Tầm trưa trưa, mưa rào ngoài khung cửa. Mưa SG có những thanh âm rất lạ, vì khi mưa những hạt rơi lên mái tôn rào rào mà ít nơi nào có được.
Mái tranh thì tiếng mưa lại khác, cừ xào xạc xào xạc. Ở đất khách thì rầm rập nện vào nền xi măng.
Ngoài khung cửa, mưa không nhịp điệu, mưa dồn dập. Mưa bất chấp, mưa. Tao nằm dài trên giường, mũi ngập mùi tóc và hương của người yêu đọng lại trên gối. Nàng tới ban sáng, rồi tất tả chạy đi lo cửa hàng không ai trông. Mưa to quá, đường nàng về rồi sẽ” lại ướt mưa”
Tao vẫn nằm đó, ích kỷ, cô độc. Nghe những thanh âm dồn dập như ngàn chấn động như Jazz, rồi thiếp đi lúc nào không biết.
Tuổi 20 thật lạ. 2010s
Tao nhớ sau đó, t qua cửa hàng phụ nàng rồi hai đứa đi ăn khuya ở quán không tên nướng gà khu Lữ Gia.
Mưa ngắt, những giọt còn đọng lai như sương đêm, mờ trong khói thuốc, yên ắng, thi vị và thật yên lặng. Mưa gột sạch bụi SG, trả lại hồn tao sự thư thái tạm thời. Sự thư thái mong manh, dễ vỡ.
Tao nhìn người yêu ; nàng cười hỏi nhìn gì vậy. T không trả lời, vì lờ mờ t thấy cái mong manh ấy trong mắt nàng lẫn cuộc tình hai đứa. Tao đã im lặng, chẳng nói gì.
Chỉ thấy sự vỡ nát âm thầm len lỏi qua mùi hơi nước sau mưa
Tan tác
Trong lòng,
Tả tơi
Em ơi!
Từng giọt
Thánh thót,
Từng giọt
Điêu tàn
Trên nấm
Mồ hoang!..
Sửa lần cuối: