Cuộc sống đôi khi giống như 1 điệu nhảy tăng gô.Tưởng hóng được chị sang chảnh kia cơ, khả năng nhân duyên sẽ gặp lại
Song song 2 chân éo bao giờ chéo nhau, dm ông tướng ạ.
Cuộc sống đôi khi giống như 1 điệu nhảy tăng gô.Tưởng hóng được chị sang chảnh kia cơ, khả năng nhân duyên sẽ gặp lại
Bayashi có phải là họ của ng Nhật ko bạn.II.
Buổi nhậu kéo tăng 2 là Trần Phú, tiệc tẩy trần.
Ziệc kiều được chọn trước, em áo xanh bó sát, đùi trắng đẹp thật, cặp ngực được em nâng qua cả mũi, ôi trời, quen với cup A rồi giờ cup F,G,H không quen. 5 thằng vừa uống vừa ca vừa trò chuyện thời gian xa cách, cả 5 thằng thay đổi nhiều quá.
Tao thay đổi nhiều nhất, đồ ăn, hương vị, thời tiết và không khí Nhật làm tao khó tiêu được đồ ăn Việt Nam, bao tử chưa quen với thức ăn Việt, ợ ngược lên. Chính xác là nhậu xỉn ói. Chuyện đi nhậu thì chó ăn chè là thường, nhưng phát sinh ra là em bé tao chọn đâu mất tiêu rồi. Ngủ đến sáng, mất mẹ trí nhớ tại sao mình về được đến nhà, ra ngoài ăn sáng 1 tý rồi đi bộ ra quán cafe vườn gần nhà, gọi lũ bạn đến và là trò cười cho ai là bợm nhậu.
"Hôm qua xỉn mày lầy quá"
"Vụ gì?"
"Mày xuống quầy đập bàn nói Yến của mày, con bé tên T mà"
Vậy hả
Ừa, mày còn đòi đem nó về, dm, lầy.
Ờ...vl chưa quên được.
Ba hỏi, kiếm gì làm đi con. Tao gửi chục cái cv đi, Vietnamwork, vv.v.. Sakura chọn tao, phỏng vấn 3 vòng để nó đi giới thiệu.
Sakura là công ty môi giới việc làm cho công ty Nhật, có bảo chứng, nên phỏng vấn chặt chẽ.
Vòng 1, phỏng vấn sơ qua về những cái viết trên CV, vòng 2 tiếng Việt, vòng 3 tiếng Nhật.
À con bé phỏng vấn tao tiếng Nhật, tự tin là rất giỏi, từ đầu đến cuối nói tiếng Nhật với tao, y như người Việt nói tiếng Nhật.
Tao nghĩ thầm "ừ, mày tiếng Nhật như shit mà nói tao là mày có nikyu, ừ hiểu trình độ luôn!"
Phải nói khi đó, 2009 ở HCM, Ikkyu như lá của mùa đông Nhật bản, lương offer cũng là đỉnh của SG, vậy thì nikyu là tầng lớp trên, kế tiếp của những người học, nói tiếng Nhật, đỉnh kao chứ không tầm thường. Hóa ra tao cứ tưởng như thế nào.
Công ty đầu tiên offer tao là 1 nhà máy FDI ở ĐN, chuyện không có gì để kể nếu không nói đến việc phỏng vấn gồm 5 người và làm 1 bài thi 1 tiếng đồng hồ.
Bài thi gồm dịch từ Việt sang Nhật và từ Nhật sang Việt. Kinh hoàng, tao hoàn thành xong với 2 bạn khác, sau đó vào phòng pv 5 người.
3 bạn Nhật và 2 bạn Việt.
Trao đổi về tiếng Nhật toàn bộ, tao đạt kỳ vọng dữ lắm chỉ đến mức lương : x tr/tháng. Tao đưa kỳ vọng xx USD/tháng. Hình như chúng ta không có khớp chỗ này. Tao từ chối ngay ở cuộc phỏng vấn.
Và phân tích người Nhật đầu tiên gặp ở Việt Nam : theo quy trình và quy định công ty, cứng rắn và kỹ lưỡng bảo vệ quy tắc công ty.
Đến nổi tao từ chối cv và về nhà sau đó 1 tuần, gọi lại tiếp tục chào mời về nhà máy với mức lương "không thay đổi theo nguyện vọng của tao". Nghĩa là ham muốn nhưng không thể qua quy chế, từ đó cũng thấy con người của họ.
Tao phỏng vấn thêm vài nhà máy nữa, và kết luận là vào công ty thương mại làm vui hơn và lương cao hơn.
