Có Video 🌸Ngày ấy... có cậu học trò hỏiThưa Thầy, cha mẹ mất, để tang ba năm chẳng phải quá lâu sao?Một năm là đủ rồi.Khổng tử đáp:...

Bác tôi mới mất,78t,nhiều bệnh trong đó có biến chứng tiểu đường,tắc mạch máu,suy tạng,lên Bạch Mai nằm,bs bảo tắc mạch máu chân phải đặt sten hết 40tr,cũng biết đến cõi rồi,có đặt cũng ko cứu đc nhưng 3 trai 1 gái ko ai dám mở mồm bảo ko làm,đành chi ra,đặt sten đc 1 tuần bs lại bảo phải cắt chân,cả nhà bảo thôi cho về
Về nhà lại thuê máy thở,máy theo dõi sinh tồn,1 điều dưỡng đến trông,mỗi ngày hơn 1tr
Trong khi ac tôi toàn ng lao động bình dân,cũng cứ chia ra,trai nhiều gái ít,ai khá góp nhiều hơn
Đến ngày bác mất thì nó là công việc phải lo,8h đưa ra đồng,xong 10h về ăn cỗ chỉ ko hò dô chúc sức khỏe thôi chứ ai cũng cười thảo phào,công việc của bác xong rồi ảm ơn mọi ng
Cười vui vẻ,có gì đâu
 
Nhưng có phải khổng tử đang cố tình khóa cứng lễ (để tang 3 năm) vào nhân (có hiếu)? Thế nếu để tang 1 năm nhưng sau đó mỗi bữa ăn, mỗi tối trước khi đi ngủ đều dành 5-10p tưởng nhớ cha mẹ, và việc này thậm chí kéo dài đến lúc bản thân qua đời, thì thế nào?
Oh, tôi nghĩ đây là một phản biện khá hay.
Theo cách hiểu của tôi, Khổng Tử không hẳn khóa cứng chữ Nhân vào đúng con số ba năm. Điều ông muốn giữ là tinh thần của chữ Lễ: Lễ phải biểu hiện được chữ Nhân.

Còn việc biểu hiện đó có nhất thiết chỉ có một hình thức hay không thì người hiện đại hoàn toàn có thể đặt câu hỏi.

Ví dụ như bạn nêu: để tang một năm, nhưng sau đó cả đời vẫn tưởng nhớ, phụng dưỡng hương hỏa, sống đúng điều cha mẹ dạy... thì theo quan niệm đạo đức hiện đại, tôi cũng đánh giá đó là một người con có hiếu.

Sự khác biệt là Khổng Tử sống trong một xã hội mà Lễ còn là chuẩn mực chung để duy trì trật tự cộng đồng, nên ông coi 3 năm là biểu tượng thích hợp nhất cho chữ Nhân.

Còn ngày nay, khi điều kiện sống đã thay đổi, rất nhiều người sẽ cho rằng điều quan trọng không phải là đủ đúng 3 năm, mà là lòng biết ơn có được duy trì trong suốt cuộc đời hay không.

Nên tôi không cho rằng ví dụ của bạn phủ định hoàn toàn Khổng Tử.

Nó chỉ cho thấy có thể có những cách biểu hiện chữ Hiếu khác với khuôn mẫu cổ điển mà vẫn giữ được tinh thần biết ơn.
 


🌸Ngày ấy, Tể Ngã hỏi Khổng Tử về đạo hiếu nghĩa:

“Thưa Thầy, để tang ba năm cho cha mẹ chẳng phải là quá dài sao? Thiết nghĩ, một năm là đủ một chu kỳ của trời đất rồi.”

Khổng Tử chỉ hỏi lại một câu duy nhất:

“Nếu con để tang một năm, rồi ăn cơm ngon, mặc áo gấm, lòng con có an yên không?”

Tể Ngã thẳng thắn đáp: “An ạ.”

Khổng Tử liền bảo:

“Nếu con thấy an thì cứ làm đi.”

Người nghe đều bàng hoàng.

