Nghĩ cảnh mình ngày xưa từng muốn tự tử mà buồn....

  • Tạo bởi Tạo bởi avada
  • Start date Start date
Thương tml, t từng xưa cũng nỗi lên sát ý rồi, may sao t cũng k làm bậy. R cũng có lần bật hẳn với ông tía. Mà bù đó là, trải qua từ nhỏ đến giờ t cũng k thiếu ăn uống này nọ, nên cũng biết ơn cuộc sống, mọi thứ quá khứ t cũng đã cất. Nhưng mà ăn đạp ngay mặt như m thì nó đáng sợ quá...

uhm m hiểu dc là tốt. N ói chung ông già tao hành hung con cái thì có tiếng cả xóm.

Tao vẫn nhớ 1 ng là bạn của ba tao, làm bán hiệu sách. Có lần tao vô mua sách, lúc đó tao học 12. Bác bảo cháu cố lên, bác tin cháu.

Dm 1 câu đó mà tao nhớ tới bây giờ đấy.
Vì chưa ai nói với tao câu đó chúng mày ạ.

Mà tao học cấp 2 - 3 đều trong top của trường.
 
bữa tao với ông anh tao mới trói ông già tao lại :)) cột vô ghế luôn. Cái tật đéo bỏ, nhậu về cà chớn là tao trói luôn.
dm cái tật nhậu về dao búa. THủ đồ chơi đòi chơi người trong nhà, riết quen thói. Ra ngoài ăn nhậu thì bị chúng quánh ôm đầu máu về.

nhậu từ hồi 18t, nay đã gần 70t, còn láo. Tánh tao nóng như lửa, xưa bị ổng bạo hành, vác rựa, xà cốc chém, tao chạy trốn ngoài bụi mà ổng còn phang theo, vù vù.

đang ngủ trong mùng, dm cầm cái loại xà cốc lưỡi cong, loại thứ như hình, xả vô mùng, rách mùng, tao tung mùng, bay ra cửa sổ chay, thì ổng phang ra cái vù. Dm hên có bụi chuối, trốn kịp, ko thấy mẹ.

6d141e1c67c127166074f9cf9e0bc2d4


Đéo phải mình ỷ mình có sức, hay mạnh khỏe hơn ổng mà mình ăn hiếp ổng.
dm làm cha mà đéo biết dạy con, hở ra động tay động chân, chẳng qua nó yếu thế nó nhịn, chứ trong lòng nó rất câm phẫn.

xưa ổng quánh bà già tao, mà lúc đó tao mới 4 5t, còn ông anh bà chị thì 13 14t. Quánh bà già chạy sảng, y như điên, nói bậy bạ ko.
đàn ông đéo có suy nghĩ, nên giờ tao đéo có ưa ông già tao cho lắm.

mày nói ra tao biết, cái kiểu của mấy tay đó.
dm gặp mày hiền, chứ gặp tao là tao trói vô ghế đá tao liệng xuống hầm luôn.

bữa ông anh tao mới thọi cho ổng 1 nháy, chảy máu mỏ. Vì cái tật thách thức xạo lồn.
xong ổng điện anh em ổng xuống, dm tưởng sao, cái gì cũng có lý do, ông kia còn bênh, xơn xơn vô đòi quánh ông anh tao mới vl. Tao thì ko có nhà.
ông anh mới kiu ổng đi về đi, ông khác thì bênh ông anh tao nói là: "cái gì cũng có lý do". Chứ nó đâu có điên mà quánh ổng.

còn ổng thì ông chú chửi: "dm ông sống ông báo người khác, ông chết người ta còn khỏe".

nói chung ăn nhậu, chỉ có nhà tan cửa nát.

dm nhắc tới ông già ăn nhậu, tao thù ông già tao hơn gì.

vừa vô ơn, đéo biết lo cho con cái, mình lo lại cho còn vô ơn, nói cái giọng mất dạy vl... nghĩ mà nó tức. Bỏ thì đéo bỏ dc.

uh tao hiền thật mà. Tới giờ tao vẫn là 1 thằng hiền. Lâu lâu cộc tính tí do chịu ảnh hưởng từ nhỏ.
Chứ tao mà điên lên thật có khi cha con xiên nhau rồi =)) haha
 
