Mực đỏ và tàn tro

Trần Thành Nam chưa bao giờ thiếu tiền. Từ độ tuổi 30, hắn đã là một chuyên gia an ninh mạng độc lập xuất chúng, chỉ nhận những hợp đồng bảo mật hệ thống trị giá hàng triệu đô từ các tập đoàn đa quốc gia. Hắn làm việc hoàn toàn qua màn hình máy tính, sống biệt lập trong một căn biệt thự được bao quanh bởi rừng thông cheo leo và hệ thống an ninh tối tân. Nhưng tiền không mua được sự tôn trọng của phái đẹp trong những năm tháng thanh xuân. Những lời mỉa mai, sự khinh miệt từ các tiểu thư đài các khi hắn còn là một gã sinh viên nghèo hèn, dị hợm đã cắm rễ sâu vào tâm trí, biến dạng thành một khối u hận thù rỉ máu. Sự cô lập với xã hội càng làm khối u ấy phình to, nuốt chửng chút nhân tính cuối cùng.

Hắn không cần tiền chuộc. Hắn thèm khát sự kinh hoàng.

Tầng hầm nhà Thành Nam là một pháo đài được thiết kế với sự tỉ mỉ của một kẻ cuồng tín: cách âm hoàn hảo, hệ thống thông gió độc lập và cửa khóa mật mã sinh trắc học. Cứ vài năm, một cô gái từ 18 đến 25 tuổi, xuất thân từ giới tinh hoa bậc nhất, lại biến mất không dấu vết. Kha chuẩn bị mọi thứ: thực phẩm hữu cơ, thuốc men, thiết bị y tế và cả những bản nhạc giao hưởng êm dịu. Hắn không đánh đập hay bỏ đói họ. Hắn coi họ là những vật chủ, những "công cụ ấp trứng" để gieo rắc mầm mống nhục nhã vào các gia tộc danh giá.

Khi nạn nhân được xác nhận mang thai, Thành Nam bắt đầu gửi thư cho gia đình họ. Những bức thư được viết trên loại giấy da dê thuộc thủ công, mực được hắn tự pha từ bồ hóng và nhựa cây, viết bằng bút lông chim. Hắn mặc đồ bảo hộ Tyvek kín bưng, đeo hai lớp găng tay y tế và trùm đầu khi viết để đảm bảo không một tế bào da, sợi tóc hay cả giọt mồ hôi nào rơi rớt lại.

"Con gái ngài đang mang trong mình giọt máu của một kẻ bần hàn. Sinh linh ấy đang lớn lên mỗi ngày, ngay trong cơ thể ngọc ngà của gia tộc ngài."

Thành Nam giữ nạn nhân đúng 16 tuần rồi đánh thuốc mê, bỏ họ lại ở những ranh giới an toàn nhưng dễ được phát hiện.

Tại sao lại là 16 tuần? Thành Nam biết thừa những gia đình tài phiệt có đủ quyền lực để mua chuộc bác sĩ, đưa nạn nhân ra nước ngoài để phá thai dù ở tháng thứ tư. Nhưng đó mới chính là đòn tâm lý tàn độc nhất. Ở tuần thứ 16, thai nhi đã hình thành rõ rệt. Việc ép một tiểu thư quyền quý phải trải qua một ca phẫu thuật đình chỉ thai kỳ muộn, trải qua nỗi đau đớn về thể xác và tự tay vứt bỏ một sinh linh đã có nhịp tim, là một chấn thương tâm lý hủy diệt. Hắn muốn những gia tộc kiêu hãnh đó phải nếm trải sự bất lực, nhục nhã và mang theo nỗi ám ảnh đó đến xuống mồ.

Tuy nhiên, không phải lúc nào mọi việc cũng theo ý hắn. Có những gia đình, vì lý do y khoa đặc biệt của nạn nhân hoặc danh tiếng chính trị, không thể phá thai. Những đứa trẻ đó bị sinh ra trong bóng tối của sự kinh tởm và lập tức bị đẩy vào các trại mồ côi vô danh, vĩnh viễn bị xóa sổ khỏi gia phả.

