Hồi xưa cha tao nuôi nhiều mèo lắm, có thời điểm lên tới 10 con mèo trưởng thành trong nhà. Mà tụi mèo cái thì sẽ đến lúc nó có bầu, đẻ ra mèo con. Mấy con mèo vô phúc sống nên mới sinh ra trong nhà tao, vì mẹ tao ghét mèo.
Mẹ tao thường hay lừa tao, nói là mang mèo con đi tặng người khác nhưng thực ra là vứt đi, cho bọn nó tự chết. Đa phần là vứt xuống sông.
Tao phát hiện ra việc mẹ làm từ một lần nghe tiếng mèo con kêu ở dưới sông. Thì ra là có con mèo sống rất dai, nó cố bơi vào bờ, co ro trong cái hang nào hốc nào đó, gào thét, ko leo lên bờ được nên chỉ cần nước sông dâng lên lần nữa thì chết. Hồi đó tao tốt lắm, chỉ cần có khả năng cứu được bất cứ sự sống nào thì tao đều không bỏ qua, thế là tao xuống cứu con mèo.
Tao nhớ lần cứu được con mèo đầu tiên, tao im lặng nhìn mẹ, mẹ tao cũng im lặng. Trong thâm tâm chỉ mong mẹ hiểu rằng tao đã cứu nó, thì mẹ cũng nên cảm động và bao dung cho con mèo. Cả ngày hôm đó tao chơi đùa với con mèo như để bù đắp sự đau đớn của nó. Tối hôm đó tao ngủ rất ngon, tưởng tượng mình là đấng cứu thế. Nhưng sáng ra, con mèo không còn trong nhà nữa. Mẹ tao nói " mẹ cho bà bán cá rồi ".
Thời gian cứ thế trôi qua, đến ngày tụi mèo cái nó đẻ lứa khác. Mỗi lứa nếu ít, một con mèo đẻ ra thì sẽ có 4 con mèo con, nhiều con đẻ thì cứ nhân lên, con số làm người ta thật sự nhức đầu. Lần này vẫn kịch bản cũ. Mẹ tao vẫn vứt mèo xuông sống, làm lén vào ban đêm, khi tao đã ngủ. Sáng tao lại phát hiện vài tiếng mèo kêu dưới sông. Cứu tụi này thấy vậy chứ khó lắm, bọn nó cứ kêu mew mew văng vẳng, từ xa thì nghe, nhưng khi lội xuống sông thì tụi nó im re, không biết nó trốn hốc nào, mà mé sông thì toàn cây với cỏ, chật vật lắm nhưng vẫn cứu cho bằng được, nếu ko thì tao sẽ ám ảnh lắm. Cứu xong rồi, mọi chuyện vẫn y vậy, sáng hôm sau tụi nó lại biến mất nữa, chắc ở đâu đó xa hơn rồi, mẹ tao quyết tâm thật.
Việc như vậy diễn ra rất nhiều năm sau, vài tháng một lần.
Tao phải chấp nhận sự tàn nhẫn của cuộc sống. Nhìn những con mèo do chính mình cứu sống biến mất lần nữa, cái việc tốt mà mình ra tay chỉ như muối bỏ biển.
Bây giờ chợt thấy, ở góc nhìn của mẹ hiện tại thì tao là con mèo con, còn mẹ tao đang là tao của ngày xưa, đang lo lắng không biết người nào đó sẽ quyết định số phận của tao theo cách nào.
Mẹ tao thường hay lừa tao, nói là mang mèo con đi tặng người khác nhưng thực ra là vứt đi, cho bọn nó tự chết. Đa phần là vứt xuống sông.
Tao phát hiện ra việc mẹ làm từ một lần nghe tiếng mèo con kêu ở dưới sông. Thì ra là có con mèo sống rất dai, nó cố bơi vào bờ, co ro trong cái hang nào hốc nào đó, gào thét, ko leo lên bờ được nên chỉ cần nước sông dâng lên lần nữa thì chết. Hồi đó tao tốt lắm, chỉ cần có khả năng cứu được bất cứ sự sống nào thì tao đều không bỏ qua, thế là tao xuống cứu con mèo.
Tao nhớ lần cứu được con mèo đầu tiên, tao im lặng nhìn mẹ, mẹ tao cũng im lặng. Trong thâm tâm chỉ mong mẹ hiểu rằng tao đã cứu nó, thì mẹ cũng nên cảm động và bao dung cho con mèo. Cả ngày hôm đó tao chơi đùa với con mèo như để bù đắp sự đau đớn của nó. Tối hôm đó tao ngủ rất ngon, tưởng tượng mình là đấng cứu thế. Nhưng sáng ra, con mèo không còn trong nhà nữa. Mẹ tao nói " mẹ cho bà bán cá rồi ".
Thời gian cứ thế trôi qua, đến ngày tụi mèo cái nó đẻ lứa khác. Mỗi lứa nếu ít, một con mèo đẻ ra thì sẽ có 4 con mèo con, nhiều con đẻ thì cứ nhân lên, con số làm người ta thật sự nhức đầu. Lần này vẫn kịch bản cũ. Mẹ tao vẫn vứt mèo xuông sống, làm lén vào ban đêm, khi tao đã ngủ. Sáng tao lại phát hiện vài tiếng mèo kêu dưới sông. Cứu tụi này thấy vậy chứ khó lắm, bọn nó cứ kêu mew mew văng vẳng, từ xa thì nghe, nhưng khi lội xuống sông thì tụi nó im re, không biết nó trốn hốc nào, mà mé sông thì toàn cây với cỏ, chật vật lắm nhưng vẫn cứu cho bằng được, nếu ko thì tao sẽ ám ảnh lắm. Cứu xong rồi, mọi chuyện vẫn y vậy, sáng hôm sau tụi nó lại biến mất nữa, chắc ở đâu đó xa hơn rồi, mẹ tao quyết tâm thật.
Việc như vậy diễn ra rất nhiều năm sau, vài tháng một lần.
Tao phải chấp nhận sự tàn nhẫn của cuộc sống. Nhìn những con mèo do chính mình cứu sống biến mất lần nữa, cái việc tốt mà mình ra tay chỉ như muối bỏ biển.
Bây giờ chợt thấy, ở góc nhìn của mẹ hiện tại thì tao là con mèo con, còn mẹ tao đang là tao của ngày xưa, đang lo lắng không biết người nào đó sẽ quyết định số phận của tao theo cách nào.