Thôi thương mẹ mà cố gắng..đó là bố ruột của mày à? . Nếu là bố ruột thì cố gắng quên như lời mẹ nói đi tao biết là rất khó vì tao hồi bé cũg bị ăn chửi suốt.những câu chửi đay nghiến tuổi thơ tao .giờ tao cung ko quên nhug ko vì thế mà tao ghét họ thậm trí tao sợ thời gian cứ thế qua đi.nhìn họ già đi mỗi ngày. Sợ ngày nào đó ko còn dc nhìn thấy họ ..mỗi nhà mỗi cảnh cũng ko biết nói thế nào .thôi đi làm kiếm tiền .làm điều mày thích .nghĩ về quá khứ làm ji cho mệt
 
Uhm cũng muốn an ủi, mà khổ ghê, tự dưng nói 1 hồi sau mình lại bực lại trách mẹ nên giờ cũng hơi áy náy. Nhưng mà đúng là mẹ cũng có lỗi.

Mà mình như thế giờ cũng khó an ủi lắm. Cũng ko thể nói mấy lời sáo rỗng được. Chỉ có kêu bà ấy làm gì làm, thấy thoải mái là dc, còn đừng quan tâm tới ông ấy nữa.

Mà kiểu ng phụ nữ truyền thống ấy. Nên họ nghĩ cho chồng con nhiều. Nên tính ra người như vậy thì bản thân khổ, con cái khổ.
dm bố mày đúng là loại xúc vật. Loại đấy thì có sức rồi táng lại chứ bố con làm gì nữa. Mày thì thoát ly rồi, mẹ mày còn đang sống hằng ngày kìa.
 
Thôi thương mẹ mà cố gắng..đó là bố ruột của mày à? . Nếu là bố ruột thì cố gắng quên như lời mẹ nói đi tao biết là rất khó vì tao hồi bé cũg bị ăn chửi suốt.những câu chửi đay nghiến tuổi thơ tao .giờ tao cung ko quên nhug ko vì thế mà tao ghét họ thậm trí tao sợ thời gian cứ thế qua đi.nhìn họ già đi mỗi ngày. Sợ ngày nào đó ko còn dc nhìn thấy họ ..mỗi nhà mỗi cảnh cũng ko biết nói thế nào .thôi đi làm kiếm tiền .làm điều mày thích .nghĩ về quá khứ làm ji cho mệt

uh cha ruột mày ạ.

uh cũng ko muốn nghĩ đâu, mà khổ cái, lâu lâu lại gặp vài đứa tự tử này nọ, là thế đéo nào cũng nghĩ về bản thân mình mày ơi...
 
Cái gì cũng có nguyên nhân của nó cả.đúng trẻ e như mày thì thật khổ.dù có ntn cũng k đáng để bị đập dã man lâu như thế đc.nhg mình cũng có tuổi rồi.đủ trưởng thành để có cơ hội nói chn như 2 thằng đàn ông vs ba mày.cứ mạnh dạn hỏi xem khi còn bé ba đánh con như vậy là vì sao?hy vọng ông sẽ cho mày lời giải thích,và lời xin lỗi muộn màng==>>> có thể sẽ giúp phần đời của mày còn lại sẽ vui tươi hơn.
 
uh tao hiền thật mà. Tới giờ tao vẫn là 1 thằng hiền. Lâu lâu cộc tính tí do chịu ảnh hưởng từ nhỏ.
Chứ tao mà điên lên thật có khi cha con xiên nhau rồi =)) haha
mày còn tương lai, nói chung là đéo nên đánh, hay xiên làm Lồn gì.

mày trói lại cho tao, xong mày kiu công an xuống, cho nó đi bệnh viện tâm thần là nó sợ bỏ mẹ ra. Chứ đánh nó đéo dc cc gì.

đánh lại mình đéo đâu, mình đéo phải ỷ mạnh hiếp yếu. Nhưng xạo Lồn là phải trị.
 
