Con người có nhiều đường để phát triển, giàu nghèo sang hèn nó chỉ là đích đến, đôi khi nó là lựa chọn, k phải là quá trình.
Theo Tây thì phải biết được hai khái niệm: Hiệu quả và Hiệu suất. Hiệu quả là làm đúng việc, hiệu suất là làm việc đúng cách.
Vậy giờ con người có những đường nào: theo nghiệp buôn bán, theo nghiệp quan chức, theo đuổi học vấn hoặc về giữ gìn hạnh phúc gia đình để làm bệ phóng cho con cái thành đạt sau này.
Đây là tư duy cơ bản khi đi coi bói. K phải phòng, càng k phải tránh mà là Bởi vì bản thân mình sức khỏe có hạn, thời gian cũng có hạn, mình phải chọn cho mình một con đường, mà mình biết kết quả trước, rồi phát huy để con đường đó đạt hiệu quả và hiệu suất cao nhất. Quan trọng là nó bền vững.
Sinh trưởng trong cùng một gia đình, cùng học một trường, một lớp, một thầy, một sách. Cũng cùng là một người cầm công cụ để làm việc. Nhưng mỗi người tư duy khác nhau, nó mang lại kết quả khác nhau.
Cùng một quyển sách, có đứa đọc rồi đem ra thực hành để xác thực tính chính xác của sách, có đứa lại chỉ đọc k mang ra thực hành, có đứa lại đem sách đi đốt nhóm lửa. Tư duy khác nhau, sự việc khác nhau thì kết quả nó đã khác nhau cmnr.
Có đứa thì chưa làm đã nản, có đứa thì làm đi làm lại cùng một cách rồi cũng chán nản vì k thấy kết quả, nhưng cũng có đứa, nó xác định sẵn ngay từ đầu, nó chịu chấp nhận thất bại, nó suy nghĩ để thay đổi cách làm.
Tất cả nằm ở tư duy và lựa chọn, kể cả việc coi bói. Bói mà lúc éo nào cũng hỏi khi nào giàu, khi nào có tiền, còn đằng sau cái khi nào đó thì ntn thì éo hỏi. Rồi làm nghề gì, nghiệp gì, cách thức như thế nào, trên đường đi đó có quý nhân k để tiến hành khắc phục, trau dồi ở hiện tại nhằm đạt được hiệu suất hiệu quả cao thì k hỏi.
Vận tốt mà k có sự chuẩn bị từ trước, k có sự trau dồi và tích góp vốn/kiến thức/đạo đức, lại càng k có sự khắc phục nhược điểm của bản thân, chỉ lo ăn chơi, cờ bạc, gái gú, riệu chè thì đến đó, nó cũng chỉ đủ ăn, có tốt thì cũng chỉ là tinh thần thoải mái hơn.
Trời sinh voi ắt sinh cỏ, nhưng trời cũng k lấy không của ai một thứ gì. Nói như giang cư mận hay nói: ngu thì chết chứ tội tình gì.