club_libertad
Con chim biết nói
Hỏi mày 1 câu thôi, chúa đã toàn tri làm đéo gì có cái ý chí tự do nào? Nếu chúa tạo ra con người với bộ não hữu hạn, nếu chúa tạo ra con người với những cám dỗ, nếu chúa toàn tri biết rõ con người sẽ sa ngã trước những cám dỗ; vậy chẳng phải chúa là một thằng biến thái tâm thần thích tra tấn con người sao? Nếu k tin chúa hoặc chí ích làm theo lời chúa dù có biết chúa hoặc chưa, con người sẽ bị đày đọa xuống hỏa ngục; vậy đó có phải là chúa đã ép con người và con người chẳng có lựa chọn nào ngoài tuân theo ý chí của hắn ko? Ngay cả khi bỏ qua tất cả những điều phi lý trên, tao còn chưa nói về cái ác của tự nhiên mà con người không có quyền thay đổi nhé, bớt thần học xạo chó lại hộ bố mày nhé.
Có giỏi thì mày lấp liếm sự độc ác của chúa đi nhé, tao sẽ chặn đứng tất cả cơ đốc nhân dối trá chúng mày ngay tại đây.![]()
Những nỗi thống khổ của con người tồn tại song song với sự toàn năng của Chúa vì Ngài ban tự do ý chí, dùng đau khổ như thử thách để con người trưởng thành trong khi nhận thức của con người không thể bao quát hết kế hoạch lớn của Ngài => có những thứ vượt ra khỏi lý trí, nôm na kiểu như sóng radio, wifi... không thể nhìn thấy bằng mắt thường nhưng chúng vẫn tồn tại và tác động lên con người ở mức độ nào đó. Câu nói “thân làm tội đời” là một cách diễn đạt dân gian của người Việt tương ứng với quan niệm thần học này: đau khổ phần lớn bắt nguồn từ chính hành động và lựa chọn của con người. Một số nhà thần học (như Augustine, sau này được Alvin Plantinga phát triển) cho rằng: đau khổ tồn tại vì con người có tự do ý chí => Nếu Chúa loại bỏ mọi đau khổ hay loại bỏ hậu quả của hành động sai trái thì tự do ý chí sẽ trở thành vô nghĩa vì hành động sai trái không còn hậu quả. Điều này có nghĩa là đau khổ là hệ quả tất yếu của tự do: khi con người chọn sai, hậu quả sẽ xảy ra. Ở góc độ khác, đau khổ không chỉ là hệ quả mà còn có thể mang ý nghĩa giáo dục, tôi luyện và giúp con người trưởng thành. Tóm lại, những nỗi thống khổ của con người không phải là bằng chứng chống lại Chúa mà là hệ quả tất yếu của tự do ý chí. Con người chỉ thực sự là con người khi có khả năng lựa chọn và chịu trách nhiệm. Nếu mất tự do, con người chỉ còn là sinh vật bị điều khiển.