Mẹ, tao, và những con mèo

Damlolol

Già làng
Iran
Hồi xưa cha tao nuôi nhiều mèo lắm, có thời điểm lên tới 10 con mèo trưởng thành trong nhà. Mà tụi mèo cái thì sẽ đến lúc nó có bầu, đẻ ra mèo con. Mấy con mèo vô phúc sống nên mới sinh ra trong nhà tao, vì mẹ tao ghét mèo.
Mẹ tao thường hay lừa tao, nói là mang mèo con đi tặng người khác nhưng thực ra là vứt đi, cho bọn nó tự chết. Đa phần là vứt xuống sông.
Tao phát hiện ra việc mẹ làm từ một lần nghe tiếng mèo con kêu ở dưới sông. Thì ra là có con mèo sống rất dai, nó cố bơi vào bờ, co ro trong cái hang nào hốc nào đó, gào thét, ko leo lên bờ được nên chỉ cần nước sông dâng lên lần nữa thì chết. Hồi đó tao tốt lắm, chỉ cần có khả năng cứu được bất cứ sự sống nào thì tao đều không bỏ qua, thế là tao xuống cứu con mèo.

Tao nhớ lần cứu được con mèo đầu tiên, tao im lặng nhìn mẹ, mẹ tao cũng im lặng. Trong thâm tâm chỉ mong mẹ hiểu rằng tao đã cứu nó, thì mẹ cũng nên cảm động và bao dung cho con mèo. Cả ngày hôm đó tao chơi đùa với con mèo như để bù đắp sự đau đớn của nó. Tối hôm đó tao ngủ rất ngon, tưởng tượng mình là đấng cứu thế. Nhưng sáng ra, con mèo không còn trong nhà nữa. Mẹ tao nói " mẹ cho bà bán cá rồi ".

Thời gian cứ thế trôi qua, đến ngày tụi mèo cái nó đẻ lứa khác. Mỗi lứa nếu ít, một con mèo đẻ ra thì sẽ có 4 con mèo con, nhiều con đẻ thì cứ nhân lên, con số làm người ta thật sự nhức đầu. Lần này vẫn kịch bản cũ. Mẹ tao vẫn vứt mèo xuông sống, làm lén vào ban đêm, khi tao đã ngủ. Sáng tao lại phát hiện vài tiếng mèo kêu dưới sông. Cứu tụi này thấy vậy chứ khó lắm, bọn nó cứ kêu mew mew văng vẳng, từ xa thì nghe, nhưng khi lội xuống sông thì tụi nó im re, không biết nó trốn hốc nào, mà mé sông thì toàn cây với cỏ, chật vật lắm nhưng vẫn cứu cho bằng được, nếu ko thì tao sẽ ám ảnh lắm. Cứu xong rồi, mọi chuyện vẫn y vậy, sáng hôm sau tụi nó lại biến mất nữa, chắc ở đâu đó xa hơn rồi, mẹ tao quyết tâm thật.

Việc như vậy diễn ra rất nhiều năm sau, vài tháng một lần.
Tao phải chấp nhận sự tàn nhẫn của cuộc sống. Nhìn những con mèo do chính mình cứu sống biến mất lần nữa, cái việc tốt mà mình ra tay chỉ như muối bỏ biển.

Bây giờ chợt thấy, ở góc nhìn của mẹ hiện tại thì tao là con mèo con, còn mẹ tao đang là tao của ngày xưa, đang lo lắng không biết người nào đó sẽ quyết định số phận của tao theo cách nào.
 
Hồi xưa cha tao nuôi nhiều mèo lắm, có thời điểm lên tới 10 con mèo trưởng thành trong nhà. Mà tụi mèo cái thì sẽ đến lúc nó có bầu, đẻ ra mèo con. Mấy con mèo vô phúc sống nên mới sinh ra trong nhà tao, vì mẹ tao ghét mèo.
Mẹ tao thường hay lừa tao, nói là mang mèo con đi tặng người khác nhưng thực ra là vứt đi, cho bọn nó tự chết. Đa phần là vứt xuống sông.
Tao phát hiện ra việc mẹ làm từ một lần nghe tiếng mèo con kêu ở dưới sông. Thì ra là có con mèo sống rất dai, nó cố bơi vào bờ, co ro trong cái hang nào hốc nào đó, gào thét, ko leo lên bờ được nên chỉ cần nước sông dâng lên lần nữa thì chết. Hồi đó tao tốt lắm, chỉ cần có khả năng cứu được bất cứ sự sống nào thì tao đều không bỏ qua, thế là tao xuống cứu con mèo.

