Người Nhật ở Việt Nam trong mắt tôi.

IV- OmoriKobayashi
Đứa con nít trong hình hài đàn ông tuổi 40 - Shazam!!
Bayashi đến Việt Nam vào khoản 2009, SG-Hồ Chí Minh trong mắt anh ấy như là 1 thành phố nhỏ ở miền quê Trung Quốc, nơi anh ấy đã từng công tác. Tuổi 40, từng đi Hàn, TQ-Thượng Hải, Quảng Châu-Thẩm Quyến, Bayashi nghĩ rằng, chưa nơi nào có thể phát triển hiện đại và đồng bộ như Tokyo. Với quy cũ và sự nghiêm túc của người Nhật, Tokyo là 1 thành phố kiểu mẫu cho nhân viên văn phòng kiểu mẫu. Giờ làm việc hối hả từ 9h sáng, và kết thúc lúc 6h tối, và thời gian thư giãn cùng đồng nghiệp là từ 6h đến 8h tối, sau đó sẽ về ngủ nghỉ lấy sức cho giờ làm việc ngày tiếp theo.
Tokyo có những khu nhà sáng đèn cả ngày, nhưng cũng có những khu phố yên tĩnh tuyệt đối dành cho người kiệt sức vì lao động được nghỉ ngơi. Sài Gòn không như thế, Bayashi được giám đốc, người anh hết mực kính trọng, đưa sang VN với mục đích chính, công việc chuyên về quản lý-hệ thống, một việc không ngoài chuyên môn của anh, như ở Nhật và ở Trung Quốc, đơn giản, Bayashi nghĩ thế, nhưng mọi chuyện không như anh nghĩ, vượt xa dự tính ban đầu.
Đầu tiên là không gian - thời gian làm việc, khu khách sạn anh ở là nơi cao cấp nhất SG, theo anh biết, nhưng tiếng ồn vượt xa dự định, ks không có thiết kế chống ồn, và anh không thể yên ổn nghỉ ngơi sau những giờ làm việc căng thẳng, theo anh, đôi khi người ta còn hát hò đến 2-3 giờ khuya, vì 1 người đã chết, anh tưởng họ đau buồn vì người thân của mình ra đi, nhưng không đúng, họ mở tiệc ăn uống, hát hò và thậm chí đánh nhau, để tưởng niệm người đã khuất. Bayashi không có thời gian phàn nàn, anh cần tập trung hết sức vào công việc, setup công ty, gây dựng hệ thống quản lý nhà máy, máy tính anh luôn mở 24/24, chỉ để hoàn thành nốt công việc trước khi có tay trợ lý phiên dịch vào công ty. Điều phàn này kế tiếp của anh kể ra, thức ăn, không hiểu sao người nơi đây có thể tọng đủ thứ vào miệng, họ ăn sáng quá nhiều món nước và ăn đến no căng, anh càng ngạc nhiên hơn mỗi sáng khi từ ks sang cty, nhiều người chỉ ngồi đó, thả người để uống ly cafe ngọt lịm sữa và đường, anh không thích kiểu cà phê nhỏ từng giọt và chảy chậm như vậy, thời gian không đủ để ngồi chờ, theo anh, cà phê hòa tan là số một, và tốt nhất không đường. Cà phê VN đậm và nồng nàng, cafein quá nhiều, không tốt cho sự tập trung của anh. Thứ kế, nhân viên người Việt ở nhà máy, không ai hiểu tiếng Anh kỹ thuật hoặc tiếng Nhật căn bản, anh gồng mình hướng dẫn họ, nhưng những cái anh thấy quan trọng, họ lại cho là tiểu tiết và những cái đáng ra phải cẩn trọn, họ lại xem anh như kẻ khó tính, xét nét. Tên nhân viên mới vào, hắn tự tin là kẻ ở Kansai 4 năm, anh biểu môi, Kansai.
Ngày đầu tiên, tên này ngôn ngữ thật kỳ lạ, hắn đang cố hướng anh theo hướng thuần Việt, cái gì mà thức ăn ngon và con người như thế, không thay đổi, mày mãi mãi không tiến bộ, thằng Việt kia.
Fack-kun thật tuyệt, nhờ có phiên dịch của hắn, công nhân nhà máy hiểu rõ vấn đề hơn, tiến triển một chút, có thể dùng hắn đây, hay cứ thử thách một chút.
Thật sự mình không thích Fack cứ đi với Otsuka, hắn là 1 tên bợm rượu, chả khác gì một thằng ngốc, cứ hay tiêu tiền vào rượu và gái, kết quả sẽ ra sao?
