tuannguyentran
Địt xong chạy
Những người bắc mình gặp được (sinh và lớn lên ở ngoài bắc) đa phần hay thích chê bai nơi mà họ lập nghiệp. Mà chê ở đây không chỉ đơn thuần nói mặt tiêu cực, mà chê như thể cái nơi đó là địa ngục trần gian, chê lên chê xuống, chê mà vuốt mặt ko kịp. Rời quê xuống Sài Gòn lập nghiệp thì chê dân Sài Gòn ko giỏi chi tiêu, ăn xài phung phí, ko biết tiết kiệm như ngoài bắc. Chê ẩm thực Sài Gòn nghèo nàn, phải như vị bắc mới chuẩn. Chê xã hội Sài Gòn nhiều cướp giật, ko an toàn như quê họ. Chê dân Sài Gòn biếng nhác, ko có chí tiến thủ như họ. Qua Hàn hay Nhật thì chê dân bản địa lười biếng, hay càm ràm, biểu tình làm loạn xã hội. Chê dân Hàn, Nhật kỳ thị, thượng đẳng, xã hội rối ren. Chê Mỹ, Đức phân biệt chủng tộc, xả súng, thất nghiệp, dốt,... chê mà ko thèm nói được 1 điểm tốt ở nơi đó. Mà điều lạ lùng là họ hay thích ca ngợi quê hương của họ lên mây, ca ngợi nơi ta là thiên đường, hơn đứt nơi họ làm việc, nhưng họ không chịu từ bỏ cái nơi địa ngục mà họ lập nghiệp để trở về thiên đường sinh sống.
Có vẻ như đây là minh chứng của hội chứng mặc cảm tự ti. Họ không chấp nhận mặt thua thiệt của quê hương họ so với nơi khác nên họ không muốn nhìn nhận cái hay ở nơi khác (cái cụm từ "tự nhục" cũng xuất phát từ ngoài bắc)
Có vẻ như đây là minh chứng của hội chứng mặc cảm tự ti. Họ không chấp nhận mặt thua thiệt của quê hương họ so với nơi khác nên họ không muốn nhìn nhận cái hay ở nơi khác (cái cụm từ "tự nhục" cũng xuất phát từ ngoài bắc)

đa số những ng tụi bây chửi 3/ là dân bắc, con cháu cán bụ....