Ở đây tao gặp người Nhật đầu tiên tao sẽ kể, đúng ra là 2 người : quản lý trực tiếp tao : Omorikobayashi gọi tắt Bayashi và Ostuka giám đốc kinh doanh.
Tôi lại dek xem phim HànXem phim Hàn ít thôi ông tướng @@
))))Nữa lời giả dối chết làm ma ở âm phủ theo ám mày.Chuyện thật ko may?
Lần đầu tao gặp cái họ độc vậy 重小林? Phiên âm ra dài vcl.Tụi Nhật tên dùng theo tự nhiên nhiều, Bayashi theo chữ viết Kanji là 林 , Kobayashi 小林 Ujibayashi 氏林
Cũng chỉ là 1 cái họ thông thường thôi, không hiếm.
重小林 Omori Kobayashi là một cái họ hề hước rồi, nên thằng này sau này rất hề hước với mềnh bạn nhé.
III.
Tao phỏng vấn công ty này rất nhanh và thuận lợi, thứ 7 pv, thứ 2 đi làm. Lương thưởng căn bản bàn rất nhanh. Do tao ngày xưa vẫn còn khá ngu, lương cứ tiền mặt, bảo hiểm thuế má éo cần, gom hết tiền mặt cho em là ok. Ok fine, muốn gì được nấy. Công ty nhưng dạng công ty tư nhân gia đình nhỏ, sếp khoản 50 là chủ đầu tư chính nhưng trước mắt làm việc với tao là chị Huyền (thật giả kệ mẹ bả đi nhé) khá sang chảnh với các kiểu dầu thơm, đầu tóc, váy đi làm ngắn và trang sức đắt tiền, cũng là người phỏng vấn tao, và sếp trả lương cho tao. Như tao đoán, chị độ tầm dưới 40. Chị Huyền giao việc cho tao làm phiên dịch, hỗ trợ Kobayashi về các vấn đề VN cũng như xuất nhập khẩu, Kobayashi được giới thiệu chức danh là 工場長giám đốc nhà máy. Cái quan trọng là...chưa có nhà máy ở VN. Kobayashi là kiểu người khá quy tắc, sổ sách và kỹ lưỡng, tuổi tầm 40 đổ lại, giọng nói trầm tướng tá cao lớn, chắc phải 1m8. Làm việc những ngày đầu và những tháng đầu đều ok cả, chẳng có gì khó, sổ sách, chứng từ xnk tao chưa đụng đến, chỉ là tìm hiểu nhà máy thực phẩm, khách hàng ở SG, cụ thể là thực phẩm. Khi đó công ty của tao chủ yếu nhập thực phẩm từ Nhật về và phân phối ở VN theo 2 đường : tiểu ngạch và chính ngạch. Tiểu ngạch sẽ kể sau, chính ngạch là udon, rong biển, các thức uống đồ ăn mà tụi mày vào nhà hàng Nhật sẽ gặp.
Tao làm khoản 2 tháng thì ký hợp đồng chính thức với chị Huyền, công ty khi đó chỉ có chị Huyền, chị Xuân làm kế toán, Kobayashi, tao, tài xế riêng chị Huyền, sau đó sếp lớn là Yamauchi đến, bữa ăn tối thân mật thì giới thiệu thêm Otsuka là giám đốc kinh doanh, sang Việt Nam hỗ trợ. Chuyện hài bắt đầu.
Tối đó các anh Nhật đi karaoke ở Ngô Văn Năm (2009 thì chưa có nhà hàng Hai Lúa ở đó nhé) và xảy ra sự cố, công an Phường bắt và cho 2 anh Nhật uống nước trà. Sau đêm đó, c.Huyền lệnh, sau này Tao sẽ tháp tùng các đại ca đi ăn nhậu buổi tối (trước đó là cứ 5h là về nhà) dm, không có thêm trợ cấp trợ giảng gì mới ghê.