Thế thì mày quá cùi bắp.Tuy biết rằng mỗi người mỗi cảnh nhưng nếu mày vào trường hợp của tao chắc xanh cỏ cmn lâu rồi.Chứ ko có thời gian mà vào xàm hóng clip sex,phân bua :vozvn (12): Đm,đòn roi vốn dĩ rất bình thường ko bàn,cảnh ba mẹ ly tán,từ 1"thiếu gia" trở nên vô gia cư bởi mẹ tao mất động lực làm kinh tế để sa đà vào đề đóm bán hết nhà cửa ra sống trọ,tao học xong cấp 3 cũng quyết nghỉ học để lăn lộn mưu sinh,cuộc sống đẩy đưa dần đưa tao đến vòng lao lý lúc nào ko biết.Tao mà như mày thì sông Đồng Nai chào đón tao rồi.Loay hoay động não hơn 7 năm cũng có chút thành quả.Cho nên điều tao muốn nói là mày cứ giữ quan niệm cha mẹ chỉ có 1.Triết lý Phật giáo vẫn khuyên bảo đặt chữ hiếu lên hàngđầu vì lẽđó.Trách cha,mắng mẹ là bất hiếu.Là đàn ông mà có tư duyđó sẽ rất khó lèo lái gia đình nhỏ.Những gì đã xảy ra xem đó như là bài học.Vận dụng bài học đó 1 cách uyển chuyển hơn.
 
Cái gì cũng có nguyên nhân của nó cả.đúng trẻ e như mày thì thật khổ.dù có ntn cũng k đáng để bị đập dã man lâu như thế đc.nhg mình cũng có tuổi rồi.đủ trưởng thành để có cơ hội nói chn như 2 thằng đàn ông vs ba mày.cứ mạnh dạn hỏi xem khi còn bé ba đánh con như vậy là vì sao?hy vọng ông sẽ cho mày lời giải thích,và lời xin lỗi muộn màng==>>> có thể sẽ giúp phần đời của mày còn lại sẽ vui tươi hơn.

tao ko muốn nói chuyện với ông ấy mày ạ.

Tao chỉ về Tết, chào 1 câu. Lâu lâu nói vài câu.
Rồi hết Tết thì đi, chào 1 cái.

Trong năm tao ko gọi điện cho ông ấy. Chỉ có mẹ tao lâu lâu gọi hỏi thăm thôi.

Nói chung tao ko muốn nói chuyện với ông ấy. Tao muốn quên lắm, nhưng ko quên dc. Giá mà có máy xóa trí nhớ, tao sẽ xóa hết những gì liên quan tới ông ấy. Có lẽ cuộc đời sẽ tốt hơn. Không còn kiểu lâu lâu lại bị ám ảnh bởi chuyện ngày xưa nữa.

Có lần Tết tao ko tính về, thằng em tao mới bảo thôi a về 2-3 hôm rồi đi cũng được.

Thường tao 1 năm chỉ ở nhà 3-4 ngày Tết mà thôi.
 
Thế thì mày quá cùi bắp.Tuy biết rằng mỗi người mỗi cảnh nhưng nếu mày vào trường hợp của tao chắc xanh cỏ cmn lâu rồi.Chứ ko có thời gian mà vào xàm hóng clip sex,phân bua :vozvn (12): Đm,đòn roi vốn dĩ rất bình thường ko bàn,cảnh ba mẹ ly tán,từ 1"thiếu gia" trở nên vô gia cư bởi mẹ tao mất động lực làm kinh tế để sa đà vào đề đóm bán hết nhà cửa ra sống trọ,tao học xong cấp 3 cũng quyết nghỉ học để lăn lộn mưu sinh,cuộc sống đẩy đưa dần đưa tao đến vòng lao lý lúc nào ko biết.Tao mà như mày thì sông Đồng Nai chào đón tao rồi.Loay hoay động não hơn 7 năm cũng có chút thành quả.Cho nên điều tao muốn nói là mày cứ giữ quan niệm cha mẹ chỉ có 1.Triết lý Phật giáo vẫn khuyên bảo đặt chữ hiếu lên hàngđầu vì lẽđó.Trách cha,mắng mẹ là bất hiếu.Là đàn ông mà có tư duyđó sẽ rất khó lèo lái gia đình nhỏ.Những gì đã xảy ra xem đó như là bài học.Vận dụng bài học đó 1 cách uyển chuyển hơn.

Có điểm tao đồng ý nhưng có điểm thì không.

Cha mẹ cũng là người, cũng có sai lầm. Sai lầm thì bị trách là điều hiển nhiên.
Hiếu nhưng không có nghĩa là sai lầm thì ko dc trách. Cái đấy là quan điểm cổ hủ ngày xưa.