Sự cố ở nhà máy được mình giải quyết thật tuyệt, mình là nhất rồi, chắc sẽ thư giãn một tý với anh phó giám đốc - một lão già người Việt cứ ra vẻ ta đây, nhà máy của hắn nhờ mình mới ký được hợp đồng mà cứ ra vẻ tài giỏi hơn hẵn mọi người. Tạo sao một mình hắn lại được ngồi ôm 2 cô gái xinh đẹp thế kia, cô bên trái thật đẹp với cặp ngực như muốn bung ra khỏi áo. Tên phó giám đốc còn lòn tay mình vào đó nữa chứ.
Cô gái ngồi kế bên mình, chậc, tạm thôi, không biết tiếng Nhật, cô ta cứ cợt nhã cười nói cái gì mình không hiểu, mình thật sự không thích uống bia, cái ly đầy vết son môi của cô ta, chán thật mình không thích không khí ở đây chút nào, ồn ào và hỗn loạn với những âm thanh tồi tệ từ dàn karaoke cũ kỹ, đám ktv xấu ỉn và những nụ cười giả tạo, quan trọng hơn, họ nói mà mình chẳng hiểu gì, một thứ ngôn ngữ hỗn loạn.
Mọi chuyện ổn hơn khi đi sang chỗ M, ngài giám đốc thật tuyệt khi cho mình cơ hội thể hiện, Fack-kun vẫn chỉ quan tâm đến gã phó giám đốc kia, nó vẫn còn tiễn hắn ra tận xe, thật chả ra làm sao, công ty này mới là nơi trả lương cho hắn, phải thể hiện với ngài giám đốc hơn là bày tỏ với đối tác kiểu đó, mình cứ vào trước, Ostuka, gã này đã say, hy vọng hắn đừng nhắm vào M, ngài giám đốc đang ngồi với N, cô bé xinh xắn với mái tóc cắt ngắn, cô bé giỏi tiếng Nhật nhưng không phải gu mình, ngực khá nhỏ...kkk. M đây rồi, em thật xinh đẹp và gợi cảm, không như những cô bé nhân viên ở đây, M hút hồn với áo dài cách điệu xẻ ngực, cặp ngực trắng ngần quá khổ của em ngược lại với thân hình cân đối nhỏ nhắn, thật tuyệt. Bàn tay mềm mịn thật ấm áp.
Mộng tưởng của Bayashi bị cắt đứt khi anh nhân viên vào phòng, gọi rượu bằng tiếng Nhật lai căn của hắn, M cười cợt nhả với Fack-san, thật đáng ghét. Fack đưa tay nắm lấy tay M, nó say hay sao? cô ta là má mì chứ không phải nhân viên, kiểu nói chuyện bằng tiếng Nhật của hắn đáng ghét, sao cô ấy không nhận ra nó là người Việt chứ.
Bayashi bước vào phòng nghỉ của nhân viên, khá cấm kỵ, M nhẹ nhàng nhắc nhở, nắm tay kéo hắn ra, Bayashi đang rối bời, nhưng vẫn đầu hàng với sự diệu dàng của M, cô ấy thật tuyệt, mùi hương quyến rũ từ tóc và quần áo.
Tiệc tan, về ks điều đầu tiên là những tin nhắn yêu thương được gửi từ M cho Bayashi, tin thần hắn ổn định lại, dù gì, ở VN cũng có cái làm hắn hứng thú, M thật xinh đẹp hiện ra trong tâm trí Bayashi.
Vẩn chưa có sếch như đã hứa :vozvn (23):
 
Bayashi , phàm những kẻ ít kinh nghiệm trong tình yêu khi rơi vào tình yêu lại càng say đắm và ngu ngốc.
 
Tiếp nha mày, mà sao cha nội Bayashi ngây thơ vậy nhỉ?
Chăc làm nhiều quá nên mụ mị cả người đi.
Tao mà gặp sếp như vậy chắc tao sướng chết. Bởi tao cũng thuộc dạng chất lượng lên hàng đầu, mấy cái vớ vẩn làm sau.
 
IV- OmoriKobayashi
Thanh niên đốn mạt - Shazam- sức mạnh thứ 7 : tình bạn
Địt...về hết giờ mai sửa.
