Người Nhật ở Việt Nam trong mắt tôi.

II.
Buổi nhậu kéo tăng 2 là Trần Phú, tiệc tẩy trần.
Ziệc kiều được chọn trước, em áo xanh bó sát, đùi trắng đẹp thật, cặp ngực được em nâng qua cả mũi, ôi trời, quen với cup A rồi giờ cup F,G,H không quen. 5 thằng vừa uống vừa ca vừa trò chuyện thời gian xa cách, cả 5 thằng thay đổi nhiều quá.
Tao thay đổi nhiều nhất, đồ ăn, hương vị, thời tiết và không khí Nhật làm tao khó tiêu được đồ ăn Việt Nam, bao tử chưa quen với thức ăn Việt, ợ ngược lên. Chính xác là nhậu xỉn ói. Chuyện đi nhậu thì chó ăn chè là thường, nhưng phát sinh ra là em bé tao chọn đâu mất tiêu rồi. Ngủ đến sáng, mất mẹ trí nhớ tại sao mình về được đến nhà, ra ngoài ăn sáng 1 tý rồi đi bộ ra quán cafe vườn gần nhà, gọi lũ bạn đến và là trò cười cho ai là bợm nhậu.
"Hôm qua xỉn mày lầy quá"
"Vụ gì?"
"Mày xuống quầy đập bàn nói Yến của mày, con bé tên T mà"
Vậy hả
Ừa, mày còn đòi đem nó về, dm, lầy.
Ờ...vl chưa quên được.
Ba hỏi, kiếm gì làm đi con. Tao gửi chục cái cv đi, Vietnamwork, vv.v.. Sakura chọn tao, phỏng vấn 3 vòng để nó đi giới thiệu.
Sakura là công ty môi giới việc làm cho công ty Nhật, có bảo chứng, nên phỏng vấn chặt chẽ.
Vòng 1, phỏng vấn sơ qua về những cái viết trên CV, vòng 2 tiếng Việt, vòng 3 tiếng Nhật.
À con bé phỏng vấn tao tiếng Nhật, tự tin là rất giỏi, từ đầu đến cuối nói tiếng Nhật với tao, y như người Việt nói tiếng Nhật.
Tao nghĩ thầm "ừ, mày tiếng Nhật như shit mà nói tao là mày có nikyu, ừ hiểu trình độ luôn!"
Phải nói khi đó, 2009 ở HCM, Ikkyu như lá của mùa đông Nhật bản, lương offer cũng là đỉnh của SG, vậy thì nikyu là tầng lớp trên, kế tiếp của những người học, nói tiếng Nhật, đỉnh kao chứ không tầm thường. Hóa ra tao cứ tưởng như thế nào.
Công ty đầu tiên offer tao là 1 nhà máy FDI ở ĐN, chuyện không có gì để kể nếu không nói đến việc phỏng vấn gồm 5 người và làm 1 bài thi 1 tiếng đồng hồ.
Bài thi gồm dịch từ Việt sang Nhật và từ Nhật sang Việt. Kinh hoàng, tao hoàn thành xong với 2 bạn khác, sau đó vào phòng pv 5 người.
3 bạn Nhật và 2 bạn Việt.
Trao đổi về tiếng Nhật toàn bộ, tao đạt kỳ vọng dữ lắm chỉ đến mức lương : x tr/tháng. Tao đưa kỳ vọng xx USD/tháng. Hình như chúng ta không có khớp chỗ này. Tao từ chối ngay ở cuộc phỏng vấn.
Và phân tích người Nhật đầu tiên gặp ở Việt Nam : theo quy trình và quy định công ty, cứng rắn và kỹ lưỡng bảo vệ quy tắc công ty.
Đến nổi tao từ chối cv và về nhà sau đó 1 tuần, gọi lại tiếp tục chào mời về nhà máy với mức lương "không thay đổi theo nguyện vọng của tao". Nghĩa là ham muốn nhưng không thể qua quy chế, từ đó cũng thấy con người của họ.
