Johnsmith
Con chim biết nói
Hello các m. Lại là t Johnsmith đây. Hôm vừa rồi có tml kêu t chia sẻ phương pháp tiếp thu kiến thức cũng như một vài cuốn sách mà theo t là đáng đọc
T thì cũng chả phải học hành cao siêu gì mà bảo t chia sẻ, nhưng theo tôn chỉ trên xàm là cứ xàm thôi, t xin mạn phép chia sẻ một vài quan điểm định hướng (guiding principles) của cá nhân t về việc học và đọc.
Đừng nên rập khuôn máy móc
Đối với t mà nói, việc cho lời khuyên ai đó nên làm sao trong việc học hay nên đọc sách gì nó y như là việc đi nghe doanh nhân, tỷ phú dạy làm giàu. Nghe thì rất hay, rất cuốn nhưng hầu như ít có giá trị thực hành trong thực tế vì tài năng, phẩm chất cá nhân/học vấn/hoàn cảnh/cơ hội của các tỷ phú này khác với chúng sinh
Nói cách khác, mỗi con người là một chủ thể đặc thù, lấy cách làm của 1 tml “thành công” đem áp làm công thức “thành công” chung cho mọi cá nhân là cái éo đc hợp lý cho lắm (dù những chia sẻ này cũng rất đáng để tham khảo nhằm tìm ra đc công thức phù hợp với từng cá nhân và ko phải case nào rập khuôn xong cũng thua)
Việc đọc sách hay học cũng thế thôi, đừng nên rập khuôn theo trend hay theo lời khuyên của ông GS mắt kính đít chai nào đó (bao gồm cả bài viết của t). Theo t, hãy tự nhìn vào năng lực, sở thích và định hướng của bản thân mình để quyết cho mình một chiến lược học hành phù hợp.
Học để tiếp thu kiến thức. Đúng nhưng chưa đủ?
Kiến thức là sức mạnh, cái này ko ai dám phủ nhận. Thế nên nguyên lý của việc học từ đó đến giờ vẫn thường là cố nhét thật nhiều kiến thức vào đầu, nhớ được nhường nào hay nhường ấy. Càng nhiều kiến thức thì càng nhiều sức mạnh mà
However, các này có thể cách tối ưu trong một thời đại mà kiến thức còn khan hiếm hoặc khó tiếp cận, còn chúng ta đang sống trong một thời đại mà kiến thức tràn lan và dễ tiếp cận đến mức làm con ng ta bị bội thực, ko biết nên học cái gì, cái gì đúng, cái gì sai, có những kiến thức cố nhét vào đầu nhưng rốt cuộc lại chả bao giờ dùng tới… Thế nên, nhiều chuyên gia giáo dục đã bắt đầu đề xuất giáo dục nên dạy thêm cho con người cách phân loại kiến thức (kiến thức nào đúng/sai, kiến thức nào cần/ko cần cho bản thân…) cũng như cách tra cứu kiến thức đúng đắn, chính xác, hiệu quả.
T ko nói đây là cách thức có thể thay thế hoàn toàn giáo dục chính quy nhưng trong phạm vi tự học của mỗi cá nhân, đây là một quan điểm t nghĩ khá là có lý, nhất là đối với những cá nhân mắc chứng “đọc tạp” như t.
