bữa tao với ông anh tao mới trói ông già tao lại

cột vô ghế luôn. Cái tật đéo bỏ, nhậu về cà chớn là tao trói luôn.
dm cái tật nhậu về dao búa. THủ đồ chơi đòi chơi người trong nhà, riết quen thói. Ra ngoài ăn nhậu thì bị chúng quánh ôm đầu máu về.
nhậu từ hồi 18t, nay đã gần 70t, còn láo. Tánh tao nóng như lửa, xưa bị ổng bạo hành, vác rựa, xà cốc chém, tao chạy trốn ngoài bụi mà ổng còn phang theo, vù vù.
đang ngủ trong mùng, dm cầm cái loại xà cốc lưỡi cong, loại thứ như hình, xả vô mùng, rách mùng, tao tung mùng, bay ra cửa sổ chay, thì ổng phang ra cái vù. Dm hên có bụi chuối, trốn kịp, ko thấy mẹ.
Đéo phải mình ỷ mình có sức, hay mạnh khỏe hơn ổng mà mình ăn hiếp ổng.
dm làm cha mà đéo biết dạy con, hở ra động tay động chân, chẳng qua nó yếu thế nó nhịn, chứ trong lòng nó rất câm phẫn.
xưa ổng quánh bà già tao, mà lúc đó tao mới 4 5t, còn ông anh bà chị thì 13 14t. Quánh bà già chạy sảng, y như điên, nói bậy bạ ko.
đàn ông đéo có suy nghĩ, nên giờ tao đéo có ưa ông già tao cho lắm.
mày nói ra tao biết, cái kiểu của mấy tay đó.
dm gặp mày hiền, chứ gặp tao là tao trói vô ghế đá tao liệng xuống hầm luôn.
bữa ông anh tao mới thọi cho ổng 1 nháy, chảy máu mỏ. Vì cái tật thách thức xạo lồn.
xong ổng điện anh em ổng xuống, dm tưởng sao, cái gì cũng có lý do, ông kia còn bênh, xơn xơn vô đòi quánh ông anh tao mới vl. Tao thì ko có nhà.
ông anh mới kiu ổng đi về đi, ông khác thì bênh ông anh tao nói là: "cái gì cũng có lý do". Chứ nó đâu có điên mà quánh ổng.
còn ổng thì ông chú chửi: "dm ông sống ông báo người khác, ông chết người ta còn khỏe".
nói chung ăn nhậu, chỉ có nhà tan cửa nát.
dm nhắc tới ông già ăn nhậu, tao thù ông già tao hơn gì.
vừa vô ơn, đéo biết lo cho con cái, mình lo lại cho còn vô ơn, nói cái giọng mất dạy vl... nghĩ mà nó tức. Bỏ thì đéo bỏ dc.