Ngôi đền lạc lối

Ngày xưa có một vị cao tăng có đạo lực rất thâm sâu. Ông đi đến đâu thuyết pháp đến đó, giúp đỡ được rất nhiều người.
Một hôm, ông đặt chân đến một ngôi làng. Dân làng biết danh tiếng của ông nên họ đến cúng dường và xin nghe pháp. Có người trong làng bảo ông, ở cuối làng, có một ngôi đền nhỏ. Không ai dám đặt chân đến đó, vì ai bước vào thì không bước ra nữa. Người ta đặt tên chỗ đấy là “Ngôi đền Lạc lối”.
Đại sư nghe xong, im lặng một lúc rồi đáp: “Ta sẽ đến đó xem sao”. Hôm đấy, ông một mình đến ngôi đền. Bước vào, chỉ có một căn phòng trống chính giữa có một con quỷ.
“Ông đến đây làm gì?”, con quỷ hỏi. Vị đạo sư vẫn điềm tĩnh, “ta đến tìm ngươi”. Con quỷ nói “ta có phép thần thông, có thể đáp ứng mọi mong muốn của ngươi”. Nhà sư nói “ta là người giác ngộ, trong lòng ta không mong cầu gì cả”.
Con quỷ nhăn nhó đáp “thế thì ta không giúp được gì cho ngươi rồi”. Đại sư trả lời “vậy thì ta đi đây”.
Con quỷ ôm đầu đau khổ “Ngươi đi đi, ta không giữ được ngươi”
Vị đạo sư quay mặt bước đi. Tới cổng, ông chợt quay lại hỏi “Ngươi không muốn ta giúp ngươi được giải thoát à?”
Con quỷ mỉm cười ….
Từ đó dân làng không thấy ông ra khỏi ngôi đền kia nữa.”
[Thích Đông Lỗ]
McyNyNTargFD.jpg
 
Vị đại sư không ra khỏi ngôi đền nữa không hẳn là vì ông bị con quỷ ăn thịt, mà vì ông đã "lạc lối" trong chính cái ảo tưởng về sự vĩ đại và lòng từ bi của mình. Ông mắc kẹt lại đền để "cứu rỗi" một con quỷ không hề muốn được cứu rỗi, và từ đó, ông cũng trở thành một tù nhân của ngôi đền, giống như bao người phàm tục khác.
 
Ngày xưa có một vị cao tăng có đạo lực rất thâm sâu. Ông đi đến đâu thuyết pháp đến đó, giúp đỡ được rất nhiều người.
Một hôm, ông đặt chân đến một ngôi làng. Dân làng biết danh tiếng của ông nên họ đến cúng dường và xin nghe pháp. Có người trong làng bảo ông, ở cuối làng, có một ngôi đền nhỏ. Không ai dám đặt chân đến đó, vì ai bước vào thì không bước ra nữa. Người ta đặt tên chỗ đấy là “Ngôi đền Lạc lối”.
Đại sư nghe xong, im lặng một lúc rồi đáp: “Ta sẽ đến đó xem sao”. Hôm đấy, ông một mình đến ngôi đền. Bước vào, chỉ có một căn phòng trống chính giữa có một con quỷ.
“Ông đến đây làm gì?”, con quỷ hỏi. Vị đạo sư vẫn điềm tĩnh, “ta đến tìm ngươi”. Con quỷ nói “ta có phép thần thông, có thể đáp ứng mọi mong muốn của ngươi”. Nhà sư nói “ta là người giác ngộ, trong lòng ta không mong cầu gì cả”.
Con quỷ nhăn nhó đáp “thế thì ta không giúp được gì cho ngươi rồi”. Đại sư trả lời “vậy thì ta đi đây”.
Con quỷ ôm đầu đau khổ “Ngươi đi đi, ta không giữ được ngươi”
Vị đạo sư quay mặt bước đi. Tới cổng, ông chợt quay lại hỏi “Ngươi không muốn ta giúp ngươi được giải thoát à?”
Con quỷ mỉm cười ….
Từ đó dân làng không thấy ông ra khỏi ngôi đền kia nữa.”
[Thích Đông Lỗ]
McyNyNTargFD.jpg
Sao thế mày muốn gửi câu chuyện này cho ai à?
 
Ngày xưa có một vị cao tăng có đạo lực rất thâm sâu. Ông đi đến đâu thuyết pháp đến đó, giúp đỡ được rất nhiều người.
Một hôm, ông đặt chân đến một ngôi làng. Dân làng biết danh tiếng của ông nên họ đến cúng dường và xin nghe pháp. Có người trong làng bảo ông, ở cuối làng, có một ngôi đền nhỏ. Không ai dám đặt chân đến đó, vì ai bước vào thì không bước ra nữa. Người ta đặt tên chỗ đấy là “Ngôi đền Lạc lối”.
Đại sư nghe xong, im lặng một lúc rồi đáp: “Ta sẽ đến đó xem sao”. Hôm đấy, ông một mình đến ngôi đền. Bước vào, chỉ có một căn phòng trống chính giữa có một con quỷ.
“Ông đến đây làm gì?”, con quỷ hỏi. Vị đạo sư vẫn điềm tĩnh, “ta đến tìm ngươi”. Con quỷ nói “ta có phép thần thông, có thể đáp ứng mọi mong muốn của ngươi”. Nhà sư nói “ta là người giác ngộ, trong lòng ta không mong cầu gì cả”.
Con quỷ nhăn nhó đáp “thế thì ta không giúp được gì cho ngươi rồi”. Đại sư trả lời “vậy thì ta đi đây”.
Con quỷ ôm đầu đau khổ “Ngươi đi đi, ta không giữ được ngươi”
Vị đạo sư quay mặt bước đi. Tới cổng, ông chợt quay lại hỏi “Ngươi không muốn ta giúp ngươi được giải thoát à?”
Con quỷ mỉm cười ….
Từ đó dân làng không thấy ông ra khỏi ngôi đền kia nữa.”
[Thích Đông Lỗ]
McyNyNTargFD.jpg
Hay, giờ tao đã hiểu tại sao các bậc chân tu không bao giờ chủ động đi truyền dạy. Họ chỉ nhận đệ tử rất thành tâm cầu đạo (xem phim cổ đạt ma tổ sư, hoặc tây du ký đoạn Ngộ Không cầu đạo).
 