Bởi từ trước đến nay, ai cũng tin rằng ba năm đại tang là cái khuôn bất dịch, là quy chuẩn xã hội mà bất kỳ người con nào cũng phải gò mình tuân thủ để trọn đạo làm người.

Vì sao Khổng Tử lại buông phóng một cách dễ dàng như vậy?

Khi Tể Ngã bước ra ngoài, cuộc tranh luận thực sự mới bắt đầu trong không gian tĩnh lặng của học đường.

Khổng Tử quay sang các môn sinh còn lại, buông một lời than thở dốc hết lòng can cốt:

“Tể Ngã thật bất nhân. Đứa trẻ sinh ra đời, phải mất ba năm ẵm bồng trên tay cha mẹ, mới rời khỏi tấm lòng bọc che của phụ mẫu.

Tinh thần ba năm để tang, chính là để trả lại ba năm ẵm bồng thuở lọt lòng đó vậy.”

Cái khó nhất... không phải là tuân thủ lễ nghi.

Mà là đối diện với sự sòng phẳng của lương tri.

Toàn bộ nút thắt của sự giáo điều đã được tháo gỡ tại tầng lật nghĩa này.

Người đời lầm tưởng ba năm để tang là một nghĩa vụ ép buộc đối với người chết.

Họ cân đo đong đếm xem một năm hay ba năm thì hợp lý về mặt kinh tế, thời gian và hiệu suất xã hội.

Nhưng Khổng Tử đã lật ngược dòng thời gian, đưa con người trở về điểm khởi đầu của một sinh mệnh.

Khi một đứa trẻ chào đời, nó hoàn toàn bất lực trước thế giới.

Nếu không có ba năm ôm ấp, đút từng thìa cháo, che từng cơn gió, dọn từng thứ uế tạp của cha mẹ, đứa trẻ đó không cách nào sống sót.

Ba năm để tang không phải là quy ước của triều đình, mà là sự phản hồi tự nhiên nhất của một tâm hồn biết ơn đối với khoảng thời gian mình được nuôi mạng.

Con người ta rất dễ tính toán thiệt hơn với hiện tại và tương lai, nhưng lại hoàn toàn mất trí nhớ về món nợ gốc ở quá khứ.

Đó mới là điều Khổng Tử gọi là "Nhân."

Không phải khó ở việc mặc chiếc áo tang.

Mà khó ở chỗ có nhìn thấy vết hằn của ba năm ẵm bồng thuở trước hay không.

Không phải khó vì quy chế xã hội nặng nề.

Mà khó vì năm tháng trưởng thành rất dễ khiến con người tự mãn rằng mình tự lớn lên, rồi sinh lòng vô ơn mang mác "văn minh."

Lễ trong Nho gia nếu không có chữ Nhân làm cốt lõi thì mọi nghi thức chỉ là sự giả tạo.

Người hiểu rõ bản chất của Lễ sẽ không cần ai bắt buộc, bởi họ biết mọi quy chuẩn ứng xử tốt đẹp giữa người với người đều là sự chuyển hóa của lòng biết ơn.

Nếu ngay nơi cội nguồn sinh ra mình mà lòng còn tính toán thiệt hơn, thì cái gọi là nhân nghĩa với thiên hạ ngoài kia cũng chỉ là trò trình diễn.

Phật gia cũng nhìn về cùng một gốc.

Nghi nghiệp lớn nhất của đời người là tội bất hiếu, cứu kính vạn hạnh cũng lấy hiếu làm đầu.

Phụng thờ cha mẹ chính là phụng thờ hai vị Phật sống tại tiền, không phải ở mâm cao cỗ đầy, mà ở niệm niệm không quên ơn đức cù lao.

Đến đây mới hiểu, điều Khổng Tử muốn dạy không phải là bắt người ta phải chịu khổ ba năm để làm tròn danh tiếng.

Mà là khai phóng cho những tâm hồn đang bị che mờ bởi tư duy lợi ích, giúp họ nhận ra món nợ gốc của sinh mệnh để mà sống cho có gốc rễ.

Bởi điều khiến người ta hối tiếc nhất khi đứng trước nấm mồ của đấng sinh thành không phải là chưa kịp tổ chức một đám tang đủ lớn.

