Trần Thành Nam chưa bao giờ thiếu tiền. Từ độ tuổi 30, hắn đã là một chuyên gia an ninh mạng độc lập xuất chúng, chỉ nhận những hợp đồng bảo mật hệ thống trị giá hàng triệu đô từ các tập đoàn đa quốc gia. Hắn làm việc hoàn toàn qua màn hình máy tính, sống biệt lập trong một căn biệt thự được bao quanh bởi rừng thông cheo leo và hệ thống an ninh tối tân. Nhưng tiền không mua được sự tôn trọng của phái đẹp trong những năm tháng thanh xuân. Những lời mỉa mai, sự khinh miệt từ các tiểu thư đài các khi hắn còn là một gã sinh viên nghèo hèn, dị hợm đã cắm rễ sâu vào tâm trí, biến dạng thành một khối u hận thù rỉ máu. Sự cô lập với xã hội càng làm khối u ấy phình to, nuốt chửng chút nhân tính cuối cùng.
Hắn không cần tiền chuộc. Hắn thèm khát sự kinh hoàng.
Tầng hầm nhà Thành Nam là một pháo đài được thiết kế với sự tỉ mỉ của một kẻ cuồng tín: cách âm hoàn hảo, hệ thống thông gió độc lập và cửa khóa mật mã sinh trắc học. Cứ vài năm, một cô gái từ 18 đến 25 tuổi, xuất thân từ giới tinh hoa bậc nhất, lại biến mất không dấu vết. Kha chuẩn bị mọi thứ: thực phẩm hữu cơ, thuốc men, thiết bị y tế và cả những bản nhạc giao hưởng êm dịu. Hắn không đánh đập hay bỏ đói họ. Hắn coi họ là những vật chủ, những "công cụ ấp trứng" để gieo rắc mầm mống nhục nhã vào các gia tộc danh giá.
Khi nạn nhân được xác nhận mang thai, Thành Nam bắt đầu gửi thư cho gia đình họ. Những bức thư được viết trên loại giấy da dê thuộc thủ công, mực được hắn tự pha từ bồ hóng và nhựa cây, viết bằng bút lông chim. Hắn mặc đồ bảo hộ Tyvek kín bưng, đeo hai lớp găng tay y tế và trùm đầu khi viết để đảm bảo không một tế bào da, sợi tóc hay cả giọt mồ hôi nào rơi rớt lại.
"Con gái ngài đang mang trong mình giọt máu của một kẻ bần hàn. Sinh linh ấy đang lớn lên mỗi ngày, ngay trong cơ thể ngọc ngà của gia tộc ngài."
Thành Nam giữ nạn nhân đúng 16 tuần rồi đánh thuốc mê, bỏ họ lại ở những ranh giới an toàn nhưng dễ được phát hiện.
Tại sao lại là 16 tuần? Thành Nam biết thừa những gia đình tài phiệt có đủ quyền lực để mua chuộc bác sĩ, đưa nạn nhân ra nước ngoài để phá thai dù ở tháng thứ tư. Nhưng đó mới chính là đòn tâm lý tàn độc nhất. Ở tuần thứ 16, thai nhi đã hình thành rõ rệt. Việc ép một tiểu thư quyền quý phải trải qua một ca phẫu thuật đình chỉ thai kỳ muộn, trải qua nỗi đau đớn về thể xác và tự tay vứt bỏ một sinh linh đã có nhịp tim, là một chấn thương tâm lý hủy diệt. Hắn muốn những gia tộc kiêu hãnh đó phải nếm trải sự bất lực, nhục nhã và mang theo nỗi ám ảnh đó đến xuống mồ.
Tuy nhiên, không phải lúc nào mọi việc cũng theo ý hắn. Có những gia đình, vì lý do y khoa đặc biệt của nạn nhân hoặc danh tiếng chính trị, không thể phá thai. Những đứa trẻ đó bị sinh ra trong bóng tối của sự kinh tởm và lập tức bị đẩy vào các trại mồ côi vô danh, vĩnh viễn bị xóa sổ khỏi gia phả.
Nửa thế kỷ trôi qua. Thành Nam cứ thế sống trong thế giới cô độc, bệnh hoạn và ngạo nghễ của mình. Hắn già đi, yếu ớt, nhưng khối tài sản khổng lồ và hệ thống nhà thông minh giúp hắn tận hưởng sự thoải mái ở tuổi 85 mà chẳng cần bước chân ra ngoài.