Tao nhớ lần cứu được con mèo đầu tiên, tao im lặng nhìn mẹ, mẹ tao cũng im lặng. Trong thâm tâm chỉ mong mẹ hiểu rằng tao đã cứu nó, thì mẹ cũng nên cảm động và bao dung cho con mèo. Cả ngày hôm đó tao chơi đùa với con mèo như để bù đắp sự đau đớn của nó. Tối hôm đó tao ngủ rất ngon, tưởng tượng mình là đấng cứu thế. Nhưng sáng ra, con mèo không còn trong nhà nữa. Mẹ tao nói " mẹ cho bà bán cá rồi ".

Thời gian cứ thế trôi qua, đến ngày tụi mèo cái nó đẻ lứa khác. Mỗi lứa nếu ít, một con mèo đẻ ra thì sẽ có 4 con mèo con, nhiều con đẻ thì cứ nhân lên, con số làm người ta thật sự nhức đầu. Lần này vẫn kịch bản cũ. Mẹ tao vẫn vứt mèo xuông sống, làm lén vào ban đêm, khi tao đã ngủ. Sáng tao lại phát hiện vài tiếng mèo kêu dưới sông. Cứu tụi này thấy vậy chứ khó lắm, bọn nó cứ kêu mew mew văng vẳng, từ xa thì nghe, nhưng khi lội xuống sông thì tụi nó im re, không biết nó trốn hốc nào, mà mé sông thì toàn cây với cỏ, chật vật lắm nhưng vẫn cứu cho bằng được, nếu ko thì tao sẽ ám ảnh lắm. Cứu xong rồi, mọi chuyện vẫn y vậy, sáng hôm sau tụi nó lại biến mất nữa, chắc ở đâu đó xa hơn rồi, mẹ tao quyết tâm thật.

Việc như vậy diễn ra rất nhiều năm sau, vài tháng một lần.
Tao phải chấp nhận sự tàn nhẫn của cuộc sống. Nhìn những con mèo do chính mình cứu sống biến mất lần nữa, cái việc tốt mà mình ra tay chỉ như muối bỏ biển.

Bây giờ chợt thấy, ở góc nhìn của mẹ hiện tại thì tao là con mèo con, còn mẹ tao đang là tao của ngày xưa, đang lo lắng không biết người nào đó sẽ quyết định số phận của tao theo cách nào.

Biết tính mẹ vậy rồi mà cha con nhà mài vẫn nuôi mèo để đẻ cho nhiều. Thích tạo nghiệp à :vozvn (19):
 
"Duyên khởi trùng trùng".
Ông già nuôi mèo cho vui cửa vui nhà và sát sinh lũ chuột. Điều ấy dẫn đến việc con mèo đẻ ra một lũ mèo con. Bà già là người đầu tiên hứng chịu hậu quả khi thấy cái bếp khai mù hôi thối và đưa ra quyết định thực tế: tàn sát lệnh! Rồi điều ấy lại gây ra cú shock đầu đời cho một đứa bé chẳng liên quan gì.
Và obg vẫn tiếp tục nuôi mèo với sự đồng thuận ngấm ngầm. Và những con mèo vẫn tiếp tục bị vứt đi.
Nhưng tại sao họ không nghĩ đến việc nuôi mèo đực?
 
"Duyên khởi trùng trùng".
Ông già nuôi mèo cho vui cửa vui nhà và sát sinh lũ chuột. Điều ấy dẫn đến việc con mèo đẻ ra một lũ mèo con. Bà già là người đầu tiên hứng chịu hậu quả khi thấy cái bếp khai mù hôi thối và đưa ra quyết định thực tế: tàn sát lệnh! Rồi điều ấy lại gây ra cú shock đầu đời cho một đứa bé chẳng liên quan gì.
Và obg vẫn tiếp tục nuôi mèo với sự đồng thuận ngấm ngầm. Và những con mèo vẫn tiếp tục bị vứt đi.
Nhưng tại sao họ không nghĩ đến việc nuôi mèo đực?
Ramdom thôi, cả đực lẫn cái. Nhưng để ý là nuôi mèo đực thì béo ông hàng xóm

Cha m bị gì, đụ mẹ ổng đéo thấy mất mèo à mày cũng bị câm à
Méc làm gì chuyện đó mắc công cãi nhau. Mà mẹ tao lừa cha tao và tao mà, chỉ có tao nhạy cảm và ở nhà suốt mới biết
 
AiBmAcqnnJul.jpg
 
Tao nhớ có những buổi sáng ngồi một mình, trông như đang thất thần nhưng thật ra là cố gắng yên tĩnh để chờ tiếng kêu mew mew vang lên từ dưới sông, đôi lúc tao lặn lội ra vườn cũng chỉ để tìm kiếm dấu hiệu đó. Nhưng thực tế là không có con mèo nào được tao cứu về nhà lần thứ 2, dù vậy nhưng tính cách của tao rất kiên nhẫn, sau bao nhiêu lần tao vẫn chờ. Mỗi khi có âm thanh nào đó giống tiếng mew là đứng phắt dậy chạy ra bờ sông, chỉ cần cái âm thanh đó vang lên thêm một lần nữa để tao xác định là mình không nghe nhầm thì tao sẽ tìm ra nó cho bằng được, hầu như toàn là nhầm lẫn.
 