Mà là đã đi qua bao nhiêu năm tháng, có đủ tri thức, đủ danh vọng, đủ lý lẽ để tính toán mọi điều… nhưng lại quên mất hơi ấm của ba năm ẵm bồng thuở lọt lòng.

Để tang một năm hay ba năm, ấy là cái khuôn có thể tùy thời mà bàn lại.

Nhưng hiểu vì sao cổ nhân đặt ra ba năm ấy, rồi sống cho sòng phẳng với lương tri, trọn vẹn với nguồn cội trong từng hơi thở hiện tại… mới là đạo của người quân tử.🌸

Ủa trong hình là bạn hả? Tưởng Trình Ca = hadinh =)) Hihi hiểu lầm r
 
Hỏi cha mẹ lúc chịt nhau có sướng không, đụ mẹ đã sướng thì nuôi con khổ cũng là lẽ tự nhiên đòi đáp lễ cái con cặc gì, đời người như dòng nước trôi một chiều với nhiều ngã rẽ thôi, cái tư tưởng nho gia lễ giáo con cặc gì đó chỉ là sự ích kỷ chỉ muốn đc đền đáp, đầy sự so đo toan tính chứ cao thượng cái Lồn què gì đâu.
 
Bác tôi mới mất,78t,nhiều bệnh trong đó có biến chứng tiểu đường,tắc mạch máu,suy tạng,lên Bạch Mai nằm,bs bảo tắc mạch máu chân phải đặt sten hết 40tr,cũng biết đến cõi rồi,có đặt cũng ko cứu đc nhưng 3 trai 1 gái ko ai dám mở mồm bảo ko làm,đành chi ra,đặt sten đc 1 tuần bs lại bảo phải cắt chân,cả nhà bảo thôi cho về
Về nhà lại thuê máy thở,máy theo dõi sinh tồn,1 điều dưỡng đến trông,mỗi ngày hơn 1tr
Trong khi ac tôi toàn ng lao động bình dân,cũng cứ chia ra,trai nhiều gái ít,ai khá góp nhiều hơn
Đến ngày bác mất thì nó là công việc phải lo,8h đưa ra đồng,xong 10h về ăn cỗ chỉ ko hò dô chúc sức khỏe thôi chứ ai cũng cười thảo phào,công việc của bác xong rồi ảm ơn mọi ng
Cười vui vẻ,có gì đâu
Tôi xin chia sẻ với gia đình bạn.
Thật ra câu chuyện bạn kể lại càng khiến tôi thấy là chữ Hiếu không nằm ở việc khóc nhiều hay ít.

Gia đình bạn đã cố gắng chữa trị trong khả năng, biết khi nào nên dừng những can thiệp vô ích để bác được về nhà, cùng nhau lo chu toàn hậu sự. Đó cũng là một cách trọn nghĩa.

Việc mọi người cười sau đám tang tôi cũng không thấy có gì sai cả.Nhiều gia đình coi đó là sự nhẹ lòng vì người thân không còn phải chịu đau đớn nữa thôi

Điều bài viết của tôi muốn nói chưa bao giờ là phải đau khổ thật lâu mới là hiếu. Điều tôi muốn nói là đừng để thời gian làm mình quên mất ân nghĩa.

Một người có thể không khóc nhiều, nhưng cả đời vẫn nhớ ơn cha mẹ.

Ngược lại, cũng có người khóc 3 ngày rất lớn rồi sau đó quên sạch. Theo tôi thì, người sau chưa chắc hiếu hơn người trước.
 
Hỏi cha mẹ lúc chịt nhau có sướng không, đụ mẹ đã sướng thì nuôi con khổ cũng là lẽ tự nhiên đòi đáp lễ cái con cặc gì, đời người như dòng nước trôi một chiều với nhiều ngã rẽ thôi, cái tư tưởng nho gia lễ giáo con cặc gì đó chỉ là sự ích kỷ chỉ muốn đc đền đáp, đầy sự so đo toan tính chứ cao thượng cái lồn què gì đâu.
Đã xem.
 

Có thể bạn quan tâm

Top