Cho đến một buổi chiều mùa đông xám xịt.
Hệ thống chuông báo động cấp độ cao nhất rít lên. Camera an ninh hiển thị hình ảnh hàng chục cảnh sát đặc nhiệm vũ trang đã bao vây kín khu biệt thự. Tiếng búa tạ phá cửa vang lên chát chúa. Thành Nam ngồi trên chiếc ghế bành bọc da, bình thản nhấp một ngụm trà. Hắn biết ngày này sẽ đến, chỉ là không hiểu luật pháp đã dùng cách gì để chạm được vào hắn.
Viên thanh tra bước vào phòng, nòng súng chĩa thẳng vào ông lão gầy gò. Anh ta trạc 40 tuổi, ánh mắt sắc lạnh nhưng hàm chứa một sự phẫn nộ bị kìm nén đến mức cơ hàm gồ lên bần bật.
"Trần Thành Nam. Ông bị bắt vì tội bắt cóc, hiếp dâm và giam giữ người trái phép." Viên thanh tra gằn từng chữ.
Thành Nam khẽ cười khẩy, nụ cười ngạo mạn của một kẻ chưa từng nếm mùi thất bại: "Làm sao... các người đánh hơi được ta?"
Viên thanh tra ném một tệp hồ sơ dày cộp xuống bàn. Trái đất đã thay đổi, và Thành Nam, dù rành rẽ công nghệ bảo mật của thập niên trước, đã không lường được sức mạnh khủng khiếp của mạng lưới dữ liệu ADN phả hệ toàn cầu.
"Ông hoàn hảo trong việc dọn dẹp hiện trường. Nhưng ông quên mất những 'tác phẩm' của mình." Viên thanh tra chồm người tới, nhìn thẳng vào đôi mắt đục ngầu của con quỷ già. "Một trong số những đứa trẻ bị vứt vào trại mồ côi năm xưa đã lớn lên. Hắn muốn tìm lại cội nguồn nên đã gửi mẫu ADN cho một tổ chức truy xuất gia phả quốc tế. Hệ thống đã khớp mẫu ADN đó với một người họ hàng xa ba đời của ông vô tình dính tiền án."
Thành Nam sững sờ. Lần đầu tiên sau 50 năm, bàn tay nhăn nheo của hắn run rẩy, bấu chặt vào thành ghế.
"Và ông biết điều nực cười nhất là gì không?" Viên thanh tra rút chiếc còng số 8 ra. "Đứa trẻ bị vứt bỏ đó... đứa con mang dòng máu bần hàn mà ông dùng để trả thù thế giới..."
Anh ta bước tới, thô bạo khóa ngoặt tay Thành Nam ra sau lưng.
"...chính là tôi."
Hắn không cần tiền chuộc. Hắn thèm khát sự kinh hoàng.
Tầng hầm nhà Thành Nam là một pháo đài được thiết kế với sự tỉ mỉ của một kẻ cuồng tín: cách âm hoàn hảo, hệ thống thông gió độc lập và cửa khóa mật mã sinh trắc học. Cứ vài năm, một cô gái từ 18 đến 25 tuổi, xuất thân từ giới tinh hoa bậc nhất, lại biến mất không dấu vết. Kha chuẩn bị mọi thứ: thực phẩm hữu cơ, thuốc men, thiết bị y tế và cả những bản nhạc giao hưởng êm dịu. Hắn không đánh đập hay bỏ đói họ. Hắn coi họ là những vật chủ, những "công cụ ấp trứng" để gieo rắc mầm mống nhục nhã vào các gia tộc danh giá.
Khi nạn nhân được xác nhận mang thai, Thành Nam bắt đầu gửi thư cho gia đình họ. Những bức thư được viết trên loại giấy da dê thuộc thủ công, mực được hắn tự pha từ bồ hóng và nhựa cây, viết bằng bút lông chim. Hắn mặc đồ bảo hộ Tyvek kín bưng, đeo hai lớp găng tay y tế và trùm đầu khi viết để đảm bảo không một tế bào da, sợi tóc hay cả giọt mồ hôi nào rơi rớt lại.
"Con gái ngài đang mang trong mình giọt máu của một kẻ bần hàn. Sinh linh ấy đang lớn lên mỗi ngày, ngay trong cơ thể ngọc ngà của gia tộc ngài."
Thành Nam giữ nạn nhân đúng 16 tuần rồi đánh thuốc mê, bỏ họ lại ở những ranh giới an toàn nhưng dễ được phát hiện.