Nửa thế kỷ trôi qua. Thành Nam cứ thế sống trong thế giới cô độc, bệnh hoạn và ngạo nghễ của mình. Hắn già đi, yếu ớt, nhưng khối tài sản khổng lồ và hệ thống nhà thông minh giúp hắn tận hưởng sự thoải mái ở tuổi 85 mà chẳng cần bước chân ra ngoài.

Cho đến một buổi chiều mùa đông xám xịt.

Hệ thống chuông báo động cấp độ cao nhất rít lên. Camera an ninh hiển thị hình ảnh hàng chục cảnh sát đặc nhiệm vũ trang đã bao vây kín khu biệt thự. Tiếng búa tạ phá cửa vang lên chát chúa. Thành Nam ngồi trên chiếc ghế bành bọc da, bình thản nhấp một ngụm trà. Hắn biết ngày này sẽ đến, chỉ là không hiểu luật pháp đã dùng cách gì để chạm được vào hắn.

Viên thanh tra bước vào phòng, nòng súng chĩa thẳng vào ông lão gầy gò. Anh ta trạc 40 tuổi, ánh mắt sắc lạnh nhưng hàm chứa một sự phẫn nộ bị kìm nén đến mức cơ hàm gồ lên bần bật.

"Trần Thành Nam. Ông bị bắt vì tội bắt cóc, hiếp dâm và giam giữ người trái phép." Viên thanh tra gằn từng chữ.

Thành Nam khẽ cười khẩy, nụ cười ngạo mạn của một kẻ chưa từng nếm mùi thất bại: "Làm sao... các người đánh hơi được ta?"

Viên thanh tra ném một tệp hồ sơ dày cộp xuống bàn. Trái đất đã thay đổi, và Thành Nam, dù rành rẽ công nghệ bảo mật của thập niên trước, đã không lường được sức mạnh khủng khiếp của mạng lưới dữ liệu ADN phả hệ toàn cầu.

"Ông hoàn hảo trong việc dọn dẹp hiện trường. Nhưng ông quên mất những 'tác phẩm' của mình." Viên thanh tra chồm người tới, nhìn thẳng vào đôi mắt đục ngầu của con quỷ già. "Một trong số những đứa trẻ bị vứt vào trại mồ côi năm xưa đã lớn lên. Hắn muốn tìm lại cội nguồn nên đã gửi mẫu ADN cho một tổ chức truy xuất gia phả quốc tế. Hệ thống đã khớp mẫu ADN đó với một người họ hàng xa ba đời của ông vô tình dính tiền án."

Thành Nam sững sờ. Lần đầu tiên sau 50 năm, bàn tay nhăn nheo của hắn run rẩy, bấu chặt vào thành ghế.

"Và ông biết điều nực cười nhất là gì không?" Viên thanh tra rút chiếc còng số 8 ra. "Đứa trẻ bị vứt bỏ đó... đứa con mang dòng máu bần hàn mà ông dùng để trả thù thế giới..."

Anh ta bước tới, thô bạo khóa ngoặt tay Thành Nam ra sau lưng.

"...chính là tôi."
 
Phòng thăm nuôi của nhà tù an ninh tối đa luôn chìm trong thứ ánh sáng huỳnh quang lạnh lẽo, vô trùng. Ngăn cách giữa hai thế giới là tấm kính cường lực dày ba lớp.

Bên này kính, Thanh tra Hoàng ngồi thẳng lưng, bộ cảnh phục ủi phẳng phiu tươm tất, nhưng đôi bàn tay đan vào nhau trên bàn đang siết chặt đến trắng bệch. Bên kia kính, Trần Thành Nam ngồi trên xe lăn. Lão đã 85 tuổi, mái tóc lơ thơ bạc trắng, thân hình teo tóp trong bộ đồ tù nhân rộng thùng thình. Thế nhưng, trái ngược với vẻ già nua tàn tạ về thể xác, đôi mắt vẩn đục của Kha lại sáng lên một thứ thứ quyền uy ma mị, ngạo nghễ như một đế vương đang ngự trên ngai vàng nhìn xuống bề tôi.

