 đứa tao ở cùng độ tuổi, độ trưởng thành cũng khác nhau, khi nó ở cái độ chín chắn thì tao vẫn còn tính tình trẻ con lông bông. Giá như nó kiên định chờ tao thêm 5 năm năm nữa thì có lẽ mọi thứ sẽ khác.
Ngày nó nói lời chia tay tao là 1 ngày mưa phùn gió bấc, nó khóc rất nhiều, trình bày cũng rất nhiều. Nhưng có lẽ nó không biết cái làm tao đau nhất chính là cái câu :" chúng mình làm bạn nhé, em không muốn mất anh đâu". Địt cụ cái câu nói đó thốt lên làm ngực tao như muốn nổ tung, nếu như cạnh đó có con dao chắc tao cũng xiên cho nó mấy phát. Nói mới nhớ đúng là có con dao gọt hoa quả để trên bàn cạnh cái bàn phím thật. Tao lúc đó mặt méo xệch mắt nhìn nó trừng trừng tau bấu chặt vào thành ghế. Lúc tao liếc mắt nhìn vào con dao thì như có 1 phản xạ nó chồm người tới vớ lấy con dao rồi dấu tịt ra sau lưng.

Lúc đó tao lẳng lặng đứng lên, ra ngoài giắt xe, chẳng nói lời nào phi thẳng ra màn mưa. Cũng chẳng biết về nhà bằng cách nào dọc đường đi đầu óc cứ lẫn lộn hết cả. Lồng ngực cứ đập liên hồi, mặt mũi thì ướt nhẹp đéo biết vì mưa hay vì nước mắt nữa.
Giá như lúc đó tao giật lấy con dao rồi xiên cho nó mấy nhát chắc giờ này cũng sắp mãn hạn tù, không phải chịu bao nhiêu năm dằn vặt bức bối. Nhớ thương đéo ra nhớ thương, thù hận đéo ra thù hận. Đến họp lớp bao nhiêu năm rồi cũng đéo dám đi vì sợ phải gặp lại nó. Sợ phải đối diện với nó đéo biết nói gì..
Nghe xong tao thấy bi đát vcc. Chuyện tình học trò đến nhanh nhưng đi cũng nhanh. Để lại khoảng trống đéo tả đc
 
Lại nói trường cũ, có đứa nào cấp 1 cấp 2 mà nhìn mông giáo viên trẻ về thực tập xong thèm ko. Tao hồi lớp 3-4 gì đó cứ kết 1 cô gv tiếng anh thực tập.
Cấp 1 2 thì không vì đéo có gv nào về trường tao hết. Lên cấp 3 thì có. Bọn tao còn tán gvtt cơ. Ngày ấy tán vui vcc
 
m biết nghịch lý của sự lựa chọn ko?

Càng có nhiều sự lựa chọn - bạn sẽ càng khó lựa chọn & càng khó thỏa mãn/hạnh phúc với lựa chọn của bạn.

Hồi xưa, cái gì cũng túng thiếu, có mà xài là may lắm rồi, vd như cái tv trắng đen - chỉ có vài kênh - cả xóm tụ lại xem... nhưng vui, hạnh phúc lắm.
Còn bây giờ ? TV 4k, 80 inch, 100 kênh... nhưng đ' thể thấy vui 1 tí nào khi xem, thậm chí có thèm xem TV đ' đâu
Mỗi lúc mỗi khác. Tầm vài chục năm nữa lại có cơ số thằng nhớ về lúc ôm nhau chơi đồ, đá số vê ga, cầm phóng lợn chạy quanh xóm
 
Cấp 1 2 thì không vì đéo có gv nào về trường tao hết. Lên cấp 3 thì có. Bọn tao còn tán gvtt cơ. Ngày ấy tán vui vcc
có cứt tán đc, gvtt nó coi như bọn trẻ trâu. Hồi C3 có em giáo viên dạy môn LS xinh lắm về trường. Bị thằng lớp tao trêu vuốt tóc. Em gv đấy gọi luôn lại bắt xin lỗi và viết kiểm điểm xin chữ ký bố mẹ, thằng đó đéo chịu thế là bị lên ban giám hiệu cho nghỉ 3 ngày + hạnh kiểm năm giảm 1 bậc.
 
Mày thì yêu đơn phương nên ít bị vương vấn.
Tao thì yêu sâu đậm nên khi bị nó dứt áo không quên được nên đành hận để khỏi phải nhớ nhung. Đéo biết có phải tao vẫn ép mình hận nó hay chỉ là giả vờ để lừa dối bản thân. Duy chỉ có 1 điều tao biết là tao đéo thể quên nó được, không ai có thể thay thế được nó trong tim tao.
Sau này thì tao cũng hiểu lúc đó không khác được. 2 đứa tao ở cùng độ tuổi, độ trưởng thành cũng khác nhau, khi nó ở cái độ chín chắn thì tao vẫn còn tính tình trẻ con lông bông. Giá như nó kiên định chờ tao thêm 5 năm năm nữa thì có lẽ mọi thứ sẽ khác.
Ngày nó nói lời chia tay tao là 1 ngày mưa phùn gió bấc, nó khóc rất nhiều, trình bày cũng rất nhiều. Nhưng có lẽ nó không biết cái làm tao đau nhất chính là cái câu :" chúng mình làm bạn nhé, em không muốn mất anh đâu". Địt cụ cái câu nói đó thốt lên làm ngực tao như muốn nổ tung, nếu như cạnh đó có con dao chắc tao cũng xiên cho nó mấy phát. Nói mới nhớ đúng là có con dao gọt hoa quả để trên bàn cạnh cái bàn phím thật. Tao lúc đó mặt méo xệch mắt nhìn nó trừng trừng tau bấu chặt vào thành ghế. Lúc tao liếc mắt nhìn vào con dao thì như có 1 phản xạ nó chồm người tới vớ lấy con dao rồi dấu tịt ra sau lưng.

Lúc đó tao lẳng lặng đứng lên, ra ngoài giắt xe, chẳng nói lời nào phi thẳng ra màn mưa. Cũng chẳng biết về nhà bằng cách nào dọc đường đi đầu óc cứ lẫn lộn hết cả. Lồng ngực cứ đập liên hồi, mặt mũi thì ướt nhẹp đéo biết vì mưa hay vì nước mắt nữa.
Giá như lúc đó tao giật lấy con dao rồi xiên cho nó mấy nhát chắc giờ này cũng sắp mãn hạn tù, không phải chịu bao nhiêu năm dằn vặt bức bối. Nhớ thương đéo ra nhớ thương, thù hận đéo ra thù hận. Đến họp lớp bao nhiêu năm rồi cũng đéo dám đi vì sợ phải gặp lại nó. Sợ phải đối diện với nó đéo biết nói gì..
Dằn vặt để làm gì vậy mày. Trong khi bây giờ n quên mẹ mày luôn rồi. Mày kiếm múi mít phệt đi
 
có cứt tán đc, gvtt nó coi như bọn trẻ trâu. Hồi C3 có em giáo viên dạy môn LS xinh lắm về trường. Bị thằng lớp tao trêu vuốt tóc. Em gv đấy gọi luôn lại bắt xin lỗi và viết kiểm điểm xin chữ ký bố mẹ, thằng đó đéo chịu thế là bị lên ban giám hiệu cho nghỉ 3 ngày + hạnh kiểm năm giảm 1 bậc.
Tuỳ người thôi. Chứ có 1 thằng ở trường tao nó tán được sau lấy về làm vợ đấy.
Hs nam tán gái tt thì ít chứ bọn nam tt nó tán bọn nữ sinh nhiều vcc. Thằng nào mà đẹp trai cao ráo là chết gái
 