Tại sao lại là 16 tuần? Thành Nam biết thừa những gia đình tài phiệt có đủ quyền lực để mua chuộc bác sĩ, đưa nạn nhân ra nước ngoài để phá thai dù ở tháng thứ tư. Nhưng đó mới chính là đòn tâm lý tàn độc nhất. Ở tuần thứ 16, thai nhi đã hình thành rõ rệt. Việc ép một tiểu thư quyền quý phải trải qua một ca phẫu thuật đình chỉ thai kỳ muộn, trải qua nỗi đau đớn về thể xác và tự tay vứt bỏ một sinh linh đã có nhịp tim, là một chấn thương tâm lý hủy diệt. Hắn muốn những gia tộc kiêu hãnh đó phải nếm trải sự bất lực, nhục nhã và mang theo nỗi ám ảnh đó đến xuống mồ.
Tuy nhiên, không phải lúc nào mọi việc cũng theo ý hắn. Có những gia đình, vì lý do y khoa đặc biệt của nạn nhân hoặc danh tiếng chính trị, không thể phá thai. Những đứa trẻ đó bị sinh ra trong bóng tối của sự kinh tởm và lập tức bị đẩy vào các trại mồ côi vô danh, vĩnh viễn bị xóa sổ khỏi gia phả.
Nửa thế kỷ trôi qua. Thành Nam cứ thế sống trong thế giới cô độc, bệnh hoạn và ngạo nghễ của mình. Hắn già đi, yếu ớt, nhưng khối tài sản khổng lồ và hệ thống nhà thông minh giúp hắn tận hưởng sự thoải mái ở tuổi 85 mà chẳng cần bước chân ra ngoài.
Cho đến một buổi chiều mùa đông xám xịt.
Hệ thống chuông báo động cấp độ cao nhất rít lên. Camera an ninh hiển thị hình ảnh hàng chục cảnh sát đặc nhiệm vũ trang đã bao vây kín khu biệt thự. Tiếng búa tạ phá cửa vang lên chát chúa. Thành Nam ngồi trên chiếc ghế bành bọc da, bình thản nhấp một ngụm trà. Hắn biết ngày này sẽ đến, chỉ là không hiểu luật pháp đã dùng cách gì để chạm được vào hắn.
Viên thanh tra bước vào phòng, nòng súng chĩa thẳng vào ông lão gầy gò. Anh ta trạc 40 tuổi, ánh mắt sắc lạnh nhưng hàm chứa một sự phẫn nộ bị kìm nén đến mức cơ hàm gồ lên bần bật.
"Trần Thành Nam. Ông bị bắt vì tội bắt cóc, hiếp dâm và giam giữ người trái phép." Viên thanh tra gằn từng chữ.
Thành Nam khẽ cười khẩy, nụ cười ngạo mạn của một kẻ chưa từng nếm mùi thất bại: "Làm sao... các người đánh hơi được ta?"
Viên thanh tra ném một tệp hồ sơ dày cộp xuống bàn. Trái đất đã thay đổi, và Thành Nam, dù rành rẽ công nghệ bảo mật của thập niên trước, đã không lường được sức mạnh khủng khiếp của mạng lưới dữ liệu ADN phả hệ toàn cầu.
"Ông hoàn hảo trong việc dọn dẹp hiện trường. Nhưng ông quên mất những 'tác phẩm' của mình." Viên thanh tra chồm người tới, nhìn thẳng vào đôi mắt đục ngầu của con quỷ già. "Một trong số những đứa trẻ bị vứt vào trại mồ côi năm xưa đã lớn lên. Hắn muốn tìm lại cội nguồn nên đã gửi mẫu ADN cho một tổ chức truy xuất gia phả quốc tế. Hệ thống đã khớp mẫu ADN đó với một người họ hàng xa ba đời của ông vô tình dính tiền án."
Thành Nam sững sờ. Lần đầu tiên sau 50 năm, bàn tay nhăn nheo của hắn run rẩy, bấu chặt vào thành ghế.
"Và ông biết điều nực cười nhất là gì không?" Viên thanh tra rút chiếc còng số 8 ra. "Đứa trẻ bị vứt bỏ đó... đứa con mang dòng máu bần hàn mà ông dùng để trả thù thế giới..."
Anh ta bước tới, thô bạo khóa ngoặt tay Thành Nam ra sau lưng.
"...chính là tôi."