Tuần sau, khách hàng bên Nhật qua, 2 vị khách là Kato và Sato, Kobayashi, Ostuka, tao vẫn thế, đi ăn và karaoke ở Ngô Văn Năm. karaoke ở Q1, Ngô Văn Năm trong mắt tụi mày chắc là khá bí ẩn, thật ra các quán mở cho người Nhật và chủ yếu khách Nhật vào, vì karaoke tiếng Nhật và các em tiếp viên toàn nói tiếng Nhật (dĩ nhiên là đớt đớt). Ngồi trong đó thì rượu, bia và các em mỗi em một ly nước, trong quy trình thì tiền rượu tiền bia sẽ bao gồm tiền tip (thông thường không có tip) nên các bé ngồi, trò chuyện, lau khăn rót rượu cho khách, nhưng khách không có : mò chym bóp vú như bia ôm VN, khách say quá thì ôm eo hun má là đỉnh. Bữa nào tao vào thì chọn em nào đó, không quan tâm vì tao không thích kiểu các em giả tạo :
"em sinh viên năm nhất đại học ngoại ngữ"
"em học thêm tiếng Nhật nên làm ở đây để trao dồi ngôn ngữ"
Kiểu không chọn lựa, bữa ấy, Sato chọn một em xinh y như em Nhật (thead khác), tao chạnh lòng, chọn luôn 1 bé tên Ngọc để tâm sự. Uống say khoản 11h thì tan hàng, đưa khách về, Ngọc đưa tao tờ giấy viết số điện thoại của em, tên ghi tiếng Nhật...em vẫn tưởng tao người nước ngoài. Tao đưa khách về khách sạn thì nứng sảng lên luôn khách sạn gần chỗ em làm, khách sạn khách ở luôn nhé, ở Thái Văn Lung, là gần đó, đi bộ qua khoản 10-15p. Xong rồi gọi Ngọc, bằng tiếng Việt, và em nhẹ nhàng từ chối. Xin lỗi anh, em tưởng anh người nước ngoài, chứ em không có làm như vậy đâu ạ.
Địt cụ, ngại quá. Đang bân khuân thì Otsuka gọi điện thoại, rất gấp và bí hiểm, dù gì thì tao cũng mới biết thằng này 1 tuần, Otsuka dạng ốm, cũng không cao lớn, tính ra kiểu như người Nhật bình thường, không nổi bật lắm.
"fack đang ở đâu?"
"ks của khách"
"cho tao nhờ tí"
"ok"
Otsuka từ đâu xuất hiện, xin lỗi rối rít, ngại ngùng kéo tao ra 1 chỗ kín rồi nói nhỏ "dẫn tao đi matxa với"
"hem, tao phải về nhà"
"thôi, năng nỉ, tao bao mày"
"đi thử cho biết, sau này mày tự đi nhé"
"ok,xin lỗi nhé, cám ơn fack nhé"
Trên taxi, nó hỏi trước, tiền vé bao nhiêu, tiền gì, bo bao nhiêu, làm gì? như thế nào, rất háo hức. Tao dẫn vào Minh Tâm LQD, và matxa thôi. Tao cũng tự mình trải nghiệm qua dịch vụ matxa này nhiều lần trước đây.
Đợi khoản 1h, 2h, dm 2h đêm rồi, tao gọi điện thoại, nó chết rồi hả? chuông điện thoại reo, mk thằng Nhật nó ngủ trên phòng matxa luôn.
Thôi lôi nó về ks cho nó ngủ, tao mệt mỏi quá.
Sáng hôm sau đến cty trễ và bà Huyền sạc 1 trận, Ostuka thì nó ở vp từ khi nào, tao vào chổ ngồi thì nó nháy nháy. Lát nữa tao ra uống nước, nó hút thuốc rồi kéo tao ra chỗ ban công :
"tối qua thích thật, cám ơn mày nhé"
"Ok"
"lần sau dẫn tao đi nữa nhé"
"Ờ, mà tao không có tiền"
"tao bao" mặt thằng này gian thiệt, kết quả là vào cty này, tuần nào tao cũng đi matxa.
À bổ sung, Otsuka bằng tuổi Kobayashi.
Kết câu cuối cháp nàyIII-2
Tao làm với Otsuka khoản 1 tuần thì công ty tìm ra nhà máy hợp tác.
Một nhà máy chế biến thủy sản- thực phẩm lớn ở VL, công ty ở Q4, tao ở BT, thế là phải chạy đi KCN Vĩnh Lộc mỗi sáng và hỗ trợ Bayashi trong việc phiên dịch. Lúc này, nói thật, nhà máy mà cty tao hợp tác, ở miền nam là có tiếng tăm, có thể nói chỉ xếp sau một số công ty nhà máy lớn như Hùng Vương, Basafish,vv..., khoản 400 công nhân, với 96,69% là các bạn nữ. Sáng tao phải chạy từ BT sang nên phải đi sớm, thường là xuất phát 5h sáng và đến nhà máy 6h, bước vào setup lại toàn bộ các quản lý, sắp xếp thiết bị và cách thức vận hành. Phải nói là Bayashi là 1 quản lý nhà máy xuất sắc, tỉ mỉ từ việc nhỏ như vị trí đặt thùng rác, đến việc lớn như là setup hệ thống cấp đông cấp tốc như thế nào là phù hợp với sản phẩm. Cty tao sẽ như 1 văn phòng kiểm soát chất lượng và xuất nhập khẩu ở VN đại diện cho hệ thống khách hàng ở Nhật, gia công hải sản và xuất sang Nhật.