Tao phỏng vấn thêm vài nhà máy nữa, và kết luận là vào công ty thương mại làm vui hơn và lương cao hơn.
Ở đây tao gặp người Nhật đầu tiên tao sẽ kể, đúng ra là 2 người : quản lý trực tiếp tao : Omorikobayashi gọi tắt Bayashi và Ostuka giám đốc kinh doanh.
 
II.
Buổi nhậu kéo tăng 2 là Trần Phú, tiệc tẩy trần.
Ziệc kiều được chọn trước, em áo xanh bó sát, đùi trắng đẹp thật, cặp ngực được em nâng qua cả mũi, ôi trời, quen với cup A rồi giờ cup F,G,H không quen. 5 thằng vừa uống vừa ca vừa trò chuyện thời gian xa cách, cả 5 thằng thay đổi nhiều quá.
Tao thay đổi nhiều nhất, đồ ăn, hương vị, thời tiết và không khí Nhật làm tao khó tiêu được đồ ăn Việt Nam, bao tử chưa quen với thức ăn Việt, ợ ngược lên. Chính xác là nhậu xỉn ói. Chuyện đi nhậu thì chó ăn chè là thường, nhưng phát sinh ra là em bé tao chọn đâu mất tiêu rồi. Ngủ đến sáng, mất mẹ trí nhớ tại sao mình về được đến nhà, ra ngoài ăn sáng 1 tý rồi đi bộ ra quán cafe vườn gần nhà, gọi lũ bạn đến và là trò cười cho ai là bợm nhậu.
"Hôm qua xỉn mày lầy quá"
"Vụ gì?"
"Mày xuống quầy đập bàn nói Yến của mày, con bé tên T mà"
Vậy hả
Ừa, mày còn đòi đem nó về, dm, lầy.
Ờ...vl chưa quên được.
Ba hỏi, kiếm gì làm đi con. Tao gửi chục cái cv đi, Vietnamwork, vv.v.. Sakura chọn tao, phỏng vấn 3 vòng để nó đi giới thiệu.
Sakura là công ty môi giới việc làm cho công ty Nhật, có bảo chứng, nên phỏng vấn chặt chẽ.
Vòng 1, phỏng vấn sơ qua về những cái viết trên CV, vòng 2 tiếng Việt, vòng 3 tiếng Nhật.
À con bé phỏng vấn tao tiếng Nhật, tự tin là rất giỏi, từ đầu đến cuối nói tiếng Nhật với tao, y như người Việt nói tiếng Nhật.
Tao nghĩ thầm "ừ, mày tiếng Nhật như shit mà nói tao là mày có nikyu, ừ hiểu trình độ luôn!"
Phải nói khi đó, 2009 ở HCM, Ikkyu như lá của mùa đông Nhật bản, lương offer cũng là đỉnh của SG, vậy thì nikyu là tầng lớp trên, kế tiếp của những người học, nói tiếng Nhật, đỉnh kao chứ không tầm thường. Hóa ra tao cứ tưởng như thế nào.
Công ty đầu tiên offer tao là 1 nhà máy FDI ở ĐN, chuyện không có gì để kể nếu không nói đến việc phỏng vấn gồm 5 người và làm 1 bài thi 1 tiếng đồng hồ.
Bài thi gồm dịch từ Việt sang Nhật và từ Nhật sang Việt. Kinh hoàng, tao hoàn thành xong với 2 bạn khác, sau đó vào phòng pv 5 người.
3 bạn Nhật và 2 bạn Việt.
Trao đổi về tiếng Nhật toàn bộ, tao đạt kỳ vọng dữ lắm chỉ đến mức lương : x tr/tháng. Tao đưa kỳ vọng xx USD/tháng. Hình như chúng ta không có khớp chỗ này. Tao từ chối ngay ở cuộc phỏng vấn.
Và phân tích người Nhật đầu tiên gặp ở Việt Nam : theo quy trình và quy định công ty, cứng rắn và kỹ lưỡng bảo vệ quy tắc công ty.