Tao chọn bé áo dài trắng có hoa tím thêu ngang để che áo ngực, thật tinh tế khi tao cứ nhìn chằm chằm vào cái nhụy hoa thêu màu vàng trên áo em, hình như nhụy hoa đúng ngay chổ đó nên nó nhô lên chút đỉnh, chả biết, P, tên của em, rót 1 ly rượu Nhật nhạt thếch và hăng hắc, không khó uống kiểu cay nồng như đế nếp hay wisky nặng đô, nhưng vị tao không thích tí nào. Giám đốc vẫn say sưa ôm cô bé tên N với mái tóc cắt ngắn và uốn kỹ càng, tuy thân hình nhỏ nhắn nhưng khuôn mặt rất thu hút với gò má cao và gương mặt tròn. Tao như muốn phun ngụm rượu vào mặt gã giám đốc mình rất kính trọng khi ông ta ôm cô bé và là ngà "em nghỉ ở đây đi, tôi nuôi em 1 tháng xxx USD, địt cụ, còn cao hơn lương của tao, nản vãi lìn", Bayashi thì lịch sự hơn, đàn ông vào bia ôm mà ngồi 2 đầu gối chụm nhau như vậy hơi chán, vẫn là những lời lý thuyết khô khan về công việc của nó, má mì kế bên thật xinh, đẹp thật, mắt kẻ kỹ, áo dài nhưng hở 1 khoản ngực trắng, loại áo dài cách tân khoét ngực này phù hợp với không khí chỗ này, tao cảm thấy thật buồn cười khi em cứ giả tạo "vậy à? thật vậy à?""Bayashi san thật là tuyệt vời, khó ai có thể chấn chỉnh-quản lý một nhà máy Việt như vậy" blap blap. Trong lòng ghen tị hay chút gì đó ganh ghét ra mặt, Otsuka bên này thì cứ hò hét những dòng chữ Nhật chạy trên màn hình, thỉnh thoảng lại làm trò trêu ghẹo cô bé ngồi bên hắn, mắt nhìn cũng ổn, em đó ngực cứ như chực chờ bung ra, mặt cười cười vổ tay theo nhạc, cứ giả tạo thế nào ý.
Tao hơi say, khi nãy uống với anh T phó giám đốc nhà máy hơi nhiều, bia ôm VN thì các em cứ ép uống, lấy tiền bia mà, dồn dập quá. Tao éo hiểu nổi sao anh T với tuổi đó, chắc khoản hơn 5x, mà anh lại có thể cắp nách 2 em về như vậy, khỏe thật. Rượu nóng không bằng mấy trò lố lăng của tụi Nhật, tao hơi choáng rồi luồn tay qua eo P, ngay chỗ không có áo lá che chắn, ngón tay trỏ tách lưng quần em ra, luồn xuống dưới, xịp ren của em ngăn tao lại, em đang ngồi chéo chân, thấy tao làm liều, P cũng không ngăn lại, em đang uống li nước của mình thì chuyển sang cầm li rượu của tao uống 1 cái ực, em dùng tà áo dài che lấy tay tao, mà chẳng ai quan tâm, trừ thằng Bayashi đang nhìn sang để chuẩn bị nói gì, tao bất giác rút tay ra, chưa tới đâu cả.
Tao đi vệ sinh, bước ra chỗ Bayashi và nắm tay M kéo lên, tao nói tiếng Việt "em ra đây anh nói chuyện tí"
M ngoan ngoãn đi theo tao, từng cử chỉ động tác thật khéo léo, nhã nhặn xin phép Bayashi ánh mắt không ngừng trao tình, thật vl, 2 đứa này quen nhau khi nào tao cũng chả biết, kệ, đang có chuyện khác.
Tao trao đổi trực tiếp với M về việc dẫn các em về, M nhẹ nhàng từ chối "anh phải nói chuyện với các em ấy, em không quản lý sau giờ làm" câu nói đầy tinh ý, tao hiểu việc môi giới mại dâm nó ra sao.
Tao về chổ ngồi, lần này không xổ sàng nữa mà rót cho P 1 ly rượu, nói nhỏ vào tai em "tối nay hết giờ anh qua đón em nhé" tiếng Việt
P khá bất ngờ, nhưng em gật đầu, tao đưa name card cho em rồi nói tiếp "bé kia có đi với sếp anh được không? em hỏi luôn nhé" P lắc đầu : "anh hỏi giúp em, em không quyết định đâu"
Tao lờ đi, tiệc tàn, Ostuka vẫn như cũ, kéo tao ra chỗ vắng rồi rủ rỉ: "đi matxa nhé", tao nhìn đồng hồ, 11h rồi, từ chối thôi. Otsuka thất vọng, lên xe đi chung với sếp và Bayashi về ks. Tao loay hoay định về thì tin nhắn của P "em tan ca rồi anh"
Gọi cho tài xế đợi em trước cửa, P thay đồ và mặc 1 áo so7mi quần jean, kín đáo hơn khi nãy nhiều, tao đón em bằng xe công ty và chạy ra Hải Triều ăn phở gà, ra đó rồi trao đổi luôn.