Còn tao giờ ko bỏ qua được rồi, ko tha thứ được. Và cũng ko muốn tha thứ.
Còn tất nhiên sẽ rút kn để không xảy ra chuyện này với con cái tao sau này.

Còn trường hợp của mày khác tao. Mày là cuộc sống khổ cực thôi, khác với tao. Tao là bị tra tấn tinh thần và thể xác.
Nên không đem case của mày so với tao được, 2 cái khác nhau.
 
Có điểm tao đồng ý nhưng có điểm thì không.

Cha mẹ cũng là người, cũng có sai lầm. Sai lầm thì bị trách là điều hiển nhiên.
Hiếu nhưng không có nghĩa là sai lầm thì ko dc trách. Cái đấy là quan điểm cổ hủ ngày xưa.

Còn tao giờ ko bỏ qua được rồi, ko tha thứ được. Và cũng ko muốn tha thứ.
Còn tất nhiên sẽ rút kn để không xảy ra chuyện này với con cái tao sau này.

Còn trường hợp của mày khác tao. Mày là cuộc sống khổ cực thôi, khác với tao. Tao là bị tra tấn tinh thần và thể xác.
Nên không đem case của mày so với tao được, 2 cái khác nhau.
nó chưa gặp mấy thằng nhậu nó chưa biết, mấy thằng lol nhậu có chết mới hết. Chứ bản chất đéo thay đổi được.
đầu óc nó hư mẹ rồi, nhũn não rồi. Giờ mày có nói nó cũng đéo hiểu được, cho dù là đang tỉnh táo.

sống đéo biết nhìn lại, nói chung là hết thuốc chữa. Một từ duy nhất thôi: "thua".

tao có ông già nát như cứt, nên tao hiểu mày lắm. Nó ác vl lắm, đéo thể tưởng tượng nổi nếu như ko sống chung.
 
Mỗi khi nghe có thằng tự tử tao lại vui , vui vì bọn nó đã thoát khỏi địa ngục quan điểm tao nó vậy thằng nào gạch đá thì kệ mẹ chúng mày
 
nó chưa gặp mấy thằng nhậu nó chưa biết, mấy thằng lol nhậu có chết mới hết. Chứ bản chất đéo thay đổi được.
đầu óc nó hư mẹ rồi, nhũn não rồi. Giờ mày có nói nó cũng đéo hiểu được, cho dù là đang tỉnh táo.

sống đéo biết nhìn lại, nói chung là hết thuốc chữa. Một từ duy nhất thôi: "thua".

tao có ông già nát như cứt, nên tao hiểu mày lắm. Nó ác vl lắm, đéo thể tưởng tượng nổi nếu như ko sống chung.

Cứ nhậu say, bài bạc thua (ông già tao bán xe đánh bài là chúng mày hiểu), là trút giận lên con cái.

Kinh khủng lắm.
Đánh bài thua, uống rượu, đập con.
Nên giờ tao ko chơi bài, uống rượu chỉ lai rai 1 - 2 ly tùy dịp thôi.
 
Cứ nhậu say, bài bạc thua (ông già tao bán xe đánh bài là chúng mày hiểu), là trút giận lên con cái.

Kinh khủng lắm.
Đánh bài thua, uống rượu, đập con.
Nên giờ tao ko chơi bài, uống rượu chỉ lai rai 1 - 2 ly tùy dịp thôi.
rượu chè giờ bạn bè tao và đám đệ tử, fan hâm mộ nó mời tao đi nhậu hoài, mà tao toàn từ chối.
món đó ko khoái. Thấy ông già tao quá chán. Ra ngoài mình đéo thua thằng nào. Nhưng về nhà thấy ông già thì dm nản đéo tả nổi. Dẫn bạn tới nhà xấu hổ chết mẹ. Nhà cửa cũng một tay anh em tao từ ngày học hành xong để nâng cấp, cho ổng bả có chỗ ở ngon lành, ko thua ai, nhưng dm ổng đéo biết suy nghĩ. Vẫn chứng nào tật nấy.
Nay tao cũng hơn 3x mà chưa có vợ. Ông anh tao cũng gần 40. Mà chưa có vợ, cũng do ổng.
 
À mà còn cái này, đm thời điểm tao dậy thì. Thì cũng là lúc đập kinh hoàng hơn vì lúc này lão già thất nghiệp.
Nên ngày đéo nào cũng ở nhà.

