Zep123456
Xàm 0 Lít
T và N học chung cấp 3, biết nhau, có ý với nhau, nhưng không ai nói ra. Cứ vậy hết năm 12, rồi mỗi đứa một nơi, thỉnh thoảng chỉ rep story nhau vài câu, không có gì rõ ràng nhưng cũng không hẳn là hết. Hai năm đó t không quen ai, không phải vì không có cơ hội, mà vì không thấy cần.
Đến khi gặp lại, mọi thứ diễn ra rất nhanh. T tỏ tình, N đồng ý. Không có đoạn chuẩn bị, không có lý do cụ thể, chỉ là đúng lúc đó. Tụi t gặp nhau nhiều hơn, hay tìm những chỗ vắng, ngồi cạnh nhau, nói linh tinh rồi im lặng. T có hứa vài thứ, kiểu sẽ không đi quá giới hạn. Lúc nói thì tin là mình làm được.
Có một lần t rủ N vào nhà nghỉ. Không ai nói nhiều, mọi thứ cứ tự diễn ra. Đến lúc chuẩn bị đi xa hơn, t dừng lại. Không phải do N, cũng không hẳn là do sợ, chỉ là t chợt thấy mình không còn là người vừa nói những lời kia nữa. Phòng lúc đó rất im. N không nói gì, t cũng không. Hai đứa mặc lại đồ rồi đi ra.
Tối hôm đó t không ngủ. T không nghĩ nhiều về N, t nghĩ về t. Lần đầu tiên t thấy mình lệch khỏi cái hình mà mình vẫn tin. Hôm sau t gặp N, t nghĩ mọi thứ sẽ kết thúc ở đó, nhưng N chỉ nói “không sao”. Không hiểu sao lúc đó t lại thấy sợ, không dám nhìn thẳng, cũng không còn cảm giác như trước. Như kiểu có cái gì đó đã gãy, nhưng không phải ở N. Và rồi t là người nói chia tay.
Sau đó là một khoảng rất dài, không ồn ào, không kịch tính, chỉ là trống. T bắt đầu hỏi những câu mà trước đó chưa từng nghĩ tới: mình là ai, mình đang sống kiểu gì, những thứ mình tin có thật không. T mất khoảng nửa năm để đọc, để nghĩ, rồi thử sống khác đi một chút, bắt đầu từ những thứ nhỏ.
Rồi một lúc nào đó, t nhận ra mình không còn phải cố giữ một hình ảnh nào nữa. Vẫn là t, nhưng nhẹ hơn. Không còn sợ nếu mình lệch, cũng không còn sợ cảm xúc khi yêu.
Chỉ vậy thôi.
Đến khi gặp lại, mọi thứ diễn ra rất nhanh. T tỏ tình, N đồng ý. Không có đoạn chuẩn bị, không có lý do cụ thể, chỉ là đúng lúc đó. Tụi t gặp nhau nhiều hơn, hay tìm những chỗ vắng, ngồi cạnh nhau, nói linh tinh rồi im lặng. T có hứa vài thứ, kiểu sẽ không đi quá giới hạn. Lúc nói thì tin là mình làm được.
Có một lần t rủ N vào nhà nghỉ. Không ai nói nhiều, mọi thứ cứ tự diễn ra. Đến lúc chuẩn bị đi xa hơn, t dừng lại. Không phải do N, cũng không hẳn là do sợ, chỉ là t chợt thấy mình không còn là người vừa nói những lời kia nữa. Phòng lúc đó rất im. N không nói gì, t cũng không. Hai đứa mặc lại đồ rồi đi ra.
Tối hôm đó t không ngủ. T không nghĩ nhiều về N, t nghĩ về t. Lần đầu tiên t thấy mình lệch khỏi cái hình mà mình vẫn tin. Hôm sau t gặp N, t nghĩ mọi thứ sẽ kết thúc ở đó, nhưng N chỉ nói “không sao”. Không hiểu sao lúc đó t lại thấy sợ, không dám nhìn thẳng, cũng không còn cảm giác như trước. Như kiểu có cái gì đó đã gãy, nhưng không phải ở N. Và rồi t là người nói chia tay.
Sau đó là một khoảng rất dài, không ồn ào, không kịch tính, chỉ là trống. T bắt đầu hỏi những câu mà trước đó chưa từng nghĩ tới: mình là ai, mình đang sống kiểu gì, những thứ mình tin có thật không. T mất khoảng nửa năm để đọc, để nghĩ, rồi thử sống khác đi một chút, bắt đầu từ những thứ nhỏ.
Rồi một lúc nào đó, t nhận ra mình không còn phải cố giữ một hình ảnh nào nữa. Vẫn là t, nhưng nhẹ hơn. Không còn sợ nếu mình lệch, cũng không còn sợ cảm xúc khi yêu.
Chỉ vậy thôi.