"em cứ tưởng anh người Malay"
"um nhiều người tưởng thế, lát em đi ks với anh nhé"
"anh kỳ thật, anh luôn nói thẳng như thế à?"
"..."
"em giới thiệu bạn em nhé, em không có đi khuya được, bữa nào em nghỉ làm em sẽ báo anh sau"
"uhm sao em không gọi ra ăn tối luôn"
"dạ bạn em chưa hết ca, anh đợi tí bạn ra luôn nhé"
Người ra là M và các cô bé ngồi phòng tao khi nãy, tao cũng hơi bất ngờ vì không nghĩ M sẽ đi chung với nhân viên của mình, M đi với N và cô bé khi nãy ngồi với Otsuka, nguyên bàn con gái 1 mình tao, các em lột lớp trang điểm và áo quần bình thường thì tao thấy bình thường quá, có M thì sắc sảo hơn và vẫn để bộ ngực bị ép muốn bung cái áo thun, cô bé ngồi với Ostuka tên O, năng động và nhiệt tình nhất cặp ngực cũng to bự nhất qua lớp áo, theo tao đánh giá sơ bộ.
M mỉm cười khi P nói nhỏ về vấn đề tao đưa ra khi nãy, gương mặt già dặn của M tao hiểu được mình đang đối diện con cáo già "tụi em không qua đêm với người Việt đâu ạ, nhưng bé O cần tiền, anh có thể giúp em ý, nhưng anh cứ đưa tiền cho em giữ giúp cũng được"
Tao nghĩ thầm, trong quán thì từ chối này nọ, ra đây thì đòi cầm tiền, tinh tế quá nhỉ.
Ngồi một tí với mấy chai bia, tao trả tiền và đưa cho M số tiền em nhắn tin qua cho tao, chắc O cũng chả biết bao nhiêu, nhưng lên taxi về thì O ngồi ngả người vào lòng tao, trên xe cũng chả tâm sự gì, do ngại về khoản cách người mới quen và cũng ngại ngùng 1 tý.
Tao chọn ks loại trung bình ở PXL, cho tiện về nhà cho O và tao. Vào phòng thì O đổ sập người xuống giường, em khá mệt.
"hôm nay em tiếp 3 phòng luôn ý"
"tiền nhiều không e?"
"dạ cũng tạm anh"
Tao chồm lên, đè O nằm ngữa, hôn môi, em né 1 cách mạnh mẽ "em không thích đâu" liếm tai "em nhột", tao kiên nhẫn hôn vào cổ, cởi áo ra, rồi áo ngực thì chẳng thèm mở khóa, tao đẩy hẳn lên, cặp ngực to lớn của em bung ra, à, nhưng không như tao tưởng tượng, ngực em ngực giả. Bú liếm ngực em một tí thì O xoay người, em cởi trần vẫn mặc quần jean và đi vào tolet "em đi tắm cái"
O làm tình kém quá, tao chợt nghĩ không xứng đáng với số tiền tao bỏ ra, cũng nhàm chán và không hứng thú gì với kiểu này, em không chuyên nghiệp, tao hiểu rõ, nhưng không cảm xúc thì rất, rất chán. Tao cũng hời hợt quan hệ cho xong rồi bỏ về. Đồng hồ điểm 2h tối, xuống trả tiền phòng cho cả ngày vì O còn ngủ lại, tao về trong thất vọng.
M nhắn tin, hỏi thăm về O, tao cợt nhả, nhưng tin nhắn của M tao vẫn thấy cái gì đó khá là gian gian, nhưng thật sự thì nếu nhìn ngực mà bắt hình dong thì chắc chán với O và M. Tao cứ so sánh cô này cô kia, nhưng thực tế thì cảm xúc với O không có và chán lắm nên khó mà nói chuyện nhiều với M.
Sáng hôm sao Bayashi có thái độ hơi kỳ lạ, nó có vẻ vui vẻ hơn bình thường, chả biết, nhưng để tao đi nhà máy 1 mình là lạ rồi, tối đó lại không đi chung với khách. Tao dẫn khách hàng đi TQK cho mấy ổng mở mang tầm mắt bia ôm bình dân, he he. Ghé chỗ quen mua cái HDD tiếp khách, kiếm tí tiền mua rượu uống. Đó là chuyện của Kato và Sato.
