Đi câu rèn luyện tính nhẫn nại và độ rảnh giái. Hồi tao làm ăn thất bại đéo biết làm gì toàn lái xe đi ôm cần một mình ủ mưu làm lại. Khi mày tập trung suy nghĩ mày sẽ hành động chính xác hơn . Nên với tao đi câu nó không phải là sỏ thích mà là lúc tao xem lại bản thân tao. Đéo phải đi đánh golf hay gì , chỉ có 1 mình mày với thiên nhiên và bản thân mày. Tao đã ngồi khóc khi nghĩ về anh em họ hàng khi mình thất bại. Sau đó tao cảm thấy như có sức mạnh và lý trí hơn. Mỗi lần đi câu là như hồi phục năng lượng. tao câu cá trừ con to ngon thì lấy, chứ cá dưới 0,5kg tao thả hết.