Ngôi đền lạc lối

Ngày xưa có một vị cao tăng có đạo lực rất thâm sâu. Ông đi đến đâu thuyết pháp đến đó, giúp đỡ được rất nhiều người.
Một hôm, ông đặt chân đến một ngôi làng. Dân làng biết danh tiếng của ông nên họ đến cúng dường và xin nghe pháp. Có người trong làng bảo ông, ở cuối làng, có một ngôi đền nhỏ. Không ai dám đặt chân đến đó, vì ai bước vào thì không bước ra nữa. Người ta đặt tên chỗ đấy là “Ngôi đền Lạc lối”.
Đại sư nghe xong, im lặng một lúc rồi đáp: “Ta sẽ đến đó xem sao”. Hôm đấy, ông một mình đến ngôi đền. Bước vào, chỉ có một căn phòng trống chính giữa có một con quỷ.
“Ông đến đây làm gì?”, con quỷ hỏi. Vị đạo sư vẫn điềm tĩnh, “ta đến tìm ngươi”. Con quỷ nói “ta có phép thần thông, có thể đáp ứng mọi mong muốn của ngươi”. Nhà sư nói “ta là người giác ngộ, trong lòng ta không mong cầu gì cả”.
Con quỷ nhăn nhó đáp “thế thì ta không giúp được gì cho ngươi rồi”. Đại sư trả lời “vậy thì ta đi đây”.
Con quỷ ôm đầu đau khổ “Ngươi đi đi, ta không giữ được ngươi”
Vị đạo sư quay mặt bước đi. Tới cổng, ông chợt quay lại hỏi “Ngươi không muốn ta giúp ngươi được giải thoát à?”
Con quỷ mỉm cười ….
Từ đó dân làng không thấy ông ra khỏi ngôi đền kia nữa.”
[Thích Đông Lỗ]
McyNyNTargFD.jpg
 
Ngày xưa có một vị cao tăng có đạo lực rất thâm sâu. Ông đi đến đâu thuyết pháp đến đó, giúp đỡ được rất nhiều người.
Một hôm, ông đặt chân đến một ngôi làng. Dân làng biết danh tiếng của ông nên họ đến cúng dường và xin nghe pháp. Có người trong làng bảo ông, ở cuối làng, có một ngôi đền nhỏ. Không ai dám đặt chân đến đó, vì ai bước vào thì không bước ra nữa. Người ta đặt tên chỗ đấy là “Ngôi đền Lạc lối”.
Đại sư nghe xong, im lặng một lúc rồi đáp: “Ta sẽ đến đó xem sao”. Hôm đấy, ông một mình đến ngôi đền. Bước vào, chỉ có một căn phòng trống chính giữa có một con quỷ.
“Ông đến đây làm gì?”, con quỷ hỏi. Vị đạo sư vẫn điềm tĩnh, “ta đến tìm ngươi”. Con quỷ nói “ta có phép thần thông, có thể đáp ứng mọi mong muốn của ngươi”. Nhà sư nói “ta là người giác ngộ, trong lòng ta không mong cầu gì cả”.
Con quỷ nhăn nhó đáp “thế thì ta không giúp được gì cho ngươi rồi”. Đại sư trả lời “vậy thì ta đi đây”.
Con quỷ ôm đầu đau khổ “Ngươi đi đi, ta không giữ được ngươi”
Vị đạo sư quay mặt bước đi. Tới cổng, ông chợt quay lại hỏi “Ngươi không muốn ta giúp ngươi được giải thoát à?”
Con quỷ mỉm cười ….
Từ đó dân làng không thấy ông ra khỏi ngôi đền kia nữa.”
[Thích Đông Lỗ]
McyNyNTargFD.jpg
Xưa quê tao có câu chuyện về ông khầy đắc đạo lên núi tụng kinh gõ mõ giảng dạy kinh sách. Ông khầy nick name là Chân Dung. Ngày ổng phá núi lập chùa có 2 cha con người dân tộc đến tặng cho ổng cái dĩa cổ vẽ hình con két mổ bông hoa phù dung, bảo là của gia bảo nhiều đời.
Sau trong đám đệ tử có 2 mẹ con bà goá mà đứa con gái tên két thường vô am của ông khầy quét dọn nấu nướng, được ít lâu con két có bầu còn ông khầy chân Dung thì giảng kinh ko ai nghe nữa
 
Khi cái tánh biết nó nhìn thấy được dòng suy nghĩ, suy diễn, ...như chuồn chuồn bay giữa trời, thì cái tôi, cái ta không còn nữa.

Giải thoát là đây!

Nguyễn Duy Cần hay Phạm Công Thiện, Krishnamurti hay ông Cù Đàm ...chỉ là tham khảo!

Phải trải nghiệm khổ, thấy được nguyên nhân khổ... thì thấy ngay niết bàn trong hiện tại.

Ps: nầy @Ftm , nếu ông thích thảo luận về triết học tôi sẵn sàng hầu ông ở một thread riêng. Nhưng tôi đang bận rộn với phiền não của mình, hẹn ông dịp khác !
Nếu ko có cái tôi cái ta thì cái gì nhìn
Cái gì biết
Cái gì nhận ra ko có tôi ko có ta
Cái gì nhận ra tánh biết
 
Một câu chuyện tệ hại, nếu nhà sư đã tu chứng, có năng lực tam minh, thì đâu có chuyện ổng bị con quỉ thao túng. Một câu chuyện xạo lồn, phỉ báng, xuyên tạc đức Phật.