Sư chỉ có cái mõm thuyết pháp mà đòi nói chuyện với quỷ.

Đã thành quỷ tức là oán khí che mờ lý trí rồi, ngay cả con cháu còn sống cũng ko tha nữa, mắc gì nó phải nghe mấy ông sư lảm nhảm?

Muốn nói chuyện với quỷ chỉ có pháp sư, phù thủy.
Quỷ, sư hay Phật đều chỉ là cái tên. Trong truyện này, Con quỷ không sống trong địa ngục, cũng chưa từng uống máu người. Nhân gian gọi nó là quỷ thì biết là quỷ vậy thôi.
Có một công án Thiền thế này:
Một người hỏi: ”Làm sao cứu chúng sinh?”
Thiền sư trả lời: "Ai trói họ?”
 
Quỷ, sư hay Phật đều chỉ là cái tên. Trong truyện này, Con quỷ không sống trong địa ngục, cũng chưa từng uống máu người. Nhân gian gọi nó là quỷ thì biết là quỷ vậy thôi.
Có một công án Thiền thế này:
Một người hỏi: ”Làm sao cứu chúng sinh?”
Thiền sư trả lời: "Ai trói họ?”
Ma và quỷ khác nhau.

Ma vẫn còn lý trí, dễ siêu thoát và có bóng trắng, do lúc sống ko oán niệm quá nhiều hoặc đã được người nhà nhét gạo nếp vào miệng lúc liệm.

Nhưng quỷ ko có lý trí, và có bóng đen, do lúc sống oán khí quá nặng, hoặc hại nhiều người rồi, các âm sai dưới trướng Thành Hoàng Bản Cảnh đi tuần mà thấy quỷ là đánh cho hồn phi phách tán luôn, ko nói nhiều.

Nửa đêm đi giữa đường thấy bóng trắng còn yên tâm chứ thấy bóng đen thì nên chạy lẹ.

Trong bài nó hại người là quỷ rồi còn gì.


Có một công án Thiền thế này:
Một người hỏi: ”Làm sao cứu chúng sinh?”
Thiền sư trả lời: "Ai trói họ?”

Gặp tao là tao trả lời lại nghiệp quả trói chứ ai.

Nghiệp thì có thiện có ác, có cả cộng nghiệp nữa.

Nếu trả lời đơn giản thì ông Phật đã ko phải giải thích dài dòng về nhân quả.
 
Truyện đầy triết lý quá, buồi ko quen, buồi là thân phàm tục, mở mắt ra cơm áo gạo tiền nó quấn lấy, đôi khi làm quả lọ cho qua cơn say, thiện tay, mong ngày được về với đức phật
Nay mưa gió không ra xe được tôi buồn quá,ở chòi mình ên phải có ma nữ nào ghé làm cái thì ngon :shame:
 
còn truyện nào khác nữa không
"Ông thầy tu đứng dưới cơn mưa
trên đầu ông một chiếc nón lá
tay cầm cuốn kinh ướt đẫm,
ông đọc lời của mưa.

Những hàng cây nghiêng mình lắng nghe
mưa rơi vào trang giấy
những con cá ngoi đầu đớp lấy
lời của mưa.

Ông đứng yên bất động
nước lạnh thấm vào tăng phục
cơn đau dâng lên từ lồng ngực
mở ra một vầng hào quang.

Có phải những gì chưa thấy được
đã thấu suốt
Và những gì không hiểu được
đã tỏ bày."
(Koan)
 
"Ông thầy tu đứng dưới cơn mưa
trên đầu ông một chiếc nón lá
tay cầm cuốn kinh ướt đẫm,
ông đọc lời của mưa.

Những hàng cây nghiêng mình lắng nghe
mưa rơi vào trang giấy
những con cá ngoi đầu đớp lấy
lời của mưa.

Ông đứng yên bất động
nước lạnh thấm vào tăng phục
cơn đau dâng lên từ lồng ngực
mở ra một vầng hào quang.

Có phải những gì chưa thấy được
đã thấu suốt
Và những gì không hiểu được
đã tỏ bày."
(Koan)
Tiếp đi bạn..
 
còn truyện nào khác nữa không
còn truyện buồi đi khắp thế gian, bạn muốn nghe ko

Nay mưa gió không ra xe được tôi buồn quá,ở chòi mình ên phải có ma nữ nào ghé làm cái thì ngon :shame:
Dạo này chim cu xài được tốt rồi hả Dê, hôm trước bảo là giãn thừng tinh đau cu xệ dái
 
Top