Đến nổi tao từ chối cv và về nhà sau đó 1 tuần, gọi lại tiếp tục chào mời về nhà máy với mức lương "không thay đổi theo nguyện vọng của tao". Nghĩa là ham muốn nhưng không thể qua quy chế, từ đó cũng thấy con người của họ.
Tao phỏng vấn thêm vài nhà máy nữa, và kết luận là vào công ty thương mại làm vui hơn và lương cao hơn.
Ở đây tao gặp người Nhật đầu tiên tao sẽ kể, đúng ra là 2 người : quản lý trực tiếp tao : Omorikobayashi gọi tắt Bayashi và Ostuka giám đốc kinh doanh.
Bayashi có phải là họ của ng Nhật ko bạn.

Đối tác mình có cái tên giống vậy .
Tomoki Ujibayashi.
 
Tụi Nhật tên dùng theo tự nhiên nhiều, Bayashi theo chữ viết Kanji là 林 , Kobayashi 小林 Ujibayashi 氏林
Cũng chỉ là 1 cái họ thông thường thôi, không hiếm.
重小林 Omori Kobayashi là một cái họ hề hước rồi, nên thằng này sau này rất hề hước với mềnh bạn nhé.
 
Huynh khoái kiểu chuyện này hơn, chuyện du học kia đis nhiều quá.....ngán!
 
III.
Tao phỏng vấn công ty này rất nhanh và thuận lợi, thứ 7 pv, thứ 2 đi làm. Lương thưởng căn bản bàn rất nhanh. Do tao ngày xưa vẫn còn khá ngu, lương cứ tiền mặt, bảo hiểm thuế má éo cần, gom hết tiền mặt cho em là ok. Ok fine, muốn gì được nấy. Công ty nhưng dạng công ty tư nhân gia đình nhỏ, sếp khoản 50 là chủ đầu tư chính nhưng trước mắt làm việc với tao là chị Huyền (thật giả kệ mẹ bả đi nhé) khá sang chảnh với các kiểu dầu thơm, đầu tóc, váy đi làm ngắn và trang sức đắt tiền, cũng là người phỏng vấn tao, và sếp trả lương cho tao. Như tao đoán, chị độ tầm dưới 40. Chị Huyền giao việc cho tao làm phiên dịch, hỗ trợ Kobayashi về các vấn đề VN cũng như xuất nhập khẩu, Kobayashi được giới thiệu chức danh là 工場長giám đốc nhà máy. Cái quan trọng là...chưa có nhà máy ở VN. Kobayashi là kiểu người khá quy tắc, sổ sách và kỹ lưỡng, tuổi tầm 40 đổ lại, giọng nói trầm tướng tá cao lớn, chắc phải 1m8. Làm việc những ngày đầu và những tháng đầu đều ok cả, chẳng có gì khó, sổ sách, chứng từ xnk tao chưa đụng đến, chỉ là tìm hiểu nhà máy thực phẩm, khách hàng ở SG, cụ thể là thực phẩm. Khi đó công ty của tao chủ yếu nhập thực phẩm từ Nhật về và phân phối ở VN theo 2 đường : tiểu ngạch và chính ngạch. Tiểu ngạch sẽ kể sau, chính ngạch là udon, rong biển, các thức uống đồ ăn mà tụi mày vào nhà hàng Nhật sẽ gặp.
Tao làm khoản 2 tháng thì ký hợp đồng chính thức với chị Huyền, công ty khi đó chỉ có chị Huyền, chị Xuân làm kế toán, Kobayashi, tao, tài xế riêng chị Huyền, sau đó sếp lớn là Yamauchi đến, bữa ăn tối thân mật thì giới thiệu thêm Otsuka là giám đốc kinh doanh, sang Việt Nam hỗ trợ. Chuyện hài bắt đầu.
Tối đó các anh Nhật đi karaoke ở Ngô Văn Năm (2009 thì chưa có nhà hàng Hai Lúa ở đó nhé) và xảy ra sự cố, công an Phường bắt và cho 2 anh Nhật uống nước trà. Sau đêm đó, c.Huyền lệnh, sau này Tao sẽ tháp tùng các đại ca đi ăn nhậu buổi tối (trước đó là cứ 5h là về nhà) dm, không có thêm trợ cấp trợ giảng gì mới ghê.