Nghe xong tao thấy bi đát vcc. Chuyện tình học trò đến nhanh nhưng đi cũng nhanh. Để lại khoảng trống đéo tả đc
Hồi xưa có cái trò viết thư tình rồi đút ngăn bàn. Tao thì học giỏi văn nên có nhiều thằng ngu lâu dốt bền đến nhờ tao viết rồi chúng nó chép lại đi gửi. Tao khoái cái trò này lắm, viết đủ mọi thứ văn thơ lai láng rồi được trả công bằng 1 bữa bánh rán ở trước cổng trường.
Con bé thuộc loại xinh nhất lớp và cũng thuộc diện xinh nhất trường tất nhiên có nhiều thằng trong lớp và cả lớp khác thích. Nói chung là tuần đéo nào nó cũng nhận được cả 1 rổ thư tình.
Lớp tao có 1 thằng học dốt nhưng thuộc dạng chai mặt. Nó đến nhờ tao viết thư cho vài đứa cơ và cả con bé ngồi cạnh. Lúc đó tao cũng thích nó rồi nhưng đã có gì với nhau đâu. Trong lòng đéo muốn hộ nhưng vì ngại nên tao cũng viết hộ, văn thơ đúng là lai láng thật và thằng Lồn kia nó cũng đem đi gửi thật.
Hôm sau thì thấy nó mang bức thư ấy đến trước mặt tao và hỏi cái giọng văn này có phải cậu viết không. Nó hỏi và đéo cần tao trả lời kèm theo cái vẻ mặt khó đăm đăm, lúc đó tao biết là nó giận thật rồi. Vậy là nó thích tao thật rồi, tao biết điều đó vì những lúc nó nhìn tao bằng cái ánh mắt chỉ là của riêng tao mà thôi. Biết nhưng đến tận hôm đó tao mới dám khẳng định là nó thích tao thật. Và tao cũng thích nó nhiều biết bao.
Chúng tao ngồi cạnh nhau ở cái bàn đầu tiên ngay cạnh cửa sổ. Thỉnh thoảng có cơn gió lùa qua mang theo cái mùi hương tóc của nó thật thơm, thật kích thích. Tao luôn kiếm cớ để được đụng chạm vào người nó, ban đầu là cái khuỷu tay hay trả vờ rung đùi để được chạm vào chân nó. Sau này thì 2 đứa hay nắm tay nhau dưới gầm bàn, 1 cái bí mật mà chỉ 2 đứa biết mà thôi. Chỉ là cái nắm tay mà nó đem lại biết bao nhiêu cảm xúc.


Cho đến mãi sau này sau khi đã có công việc ổn định thì tao cũng tán tỉnh yêu đương với mấy con bé sinh viên. Mấy cô bé đó chắc cũng cùng độ tuổi hồi nó chia tay với tao. Tán tỉnh chơi bời có, yêu đương cũng có. Chắc lúc đó cũng có vài đứa sút vào đít cái thằng mối tình đầu để đến với tao. Rồi thì cũng đi xem phim, đi ăn uống, đi tâm sự. Rồi thì cũng nắm tay thật chặt y như ngày xưa. Nhưng mà cái cảm xúc, cảm xúc như ngày xưa không thể nào có lại.
Mối tình đầu là 1 thứ tai hại chó chết.
 
Dằn vặt để làm gì vậy mày. Trong khi bây giờ n quên mẹ mày luôn rồi. Mày kiếm múi mít phệt đi
Múi mít thì tao chén rồi. Ngày xưa toàn đi mượn con sh họ của thằng bạn, sắm quả kính rayban fake loại 1 le ve ra cổng trường Việt Đức lấy le với các múi mít. Hàng cực phẩm thì bị mấy thằng đi ô tô nó hốt rồi nhưng mình vẫn vớ được hàng loại 2 loại 3 vẫn cực phẩm chán.
Trước tán được 2 con trong phố cổ, 1 con xinh vãi đái nhưng ăn chơi, 1 con xinh bình thường nhưng tưng tửng.
Bọn gái phố cổ thì chỉ yêu đương thôi chứ lấy về làm vợ thì khổ bố mẹ con cái lắm.
 
T chỉ nhớ về thời c3 t mấy chị khoá trên mặc áo dài thấy cả gân quần lót. H bọn genz nó may dày với có mặc áo khoác, quần lót dạng đùi nên hết r. Hồi ms vô lớp 10 học trg chuyên t hay lân la qua chuyên văn, anh, hoá để tia lắm :sweet_kiss:
 
hồi đó t học lớp 9 crush e lớp trưởng học giỏi viết cả bài hát ra giấy định tặng mà ko dám :nosebleed:
 
T chỉ nhớ về thời c3 t mấy chị khoá trên mặc áo dài thấy cả gân quần lót. H bọn genz nó may dày với có mặc áo khoác, quần lót dạng đùi nên hết r. Hồi ms vô lớp 10 học trg chuyên t hay lân la qua chuyên văn, anh, hoá để tia lắm :sweet_kiss:
trường ở quê vẫn đồng phục áo sơ mi trắng - quần âu hoặc bò là đa số thôi :nosebleed:
 