Mày nói không sai.

"Một hôm Tô Đông Pha đến chơi chùa, cùng ngồi thiền với nhà sư, trong khi ngồi thiền thấy tâm an lạc.
Xả thiền xong, Tô rất vui vẻ hỏi nhà sư:
-Ngài thấy tôi ngồi thiền như thế giống cái gì?
-Trông ngài giống như Đức Phật.

Tô nghe thế vui lắm. Thiền sư hỏi lại:
-Thế ngài thấy tôi ngồi thiền giống cái gì?

Tô đáp:
-Trông ngài ngồi thiền giống 1 đống phân bò.

Thiền sư nghe thế cũng hứng chí cười vui lắm.

Tô Đông Pha cười suốt dọc đường về, nghĩ bụng hôm nay ta đã thắng lão hòa thượng đó 1 phen rồi. Bị ta nói là đống phân bò mà không bẻ lại được câu nào cả.
Tô về khoe với em là Tô tiểu muội :

-Hôm nay anh đã qua mặt được lão sư già đó rồi.
Tô tiểu muội hỏi chuyện gì, Tô Đông Pha hào hứng kể lại.
Tô tiểu muội cười ầm lên. Tô Đông Pha càng hào hứng.

Tiểu muội nói:
-Muội cười là cười huynh đó, huynh lại thua lão hòa thượng ấy rồi.

Tô ngạc nhiên hỏi thế nào. Tiểu muội đáp:
- Tâm lão hòa thượng là tâm Phật, nên thấy huynh cũng giống như Phật.

Còn tâm của huynh thì toàn phân bò nên huynh thấy hòa thượng như đống phân bò thôi. Tâm huynh như thế làm sao mà bằng được tâm lão hòa thượng."
 
Hình minh hoạ của thằng thớt chán quá ... Thớt cần clip người thật việc thật :D @chuột lang nước @Thích Vét Máng @gluco @Tửu Muội @Trình Ca @Thánh Nữ VTTH @Đại gia dân @Victoria's Secret @veconlonton @loading99phantram @Hoàng Tử DiNa @.Allison.

Phải mà tml @ditconmecuodoiii chưa bị ban thì thớt này bảo đảm bị nó ném cớt luôn =))
Con gà có trước hay quả trứng có trước?

495 bao lô 🤣😂🤣
Xoanquay có vì ftm đang có
Xưa quê tao có câu chuyện về ông khầy đắc đạo lên núi tụng kinh gõ mõ giảng dạy kinh sách. Ông khầy nick name là Chân Dung. Ngày ổng phá núi lập chùa có 2 cha con người dân tộc đến tặng cho ổng cái dĩa cổ vẽ hình con két mổ bông hoa phù dung, bảo là của gia bảo nhiều đời.
Sau trong đám đệ tử có 2 mẹ con bà goá mà đứa con gái tên két thường vô am của ông khầy quét dọn nấu nướng, được ít lâu con két có bầu còn ông khầy chân Dung thì giảng kinh ko ai nghe nữa
Lọ thôi

@Thích Chân Quang @Đạo Tâm
 
Mày nói không sai.

"Một hôm Tô Đông Pha đến chơi chùa, cùng ngồi thiền với nhà sư, trong khi ngồi thiền thấy tâm an lạc.
Xả thiền xong, Tô rất vui vẻ hỏi nhà sư:
-Ngài thấy tôi ngồi thiền như thế giống cái gì?
-Trông ngài giống như Đức Phật.

Tô nghe thế vui lắm. Thiền sư hỏi lại:
-Thế ngài thấy tôi ngồi thiền giống cái gì?

Tô đáp:
-Trông ngài ngồi thiền giống 1 đống phân bò.

Thiền sư nghe thế cũng hứng chí cười vui lắm.

Tô Đông Pha cười suốt dọc đường về, nghĩ bụng hôm nay ta đã thắng lão hòa thượng đó 1 phen rồi. Bị ta nói là đống phân bò mà không bẻ lại được câu nào cả.
Tô về khoe với em là Tô tiểu muội :

-Hôm nay anh đã qua mặt được lão sư già đó rồi.
Tô tiểu muội hỏi chuyện gì, Tô Đông Pha hào hứng kể lại.
Tô tiểu muội cười ầm lên. Tô Đông Pha càng hào hứng.

Tiểu muội nói:
-Muội cười là cười huynh đó, huynh lại thua lão hòa thượng ấy rồi.

Tô ngạc nhiên hỏi thế nào. Tiểu muội đáp:
- Tâm lão hòa thượng là tâm Phật, nên thấy huynh cũng giống như Phật.

Còn tâm của huynh thì toàn phân bò nên huynh thấy hòa thượng như đống phân bò thôi. Tâm huynh như thế làm sao mà bằng được tâm lão hòa thượng."
@Chaybodapxe1806 như tấm gương phản chiếu lại thì chủ. Tâm thí chủ đã như đồ thị hình sin rồi. Ngu si như tôi đang nhìn thấy thế.
Thớt ko có gì hay ho . Thôi đi ra .
 
Top