Phật nguyên thuỷ : tu là để tự giải thoát mình sang cõi niết bàn , truyền bá đạo khai sáng người khác nhưng cũng vẫn là họ phải tự tu để giải thoát.
Phật tiểu thừa : kế thừa phật nguyên thuỷ , chỉ tu mới tự giải thoát vào cõi niết bàn, ai theo thì theo không theo thì thôi.
Phật đại thừa : tu vừa để giải thoát vào các cõi : niết bàn, cõi phật (nhiều phật, tin phật nào theo phật đó , phật a di đà phổ biến nhất) vừa có thể kéo theo những người tin tưởng ủng hộ mình sẽ được giải thoát theo vào cõi do mình lập ra hoặc cõi các phật kể trên.
Đàm đạo một chút. Nói chung thì ý kiến cá nhân là Phật muốn tu thành chánh quả có thể phải mất nhiều kiếp, kiếp này tin phật , theo phật thì kiếp sau có duyên tu , có duyên tu còn phải tu giữ các giới trong nhiều kiếp nữa rồi mới thành quả thứ 1-2-3-4 trong tứ thánh quả , sau đó còn tu dài dài nhiều kiếp nữa mới có cơ hội đạt toàn giác bồ đề. Quá trình rất nhiều kiếp. Nên tao thấy đại thừa hay tiểu thừa cũng như nhau, chỉ là khác chút , tiểu thừa dành cho các bậc đã tu từ kiếp trước, đại thừa thì cho những người mới bắt đầu tin theo , nghe theo phật ở kiếp này hi vọng sang kiếp sau được tu tiếp.