Khi mày kiếm đc 2 tỉ thì đéo bjo mày muốn dừng lại con số đấy
Câu này đéo liên quan gì tới câu hỏi của tao nhé
Loại ngụy biện thứ 3 này tiếng Anh gọi là RED HERRING ARGUMENT, nghĩa là thay vì trả lời/ phản bác trực tiếp vào lập luận của đối phương, chúng ta lại đưa ra một VẤN ĐỀ KHÁC không liên quan gì đến quan điểm của đối phương. Phương pháp này cực kỳ lợi hại vì nó khiến đối phương lạc hướng, sa đà vào những cuộc tranh luận VÔ BỔ/ TỐN THỜI GIAN về những vấn đề KHÔNG LIÊN QUAN.
VD 1: Xếp: “Anh có biết giờ này là mấy giờ rồi không hả?” (Ý nói: anh đi trễ).
♂Nhân viên: Biết để làm gì vậy sếp? Sếp đang đeo đồng hồ sao lại hỏi em làm gì?
VD 2: Quan tòa: “Anh có biết ấu dâm là một hành vi vô đạo đức không?”
♂Bị cáo: “Xin quan tòa hãy định nghĩa “đạo đức” cho tôi nghe cái đã!
VD 3: A: “Chúng ta cần nghiên cứu các tôn giáo lớn trên thế giới để tìm hiểu những đặc điểm chung của chúng.”
♂B: “Tôn giáo chỉ tổ gây mất đoàn kết dân tộc, chả có ích lợi gì!”
VD 4: A: “Sao cậu lại chia tay với anh ấy? Mình thấy anh ấy là người tốt.”
♂B: “Cậu thích thì cứ làm bạn gái của hắn. Tớ không quan tâm!”
Qua những ví dụ trên chắc chắn các bạn sẽ nhận ra rằng mọi người sử dụng kiểu ngụy biện này rất nhiều (thường là không cố ý) trong cuộc sống. Trong một phiên họp Quốc Hội đại biểu A đưa ra một ý kiến cho mọi người xem xét và đánh giá, đại biểu B lại đưa ra một vấn đề khác hẳn. Các chính trị gia là chuyên gia về lối ngụy biện này. Thậm chí chính quyền đôi khi còn gây ra những sự cố khủng hoảng nho nhỏ để nhân dân bị đánh lạc hướng, quên béng mất vấn đề chính đang thảo luận. Có một lần tôi đang hướng dẫn sinh viên phân tích cuốn OBJECTIVE KNOWLEDGE của Karl Popper, không biết loay hoay thế nào mà cuối cùng cả lớp xoay qua bình luận về…nội y của Ngọc Trinh! Rõ ràng là hết sức vớ vẩn! Chắc phải viết thêm một chuyên luận triết học có tên gọi hoành tráng: TỪ POPPER ĐẾN NGỌC TRINH!
Đó cũng là lý do tại sao rất ít người có khả năng tổ chức tư duy của mình một cách lô gic, vì thông thường, nói như các thiền sư, tâm trí chúng ta là một loại “tâm viên ý mã” (tâm như con vượn chuyền từ cành này sang cành khác, ý thức thì giống như con ngựa chạy rong ruổi không có mục đích gì cả) nên không thể thực sự tập trung vào một chủ đề gì trong một thời gian dài.