"Mười lăm nạn nhân cuối cùng vẫn chưa thể xác định được danh tính. Ông giấu hồ sơ y tế của họ ở đâu?" Hoàng gõ đốt ngón tay lên mặt bàn, giọng khô khốc, cố gắng duy trì vị thế của kẻ nắm giữ luật pháp.

Thành Nam không trả lời. Lão nghiêng đầu, ánh mắt chậm rãi quét từ cầu vai đến chiếc huy hiệu sáng bóng trên ngực áo của Hoàng. Lão khẽ chép miệng, một nụ cười mỉm từ từ kéo rách khóe môi nhăn nheo, khô khốc.

"Góc hàm vuông vức. Đôi mắt sâu và sắc. Cả cái cách con cố tình hạ giọng để che giấu sự bất an trong lồng ngực nữa... Giống hệt ta năm ba mươi tuổi." Giọng Thành Nam khàn đục như tiếng giấy nhám cọ vào nhau, nhưng âm điệu lại du dương, rành rọt đến rợn người. "Con làm ta tự hào lắm, Hoàng. Trong số những 'tác phẩm' của ta, con là kiệt tác hoàn hảo nhất."

"Câm miệng!" Hoàng gầm lên, đập mạnh tay xuống bàn. "Tôi không phải là con ông. Tôi là người sẽ đảm bảo ông chết rục trong cái lồng sắt này."

Thành Nam bật cười. Tiếng cười rin rít, đứt quãng dội vào bốn bức tường xám xịt.

"Một cái lồng sắt? Ta đã tạo ra địa ngục và cai trị nó suốt nửa thế kỷ, một cái lồng nhỏ xíu này thì có sá gì," Thành Nam rướn người về phía trước, tỳ đôi tay gân guốc, nổi đầy đồi mồi lên mặt bàn. "Con đọc sử chứ, thanh tra? Thành Cát Tư Hãn, hay các bậc thiên cổ đại đế khi xưa... họ mang quân giày xéo các quốc gia, cướp đoạt nữ nhân, gieo rắc hạt giống của mình khắp các lục địa. Họ được lịch sử xưng tụng là 'Kẻ chinh phục'. Vậy ta khác gì họ?"

Hoàng nhíu mày, cảm thấy buồn nôn trước lý lẽ bệnh hoạn. "Ông so sánh những tội ác tởm lợm của mình với lịch sử?"

"Ta không dùng đao kiếm, ta dùng nỗi sợ và trí tuệ." Mắt Thành Nam rực sáng sự cuồng tín. "Ta biến những thứ kiêu kỳ, danh giá bậc nhất của cái xã hội đạo đức giả này thành đất để ươm mầm cho dòng máu của chính mình. Những kẻ từng khinh rẻ ta, cuối cùng lại phải rặn đẻ ra những đứa con mang gen của ta. Con nhìn xem, từ sự ruồng rẫy của bọn chúng, dòng máu của ta đã vươn lên, khoác lên mình bộ đồng phục này và ngồi đây... phán xét sự thật. Ta là một đế vương cắm rễ vào vĩnh hằng. Và con, con trai, con chính là thái tử bách chiến bách thắng của ta."

"Ông chỉ là một tên tội phạm tâm thần, hoang tưởng và hèn hạ!" Hoàng nghiến răng. Nhưng anh nhận ra, một giọt mồ hôi lạnh đã rịn ra trên trán mình từ lúc nào.

"Vậy sao?" Thành Nam thu nụ cười lại. Ánh mắt lão đột ngột trở nên sắc lẹm, đâm xuyên qua lớp kính như một lưỡi dao mổ đang bóc trần tâm trí viên thanh tra. "Thế hãy nói ta nghe, tại sao con lại xuất sắc đến vậy? Tại sao trong hàng trăm vụ án bế tắc của cục cảnh sát, chỉ có con mới 'đọc' được suy nghĩ của những kẻ sát nhân biến thái nhất? Tại sao con luôn biết chúng tận hưởng nỗi đau của nạn nhân thế nào?"