Mà dậy thì thì tất nhiên thấy con gái phải nứng, tối ngủ cặc phải ngỏng. Và thế là ngày đéo nào tao cũng ăn đòn.
Sau tao mới để ý lão rình khi tao ngủ. Thấy tối tao ngủ mà có cựa quậy hay gì đó là sáng hôm sau ăn đòn. Hôm nào tao cố gắng nằm yên là hôm sau thoát nạn.
Đúng là kiểu giáo dục giới tính số 1 thiên hạ. giờ ngẫm lại cuộc đời tao những năm đó thật thê thảm.

nên tao mới bảo, đâu phải ai cũng biết làm cha, làm mẹ đâu.

rượu chè giờ bạn bè tao và đám đệ tử, fan hâm mộ nó mời tao đi nhậu hoài, mà tao toàn từ chối.
món đó ko khoái. Thấy ông già tao quá chán. Ra ngoài mình đéo thua thằng nào. Nhưng về nhà thấy ông già thì dm nản đéo tả nổi. Nay tao cũng hơn 3x mà chưa có vợ. Ông anh tao cũng gần 40. Mà chưa có vợ, cũng do ổng.

thế mày giống tao.
Dm nghĩ tới cảnh dắt bạn gái về nhà gặp ông già tao lại chán. Đang tính đổi hộ khẩu, rồi cưới xin ở đây luôn, còn ở quê thì mặc kệ.
 
À mà còn cái này, đm thời điểm tao dậy thì. Thì cũng là lúc đập kinh hoàng hơn vì lúc này lão già thất nghiệp.
Nên ngày đéo nào cũng ở nhà.

Mà dậy thì thì tất nhiên thấy con gái phải nứng, tối ngủ cặc phải ngỏng. Và thế là ngày đéo nào tao cũng ăn đòn.
Sau tao mới để ý lão rình khi tao ngủ. Thấy tối tao ngủ mà có cựa quậy hay gì đó là sáng hôm sau ăn đòn. Hôm nào tao cố gắng nằm yên là hôm sau thoát nạn.
Đúng là kiểu giáo dục giới tính số 1 thiên hạ. giờ ngẫm lại cuộc đời tao những năm đó thật thê thảm.



thế mày giống tao.
Dm nghĩ tới cảnh dắt bạn gái về nhà gặp ông già tao lại chán. Đang tính đổi hộ khẩu, rồi cưới xin ở đây luôn, còn ở quê thì mặc kệ.

cái nào qua rồi thì thôi, dm coi như đéo có ổng đi. Chứ cũng ko nên ghim nhiều trong đầu làm gì, chừa tâm trí làm việc khác.
Nói chung mỗi nhà mỗi cảnh. Nhưng đa số mấy thằng ăn nhậu, thì hình thức của tụi nó đều có 1 kiểu.

Tao giờ tao đéo thèm nói nữa, quá chán rồi. Đang coi chuẩn bị nhà cửa, mốt tao cưới vợ xong tao rước bà già tao lên ở chung luôn. Còn ổng thì dm cho ai nuôi được thì nuôi. Tao chỉ kiu bỏ nhậu, để sống dc bao lâu thì sống, bỏ nhậu thì tao còn lo. Còn ăn nhậu là tao bỏ luôn.
 
cái nào qua rồi thì thôi, dm coi như đéo có ổng đi. Chứ cũng ko nên ghim nhiều trong đầu làm gì, chừa tâm trí làm việc khác.
Nói chung mỗi nhà mỗi cảnh. Nhưng đa số mấy thằng ăn nhậu, thì hình thức của tụi nó đều có 1 kiểu.

Tao giờ tao đéo thèm nói nữa, quá chán rồi. Đang coi chuẩn bị nhà cửa, mốt tao cưới vợ xong tao rước bà già tao lên ở chung luôn. Còn ổng thì dm cho ai nuôi được thì nuôi. Tao chỉ kiu bỏ nhậu, để sống dc bao lâu thì sống, bỏ nhậu thì tao còn lo. Còn ăn nhậu là tao bỏ luôn.

mà nó đi nguyên dây mày ạ.
Ông già tao thế, mấy ông bác tao cũng y chang. Cổ hủ, đánh chửi con cái. Kết quả là tao thấy đéo có nhà nào có cái kết yên ấm cả.
Con cái đứa thì học ngu, đứa nghiện ngập, rượu chè, đứa bỏ chồng, đứa 40 tuổi chưa chồng, v.v....
Một vài đứa khá hơn tí, có tí đầu óc như tao chẳng hạn thì cuộc sống vật chất đỡ hơn tí.