Hồi đó tao ngây thơ thật. Cứ nghĩ mình ban cho con mèo một cơ hội, một kỳ tích, thì cả thế giới này cũng sẽ ưu đãi cho nó y hệt như vậy. Nào ngờ nó chỉ là việc của riêng tao, còn số phận hình như được sắp đặt sẳn rồi.
 
Hồi xưa cha tao nuôi nhiều mèo lắm, có thời điểm lên tới 10 con mèo trưởng thành trong nhà. Mà tụi mèo cái thì sẽ đến lúc nó có bầu, đẻ ra mèo con. Mấy con mèo vô phúc sống nên mới sinh ra trong nhà tao, vì mẹ tao ghét mèo.
Mẹ tao thường hay lừa tao, nói là mang mèo con đi tặng người khác nhưng thực ra là vứt đi, cho bọn nó tự chết. Đa phần là vứt xuống sông.
Tao phát hiện ra việc mẹ làm từ một lần nghe tiếng mèo con kêu ở dưới sông. Thì ra là có con mèo sống rất dai, nó cố bơi vào bờ, co ro trong cái hang nào hốc nào đó, gào thét, ko leo lên bờ được nên chỉ cần nước sông dâng lên lần nữa thì chết. Hồi đó tao tốt lắm, chỉ cần có khả năng cứu được bất cứ sự sống nào thì tao đều không bỏ qua, thế là tao xuống cứu con mèo.

Tao nhớ lần cứu được con mèo đầu tiên, tao im lặng nhìn mẹ, mẹ tao cũng im lặng. Trong thâm tâm chỉ mong mẹ hiểu rằng tao đã cứu nó, thì mẹ cũng nên cảm động và bao dung cho con mèo. Cả ngày hôm đó tao chơi đùa với con mèo như để bù đắp sự đau đớn của nó. Tối hôm đó tao ngủ rất ngon, tưởng tượng mình là đấng cứu thế. Nhưng sáng ra, con mèo không còn trong nhà nữa. Mẹ tao nói " mẹ cho bà bán cá rồi ".

Thời gian cứ thế trôi qua, đến ngày tụi mèo cái nó đẻ lứa khác. Mỗi lứa nếu ít, một con mèo đẻ ra thì sẽ có 4 con mèo con, nhiều con đẻ thì cứ nhân lên, con số làm người ta thật sự nhức đầu. Lần này vẫn kịch bản cũ. Mẹ tao vẫn vứt mèo xuông sống, làm lén vào ban đêm, khi tao đã ngủ. Sáng tao lại phát hiện vài tiếng mèo kêu dưới sông. Cứu tụi này thấy vậy chứ khó lắm, bọn nó cứ kêu mew mew văng vẳng, từ xa thì nghe, nhưng khi lội xuống sông thì tụi nó im re, không biết nó trốn hốc nào, mà mé sông thì toàn cây với cỏ, chật vật lắm nhưng vẫn cứu cho bằng được, nếu ko thì tao sẽ ám ảnh lắm. Cứu xong rồi, mọi chuyện vẫn y vậy, sáng hôm sau tụi nó lại biến mất nữa, chắc ở đâu đó xa hơn rồi, mẹ tao quyết tâm thật.

Việc như vậy diễn ra rất nhiều năm sau, vài tháng một lần.
Tao phải chấp nhận sự tàn nhẫn của cuộc sống. Nhìn những con mèo do chính mình cứu sống biến mất lần nữa, cái việc tốt mà mình ra tay chỉ như muối bỏ biển.

Bây giờ chợt thấy, ở góc nhìn của mẹ hiện tại thì tao là con mèo con, còn mẹ tao đang là tao của ngày xưa, đang lo lắng không biết người nào đó sẽ quyết định số phận của tao theo cách nào.
nếu xác định nuôi thì phải thiến hết thôi, chứ nó đẻ nhiều lắm, truyện buồn vãi Lồn, buồi đã khóc
 
Top