Hoàng im lặng, yết hầu trượt lên xuống khó nhọc. Những thước phim về các hiện trường đẫm máu mà anh từng phá giải xẹt qua trong đầu.

"Bởi vì con hiểu chúng." Thành Nam thì thầm, sát gần vào lỗ loa thoại, giọng nói len lỏi vào màng nhĩ Hoàng như nọc độc. "Bởi vì bên dưới lớp áo cảnh phục đó, con có cùng một bản năng dã thú như ta. Con không săn lùng tội phạm vì công lý hay lòng thương xót. Con săn lùng chúng vì khao khát được kiểm soát, được đứng trên sinh mạng kẻ khác. Khi con đạp cửa xông vào nhà ta, chĩa súng vào ta ngày hôm đó... ánh mắt con không phải của một thiên thần báo thù. Đó là ánh mắt bạo chúa của một con thú săn mồi đã dồn được con mồi yếu hơn vào chân tường."

"Không... Láo toét!" Hoàng lắc đầu, hô hấp bắt đầu trở nên gấp gáp.

"Có đấy, Hoàng ạ," Giọng Thành Nam trở nên vỗ về, êm ái như một lời ru ác độc. "Mỗi đêm, khi con giam mình trong phòng làm việc, dán mắt vào những bức ảnh hiện trường máu me, con không thấy xót xa. Con thấy kích thích. Con ghét cái gốc gác mồ côi của mình, con hận những gia tộc giàu có đã ném con ra rìa đường như một đống rác. Con làm cảnh sát để có quyền lực chà đạp lên những kẻ tự cho mình là tinh hoa, giống hệt như cách ta đã làm. Ta nhốt bọn họ trong căn hầm thể xác, còn con... con đang tự nhốt mình trong căn hầm tâm trí mà ta đã cất công xây dựng cho con."

Hoàng vơ vội tệp hồ sơ, đứng phắt dậy. Chiếc ghế sắt cọ mạnh xuống sàn nhà tạo thành một âm thanh chói tai. Anh thở dốc, cảm thấy không khí trong phòng giam như bị rút cạn. Anh muốn gầm lên phủ nhận, nhưng khi vô tình nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình trên tấm kính cường lực bóng loáng — đôi mắt thâm quầng, ánh nhìn lạnh lẽo, tàn nhẫn và ẩn chứa một sự cuồng loạn chực chờ bùng nổ — anh sững sờ.

Càng cố vùng vẫy thoát khỏi bóng ma của kẻ sinh ra mình, anh càng nhận ra mình đang lún sâu vào nó.

"Buổi thẩm vấn kết thúc." Hoàng nói nhanh, quay lưng bước đi, những bước chân vội vã như đang trốn chạy khỏi chính bản thân mình.

"Nhớ uống thuốc an thần nhé, con trai." Giọng nói của Thành Nam nhởn nhơ vang lên sau lưng. "Và nhớ soi gương kỹ vào. Đừng bao giờ chối bỏ thứ bóng tối vĩ đại mà con được thừa hưởng."

Cánh cửa thép đóng sầm lại.

Bên trong phòng thăm nuôi, con quỷ già 85 tuổi ngả người ra thành xe lăn, nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu đầy thỏa mãn. Lão bắt đầu ngâm nga một giai điệu giao hưởng cổ điển. Lão bị tước đoạt tự do, bị giam cầm trong bốn bức tường bê tông chờ chết, nhưng lão biết mình mới là kẻ chiến thắng tuyệt đối. Hạt giống tàn độc nhất của lão không nằm trong những căn hầm bí mật năm xưa, mà đã bám rễ sâu thẳm vào chính tâm hồn của kẻ đại diện cho công lý ngoài kia.

Khối u đã được cấy thành công vào não bộ của viên thanh tra. Trò chơi thực sự, bây giờ mới bắt đầu.
 
Top