Mà điểm chung là gì: Người Bắc, 6x 7x, gia trưởng, rượu chè, cờ bạc.

Combo này thì đúng là kinh hoàng cho các anh em 8x 9x 1 thời.
 
tml mày người miền Tây à?
Việc mày hận cha mày thì tao ủng hộ vì là đã là đàn ông thì cái phần trách nhiệm nó phải nhiều hơn. Mày cũng lớn rồi và từ những cái mày nói thì mày cũng đã biết mày cần phải làm gì. Tao chỉ chúc mày sau này đối xử với con mày tốt đừng để trở thành bất cứ phần nào giống cha mày
Riêng phần mày trách mẹ mày thì tao có phần không đồng ý. Mày bị bức xúc bấy lâu và khi có dịp mày nói ra và trách mẹ mày thì có thể thông cảm trong thời điểm đó. Nhưng mẹ phải nhớ mẹ mày cũng là nạn nhân. Bả thấy nhưng bả không dám làm gì, đó là biểu hiện của bạo hành tinh thần nặng rồi. Bả cũng cần sự giúp đỡ nhưng người mà bả có thể dựa dẫm lại là người hành hạ bả. Qua thời gian bả sẽ sinh ra 1 phần bảo vệ cha mày. Mày có thể đọc Stockholm Syndrome và 1 vài khái niệm tương tự. Lời khuyên của tao là mày nên có vài lời xin lỗi mẹ mày. Mày nói ra có thể mày không nhớ nhưng mẹ mày từ lúc đọc những dòng đó sẽ ám ảnh và day dứt. Tao nghĩ bả cũng đã trải qua quá nhiều như mày để đáng bị thêm như vậy.
 
tml mày người miền Tây à?
Việc mày hận cha mày thì tao ủng hộ vì là đã là đàn ông thì cái phần trách nhiệm nó phải nhiều hơn. Mày cũng lớn rồi và từ những cái mày nói thì mày cũng đã biết mày cần phải làm gì. Tao chỉ chúc mày sau này đối xử với con mày tốt đừng để trở thành bất cứ phần nào giống cha mày
Riêng phần mày trách mẹ mày thì tao có phần không đồng ý. Mày bị bức xúc bấy lâu và khi có dịp mày nói ra và trách mẹ mày thì có thể thông cảm trong thời điểm đó. Nhưng mẹ phải nhớ mẹ mày cũng là nạn nhân. Bả thấy nhưng bả không dám làm gì, đó là biểu hiện của bạo hành tinh thần nặng rồi. Bả cũng cần sự giúp đỡ nhưng người mà bả có thể dựa dẫm lại là người hành hạ bả. Qua thời gian bả sẽ sinh ra 1 phần bảo vệ cha mày. Mày có thể đọc Stockholm Syndrome và 1 vài khái niệm tương tự. Lời khuyên của tao là mày nên có vài lời xin lỗi mẹ mày. Mày nói ra có thể mày không nhớ nhưng mẹ mày từ lúc đọc những dòng đó sẽ ám ảnh và day dứt. Tao nghĩ bả cũng đã trải qua quá nhiều như mày để đáng bị thêm như vậy.

Uhm m nói đúng, mẹ tao cũng là nạn nhân. Tao cũng ko muốn trách mẹ tao đâu. Chỉ là trong lòng có thể có ấm ức khi mình bị hành hạ mà ko có ai lên tiếng bảo vệ.

Nhà tao gốc bắc mày ạ. Hà Tĩnh. Ba mẹ vào Tây nguyên rồi cưới nhau và sinh ra tao.
 
Mày phải hiểu thế này:
- Trách nhiệm nó ko phải thuộc về 1 người, mà là cả 2 người.

Thực ra ban đầu tao cũng ko có ý định trách mẹ tao, vì cái này lỗi chính là ở ông già tao thôi.