Mày làm tao nhớ hồi cấp 1 cấp 2 quá. Hồi đấy trường làng cũng tường gạch đỏ đá ong, mái ngói cũ rêu phong,
mưa rột nước lênh láng khắp phòng.
Bàn ghế cũ nhằng nhịt những chữ viết, hình vẽ linh tinh. Quanh trường toàn cây là cây cao và to.
Sân trường là sân đất, đỏ ngầu, cứ mỗi lần ra chơi là chúng nó nô đùa đuổi nhau bụi mù trời, thế là về nhà hay bị ăn mắng vì tội nghịch bẩn hết quần áo. Rồi nhiều trò nghịch ngu bị thầy cô chửi và bị phạt đứng xó. Haizz hoài niệm một tuổi thơ đầy niềm vui.
 
Lại nói trường cũ, có đứa nào cấp 1 cấp 2 mà nhìn mông giáo viên trẻ về thực tập xong thèm ko. Tao hồi lớp 3-4 gì đó cứ kết 1 cô gv tiếng anh thực tập.
t cũng kết cô giáo chủ nhiệm lớp 3. đm, đúng kiểu hiền lành trắng trẻo xinh xắn. Giờ nghĩ lại vẫn thấy ngon như ngày nào.
Lần đó ngày 20.11, quê tao thì chỉ có 300 bông hoa với 500đ cái thiệp bày bán ở cổng trường. tiết kiệm mãi mới mua được combo 800đ đấy chạy đến phòng trọ của cô giáo để tặng. Gặp ngay thằng bỏ mẹ đen hôi chắc đang tán nên ngồi chơi ở đó, nhìn thật sự muốn đấm thằng đấy vl :ops:
 
t cũng kết cô giáo chủ nhiệm lớp 3. đm, đúng kiểu hiền lành trắng trẻo xinh xắn. Giờ nghĩ lại vẫn thấy ngon như ngày nào.
Lần đó ngày 20.11, quê tao thì chỉ có 300 bông hoa với 500đ cái thiệp bày bán ở cổng trường. tiết kiệm mãi mới mua được combo 800đ đấy chạy đến phòng trọ của cô giáo để tặng. Gặp ngay thằng bỏ mẹ đen hôi chắc đang tán nên ngồi chơi ở đó, nhìn thật sự muốn đấm thằng đấy vl :ops:
Cấp 2 tao nhớ mãi cô giáo dạy tiếng Anh, ngày đó khi bắt đầu biết sóc lọ tao chỉ tưởng tượng được địt cô thôi .
 
m biết nghịch lý của sự lựa chọn ko?

Càng có nhiều sự lựa chọn - bạn sẽ càng khó lựa chọn & càng khó thỏa mãn/hạnh phúc với lựa chọn của bạn.

Hồi xưa, cái gì cũng túng thiếu, có mà xài là may lắm rồi, vd như cái tv trắng đen - chỉ có vài kênh - cả xóm tụ lại xem... nhưng vui, hạnh phúc lắm.
Còn bây giờ ? TV 4k, 80 inch, 100 kênh... nhưng đ' thể thấy vui 1 tí nào khi xem, thậm chí có thèm xem TV đ' đâu

Cuộc sống nó là vậy mà mày. Càng đủ đầy thì sẽ càng hoài niệm cái dĩ vãng đã xa.
Cuộc sống thiếu thốn nhưng nó giúp chúng ta xích lại gần nhau, đầy đủ rồi thì lại xa nhau.
Chúng mày chả biết có giống tao không, tao thì chỉ hoài niệm bạn bè xưa thôi. Nhớ hồi học cấp 2 cấp 3, thời mà chưa có tiền gì anh em chơi với nhau thân vl, vui vẻ biết bao. Sau này tầm 25-30 tuổi, dính vào tiền bạc là quay ra lợi dụng nhau, rồi phân biệt đối xử giữa thằng có tiền với thằng không có tiền. Giờ bạn bè thời phổ thông tao cũng cạch mặt hết rồi, nhiều lúc đi qua cái trường cấp 2 cấp 3 gần nhà tao lại nhớ bọn bạn tao của ngày xưa, rồi nghĩ lại cái bộ mặt tởm lợm của chúng nó bây giờ mà chán.
 

Có thể bạn quan tâm

Top