Các loại kiến thức cần thiết
Theo t, m có hiểu biết trên trời dưới biển gì thì cũng cần có ba khối kiến thức bắt buộc để sống ổn trong thời đại này, đó là:
- Kiến thức xã hội (hiểu biết cơ bản về thể chế quốc gia, thế giới, cách thức nền kinh tế/tài chính/thương mại vận hành…Vì cá nhân có xuất chúng đến đâu cũng ko thể vượt lên trên các quy chuẩn của thời đại mà mình đang sống. Sống là phải biết thuận theo thời thế. Người tự do là người luôn thích ứng vô tư với hoàn cảnh vì họ đã hiểu quá rõ “luật chơi”)
- Kiến thức quản lý cá nhân (quản lý tài chính cá nhân, quản lý sức khỏe/tâm lý cá nhân, quản lý các mối quan hệ gia đình, bạn bè, người quen…Rất nhiều case 1 cá nhân rất thành công ngoài xã hội nhưng về nhà lại là một người cha/chồng/con thất bại (gia đình quan trọng lắm các m, đặc biệt là những lúc sa cơ thất thế, ko ai muốn cưu mang). Cũng có case kiếm đc rất nhiều tiền nhưng số tiền mang ném qua cửa sổ còn nhiều hơn vì quản lý tài chính cá nhân quá yếu. Cũng có case thì dồn sức kiếm tiền, dư thừa xong lăn đùng ra chết hay nằm dài dạc trong bệnh viện vì bao năm bỏ bê sức khỏe. Những cái tưởng như nhỏ nhặt này quan trọng lắm các m, mà trường lớp thì thường ko dạy)
- Kiến thức chuyên môn (bao gồm chuyên môn cứng như luật nếu m làm luật sư, y nếu m làm bác sĩ…và mềm như giao tiếp, làm việc nhóm, ngoại ngữ, tin học…)
Kết luận
T xin mượn lời của John Dewey để kết bài: “Học không phải là quá trình chuẩn bị cho cuộc sống, học là cuộc sống”. Qua đó, t nghĩ ai cũng nên coi học là một phần trong sinh hoạt hằng ngày (như ăn, uống, ngủ, nghỉ, chơi) vậy thôi. Đừng biến nó thành việc gì to tát nặng nề (tạo thành thói quen đọc sách, học hành mỗi ngày y như việc đói thì phải ăn, buồn ngủ thì phải đi ngủ).
Xin lưu ý lần nữa, đây chỉ là quan điểm cá nhân của t, mang tính tham khảo thôi nhé. Quan điểm của 1 tml trẻ tuổi độc thân, đầu óc ko vướng bận gì so với quan điểm của ng đang phải gánh trách nhiệm với gia đình, đang phải mang gánh nặng tài chính, đã va vấp nhiều ở đời rồi nó sẽ khác nhau. Mong a e chém nhẹ tay
T thì cũng chả phải học hành cao siêu gì mà bảo t chia sẻ, nhưng theo tôn chỉ trên xàm là cứ xàm thôi, t xin mạn phép chia sẻ một vài quan điểm định hướng (guiding principles) của cá nhân t về việc học và đọc.
Đừng nên rập khuôn máy móc
Đối với t mà nói, việc cho lời khuyên ai đó nên làm sao trong việc học hay nên đọc sách gì nó y như là việc đi nghe doanh nhân, tỷ phú dạy làm giàu. Nghe thì rất hay, rất cuốn nhưng hầu như ít có giá trị thực hành trong thực tế vì tài năng, phẩm chất cá nhân/học vấn/hoàn cảnh/cơ hội của các tỷ phú này khác với chúng sinh
Nói cách khác, mỗi con người là một chủ thể đặc thù, lấy cách làm của 1 tml “thành công” đem áp làm công thức “thành công” chung cho mọi cá nhân là cái éo đc hợp lý cho lắm (dù những chia sẻ này cũng rất đáng để tham khảo nhằm tìm ra đc công thức phù hợp với từng cá nhân và ko phải case nào rập khuôn xong cũng thua)
Việc đọc sách hay học cũng thế thôi, đừng nên rập khuôn theo trend hay theo lời khuyên của ông GS mắt kính đít chai nào đó (bao gồm cả bài viết của t). Theo t, hãy tự nhìn vào năng lực, sở thích và định hướng của bản thân mình để quyết cho mình một chiến lược học hành phù hợp.
Học để tiếp thu kiến thức. Đúng nhưng chưa đủ?