 
Kato & Sato
Kato và Sato là 2 ông khách của tao từ Nhật sang!Thông thường tụi Nhật đi công tác hay đi thương lượng đều đi 2-3 người!Thường là 2 người vì lý do kinh phí, nhưng 2 người sẽ hỗ trợ lẫn nhau, nên đi chổ lạ ít khi nào đi một mình!quy tắc công tác tụi mày để ý sẽ thấy!
Kato là sếp của Sato, trầm lặng và kiệm lời hơn, và dĩ nhiên cũng khó tính hơn Sato nhiều. Kato chuyên về quản lý và thương mại, tức là giảm chi phá giá thành sản phẩm và giảm chi phí gia công. Nói giảm đây ko phải là trả giá lương công nhân hay cắt giảm, xen bớt gì gì, mà là giảm thời gian, chi phí phát sinh khi gia công, nâng cao tốc độ sản xuất. Ở Kato khi ở nhà máy, mày sẽ cảm giác như là người thầy nghiêm khắc và là đối tác khó tính, Kato khi nói thường nhìn thẳng vào mắt đối phương để tìm sự tin cậy trong câu trả lời, phiên dịch kỹ thuật như tao thường bị soi như vậy, nếu ngôn ngữ, vốn từ, kinh nghiệm sống yếu, mày sẽ gãy.
Sato dễ tính do trẻ hơn và chuyên về kỹ thuật thực phẩm, do tính chất công việc Sato có sự chặt chẽ và quy tắc riêng! Chính xác từng miligram và milimet cho sản phẩm, tao ghi rõ ra là mili, vì khi nào bên mình Sato cũng có 1 cái cân tiểu li và thước kẹp.
Bản tính bốc đồng và phóng khoán của tao như chọi chang chát với Bayashi và 2 ông khách, tuy nhiên tao cố gắng kết nối giữa cty tao, cty khách hàng và nhà máy vì khi đó tao nghĩ, không phải tao mà là một thằng phiên dịch khác thì đám công nhân nhà máy sẽ khá mệt mỏi vì những yêu cầu của đám Nhật này, căn bản vì bất đồng văn hoá và bất đồng ngôn ngữ.
Khi làm việc, Kato và Sato như những người Nhật thông thường tụi mày biết qua tivi, báo chí. Nghiêm túc, chuẩn chỉnh và như được lập trình, những phát biểu trước công nhân, quy chuẩn về sản phẩm, các bước và kế hoạch được định sẵn. Nhưng quy chuẩn và lập trình nên những khi xảy ra sự cố ngoài dự đoán, bọn họ sẽ loạn như ong vỡ tổ, nói đúng ra là bế tắc tầm nhìn, những khi này tao mới thực sự giá trị, ở góc nhìn thằng thứ 3 hoặc là góc nhìn của công nhân, dĩ nhiên tao hỏi họ chứ biết gì!
Thế là giá trị lợi dụng của tao cao hơn Bayashi và Kato khá thích tao!
Đó là đi làm, khi đêm về, đây là 2 con người khác, nếu Bayashi vẫn cố giữ bộ mặt giả tạo nghiêm túc thì Kato và Sato bung xoã hết cỡ, dĩ nhiên chỉ sau vài chầu bia rượu. Sato thuộc dạng của Otsuka, nghĩa là đã chơi thì chơi cho đã, không ngại mình đang ở mọi hay miên. Vào Karaoke thì Otsuka và Sato thành cặp, và gu gái khá giống nhau, gái đẹp chuẩn mực (theo tao). Kato thì ít nói, già nhưng khoái gái trẻ, và lại thích dạng bức tường, đúng hơn là loli như một số thằng. Gu Nhật đúng là lạ thật, về tiêu chuẩn chọn gái khi ngồi chung kara và khi dẫn về (mochikaeru) dĩ nhiên là dẫn về quan hệ. Như Sato thì vú phải bự và gái phải có vẻ già già dâm dâm, Kato thì sao cũng được, miễn trẻ và trang điểm nhẹ!
Tao y như maco dắt gái sau giờ làm...dm đời!chủ yếu đéo sơ múi được gì ngoài tiền công tác cty, cứ 1 tuần mua và nộp Hoá đơn đỏ, tao gom được 1/2 tháng lương, phà phà sống khoẻ!
 

Có thể bạn quan tâm

Top