Nhưng mà nói 1 hồi thì t ự dưng nói về việc mẹ tao ngày đó ko bảo vệ dc tao. Thực ra bà ấy sợ cha tao. SỢ nên thấy ông già tao thế thì ko bảo vệ tao được. Thế theo mày ngày đó bà ấy có trách nhiệm ko?

Có ý định ly dị nhưng lại ko dám ly dị. Sợ xấu hổ, sợ này sợ kia.

Nên rốt cuộc tao vẫn là thằng phải gánh chịu.
T giống m khác cái nhà t ông già vk nọ con kia. Lớp 9 t đã bật ông già bênh mẹ t r. Nhà t t học dốt lại hay phá phách ngc lại em t giỏi ngoan thương mẹ. Nhưng t vẫn là đứa dc mẹ thương nhất nhà.....giờ ông già t cũng già r. Chấp thì t vẫn chấp nhưng lớn r . Chuyện ngày xưa đến giờ cũng đâu có giải quyết dc đâu. T chọn cách né ông bố tự lập có cs riêng chả liên quan quan hệ j cả. Thế là xong chuyện
 
Đọc 1 hồi tao thấy nhiều đứa cùng hoàn cảnh nhỷ, chứng tở ở cái xứ này, trình độ nhận thức của lớp phụ huynh còn thấp lắm. Tao thấy xh vẫn đang kiểu chuyển mình trong tư tưởng từ phong kiến sang hiện đại thôi, nhất là ở nông thôn. Tao cũng như thằng thớt, căm thù ông già ko thể nào quên được, ngày bé đã từng có rất nhiều lần tao muốn giết ông ấy luôn, chứ chưa bao giờ nghĩ tới tự tử vì còn mẹ tao, tao thương mẹ, Khi lớn lên đi học DH tao bảo mẹ tao li dị, gây áp lực thế là mẹ tao cũng nghe, giờ mẹ con tao sống ko phải lo nghĩ gì cả, nhưng mẹ con tao vẫn phải nuôi ông ấy. Tao định mặc kệ cho ông ấy chết luôn, nhưng mẹ tao đã khuyên bảo tao rất nhiều, là con thì ko được để mất chữ hiếu, sau này còn con cái mình nữa, chúng nó sẽ nhìn vào cách mình đối xử với bố mẹ để đối xử với mình.
 
Tổn thương là vĩnh viễn nhưng tốt nhất mày tha thứ cho ông ấy để tìm thấy sự bình an và giải thoát cho chính mày. Có thế mới quên đi mà sống tiếp đc. Trước tao cũng trách bố tao nhiều, xong về già bố tao có xin lỗi nhưng lòng tao vẫn ko nguôi đi. Tới thì ông chết rồi tao mới thấy để bụng chả để làm gì cả. Lòng hận thù nó sẽ gặm nhấm mày tiếp thôi, có khi lây mẹ qua đời con mày.
 
Đồng cảm với tml thớt.

Tao bị nhẹ hơn mày, tao chỉ bị bạo hành về tinh thần vào năm tháng cấp 2, cấp 3. Ác mộng nhất là năm lớp 6, lớp 7, khi tao mới chuyển cấp. Cái khác bố mẹ tao đều là người có học, quan tâm đến con cái nhưng bố tao quan tâm sai cách, hay so sánh này nọ, trì triết tao, ...

Cả năm trời, bữa cơm đéo nào tao cũng bị lôi ra nói, ngồi ăn cơm mà tao đéo muốn ăn, với tâm lý của 1 đứa lớp 6, lớp 7 thì quá cực hình.

Sau khi xem xong clip thằng cu kia, khá trùng hợp với tml thớt mày là tao cũng nói chuyện với mẹ tao, cũng cho mẹ tao biết xưa tao từng có ý định tự sát, chết đi để trả thù bố tao, để bố tao phải hối hận suốt đời. Nhưng dù sao, mẹ tao là người hiểu tao, sau này cũng đứng ra bênh vực tao, động viên tao nên trường hợp của tao nhẹ hơn tml thớt mày nhiều.

Tao không oán bố tao, vì tao biết ông cụ thương tao, nhưng để tao và bố nói chuyện vui vẻ, cười đùa với nhau như những người bạn thì tao chịu, tao không làm được. Với tao, tình cảm yêu thương thì tao dành cho mẹ, còn với bố, tao sẽ có trách nhiệm lo cho ông ấy thôi.
 

Có thể bạn quan tâm

Top