Kiến thức là sức mạnh, cái này ko ai dám phủ nhận. Thế nên nguyên lý của việc học từ đó đến giờ vẫn thường là cố nhét thật nhiều kiến thức vào đầu, nhớ được nhường nào hay nhường ấy. Càng nhiều kiến thức thì càng nhiều sức mạnh mà
However, các này có thể cách tối ưu trong một thời đại mà kiến thức còn khan hiếm hoặc khó tiếp cận, còn chúng ta đang sống trong một thời đại mà kiến thức tràn lan và dễ tiếp cận đến mức làm con ng ta bị bội thực, ko biết nên học cái gì, cái gì đúng, cái gì sai, có những kiến thức cố nhét vào đầu nhưng rốt cuộc lại chả bao giờ dùng tới… Thế nên, nhiều chuyên gia giáo dục đã bắt đầu đề xuất giáo dục nên dạy thêm cho con người cách phân loại kiến thức (kiến thức nào đúng/sai, kiến thức nào cần/ko cần cho bản thân…) cũng như cách tra cứu kiến thức đúng đắn, chính xác, hiệu quả.
T ko nói đây là cách thức có thể thay thế hoàn toàn giáo dục chính quy nhưng trong phạm vi tự học của mỗi cá nhân, đây là một quan điểm t nghĩ khá là có lý, nhất là đối với những cá nhân mắc chứng “đọc tạp” như t.
Các loại kiến thức cần thiết
Theo t, m có hiểu biết trên trời dưới biển gì thì cũng cần có ba khối kiến thức bắt buộc để sống ổn trong thời đại này, đó là:
- Kiến thức xã hội (hiểu biết cơ bản về thể chế quốc gia, thế giới, cách thức nền kinh tế/tài chính/thương mại vận hành…Vì cá nhân có xuất chúng đến đâu cũng ko thể vượt lên trên các quy chuẩn của thời đại mà mình đang sống. Sống là phải biết thuận theo thời thế. Người tự do là người luôn thích ứng vô tư với hoàn cảnh vì họ đã hiểu quá rõ “luật chơi”)
- Kiến thức quản lý cá nhân (quản lý tài chính cá nhân, quản lý sức khỏe/tâm lý cá nhân, quản lý các mối quan hệ gia đình, bạn bè, người quen…Rất nhiều case 1 cá nhân rất thành công ngoài xã hội nhưng về nhà lại là một người cha/chồng/con thất bại (gia đình quan trọng lắm các m, đặc biệt là những lúc sa cơ thất thế, ko ai muốn cưu mang). Cũng có case kiếm đc rất nhiều tiền nhưng số tiền mang ném qua cửa sổ còn nhiều hơn vì quản lý tài chính cá nhân quá yếu. Cũng có case thì dồn sức kiếm tiền, dư thừa xong lăn đùng ra chết hay nằm dài dạc trong bệnh viện vì bao năm bỏ bê sức khỏe. Những cái tưởng như nhỏ nhặt này quan trọng lắm các m, mà trường lớp thì thường ko dạy)
- Kiến thức chuyên môn (bao gồm chuyên môn cứng như luật nếu m làm luật sư, y nếu m làm bác sĩ…và mềm như giao tiếp, làm việc nhóm, ngoại ngữ, tin học…)
Kết luận
T xin mượn lời của John Dewey để kết bài: “Học không phải là quá trình chuẩn bị cho cuộc sống, học là cuộc sống”. Qua đó, t nghĩ ai cũng nên coi học là một phần trong sinh hoạt hằng ngày (như ăn, uống, ngủ, nghỉ, chơi) vậy thôi. Đừng biến nó thành việc gì to tát nặng nề (tạo thành thói quen đọc sách, học hành mỗi ngày y như việc đói thì phải ăn, buồn ngủ thì phải đi ngủ).
Xin lưu ý lần nữa, đây chỉ là quan điểm cá nhân của t, mang tính tham khảo thôi nhé. Quan điểm của 1 tml trẻ tuổi độc thân, đầu óc ko vướng bận gì so với quan điểm của ng đang phải gánh trách nhiệm với gia đình, đang phải mang gánh nặng tài chính, đã va vấp nhiều ở đời rồi nó sẽ khác nhau. Mong a e chém nhẹ tay