Không phải tự cao, nhưng c.Huyền của tao, tiếng Nhật nói chuyện như shit, nên bả dịch lại cho công nhân lai shit, kết quả là tao phải đi xuống nhà máy dọn đống đó, vậy nên công việc của tao dính tới nhà máy nhiều hơn là văn phòng và chuyển từ sales sang quản lý sản xuất. Bayashi sẽ xuống nhà máy 8h sáng, tao ở đó từ 6h để kiểm soát công nhân, nhiều khi làm việc đến 8h tối, và di chuyển về Q1 để ăn tối với khách và Bayashi trường hợp nó muốn đi ăn nhậu bên ngoài.
Bayashi khác hoàn toàn với Otsuka, Otsuka thích rượu, bia, ruột để ngoài da khi nhậu. Bayashi trầm tĩnh, tính toán và nhậu éo say, nhưng lại không thích rượu bia. Vẫn trầm trầm ít nói, sau khi ăn tối với khách hàng thì rút về ks (cty tao ks cho người Nhật ở) nghỉ ngơi hay làm gì đó, không chơi bời.
Tao trụ ở nhà máy mới thấy sự kỹ tính và chi li của người Nhật từ Bayashi, từ việc chả liên quan đến công việc của nhà máy : như setup cơm trưa cho công nhân, đến việc thùng rác để như thế nào cho công nhân gia công nhanh nhất và chính xác nhất có thể, phải nói là robot và Bayashi giống nhau,lập trình 1 công thức và vận hành đúng như vậy.
Nhưng công thức đó sẽ hỏng nếu bị virus tác động, và Bayashi bị tác động bởi virus gái. Nó ít khi ăn nhậu, nhưng khách hàng mời đi thì phải đi cùng, khoản những năm cuối 2010, anh giám đốc nhà máy người Việt mời công ty đi ăn nhậu, bia ôm VN ngay Mạc Đỉnh Chi 0x, vào đó xong thì anh giám đốc 2 tay 4 vú về riêng, đám Nhật cùng tao đi bộ sang quán karaoke gần đó của Nhật (h dẹp rồi) và Bayashi dính chưởng 1 em má mì trong đó, tiếng Nhật khá giỏi, tên M. M rất đẹp, xinh, sang, và biết cách bào. Đàn ông, theo tao nghĩ dòng 4x thì khó bị bào, nhưng bản tính ít tiếp xúc như Bayashi, khi sập bẫy thì chả cách nào kéo ra, và khi đó, tâm tình nó biến chuyển theo hướng tiêu cực.
Đầu tiên là không hoàn thành công việc của mình thuận lợi, và sau đó kiếm chuyện với tao, mà tao thì khi đó khá nóng tính, do chưa có bồ và cũng chưa có người yêu. M tao gặp mấy lần, dạng con gái khôn lanh và nguy hiểm, nó xoay Bayashi như chong chóng, sai lầm của tao là nhiều chuyện, và M chuyển mũi dao từ Bayashi vào tao, thế là mâu thuẩn bùng phát, khủng khiếp, đó là nguyên nhân dẫn đến cuối 2010 tao rời công ty này. Nhưng đó là chuyện sau này, lúc này chỉ là đánh giá OmoriKobayashi.
Công việc nghiêm túc và chính xác, nhưng tình cảm là mang trong mình trái tim ngây thơ trong sáng của đứa trẻ lên 18, mới yêu và mới ngu. Tao không thích dạng đàn ông bị gái xoay, và không thích dạng bị tình cảm chi phối công việc, nên mâu thuẩn là không thể không xảy ra.
Đó là 2 người Nhật, ở VN và có thật.
Phần tiếp theo thêm tí sex vào để thu hút mấy thằng cuồng dâm vọng tưởng.
Được vừa quỳ vừa bấm phone à?Kết câu cuối cháp này![]()
Chưa tới giờ lên đoạn đầu đày, nên tranh thủ cào phím với anh em lỡ nay mai không còn cơ hội.Được vừa quỳ vừa bấm phone à?