Tuần sau, khách hàng bên Nhật qua, 2 vị khách là Kato và Sato, Kobayashi, Ostuka, tao vẫn thế, đi ăn và karaoke ở Ngô Văn Năm. karaoke ở Q1, Ngô Văn Năm trong mắt tụi mày chắc là khá bí ẩn, thật ra các quán mở cho người Nhật và chủ yếu khách Nhật vào, vì karaoke tiếng Nhật và các em tiếp viên toàn nói tiếng Nhật (dĩ nhiên là đớt đớt). Ngồi trong đó thì rượu, bia và các em mỗi em một ly nước, trong quy trình thì tiền rượu tiền bia sẽ bao gồm tiền tip (thông thường không có tip) nên các bé ngồi, trò chuyện, lau khăn rót rượu cho khách, nhưng khách không có : mò chym bóp vú như bia ôm VN, khách say quá thì ôm eo hun má là đỉnh. Bữa nào tao vào thì chọn em nào đó, không quan tâm vì tao không thích kiểu các em giả tạo :
"em sinh viên năm nhất đại học ngoại ngữ"
"em học thêm tiếng Nhật nên làm ở đây để trao dồi ngôn ngữ"
Kiểu không chọn lựa, bữa ấy, Sato chọn một em xinh y như em Nhật (thead khác), tao chạnh lòng, chọn luôn 1 bé tên Ngọc để tâm sự. Uống say khoản 11h thì tan hàng, đưa khách về, Ngọc đưa tao tờ giấy viết số điện thoại của em, tên ghi tiếng Nhật...em vẫn tưởng tao người nước ngoài. Tao đưa khách về khách sạn thì nứng sảng lên luôn khách sạn gần chỗ em làm, khách sạn khách ở luôn nhé, ở Thái Văn Lung, là gần đó, đi bộ qua khoản 10-15p. Xong rồi gọi Ngọc, bằng tiếng Việt, và em nhẹ nhàng từ chối. Xin lỗi anh, em tưởng anh người nước ngoài, chứ em không có làm như vậy đâu ạ.
Địt cụ, ngại quá. Đang bân khuân thì Otsuka gọi điện thoại, rất gấp và bí hiểm, dù gì thì tao cũng mới biết thằng này 1 tuần, Otsuka dạng ốm, cũng không cao lớn, tính ra kiểu như người Nhật bình thường, không nổi bật lắm.
"fack đang ở đâu?"
"ks của khách"
"cho tao nhờ tí"
"ok"
Otsuka từ đâu xuất hiện, xin lỗi rối rít, ngại ngùng kéo tao ra 1 chỗ kín rồi nói nhỏ "dẫn tao đi matxa với"
"hem, tao phải về nhà"
"thôi, năng nỉ, tao bao mày"
"đi thử cho biết, sau này mày tự đi nhé"
"ok,xin lỗi nhé, cám ơn fack nhé"
Trên taxi, nó hỏi trước, tiền vé bao nhiêu, tiền gì, bo bao nhiêu, làm gì? như thế nào, rất háo hức. Tao dẫn vào Minh Tâm LQD, và matxa thôi. Tao cũng tự mình trải nghiệm qua dịch vụ matxa này nhiều lần trước đây.
Đợi khoản 1h, 2h, dm 2h đêm rồi, tao gọi điện thoại, nó chết rồi hả? chuông điện thoại reo, mk thằng Nhật nó ngủ trên phòng matxa luôn.
Thôi lôi nó về ks cho nó ngủ, tao mệt mỏi quá.
Sáng hôm sau đến cty trễ và bà Huyền sạc 1 trận, Ostuka thì nó ở vp từ khi nào, tao vào chổ ngồi thì nó nháy nháy. Lát nữa tao ra uống nước, nó hút thuốc rồi kéo tao ra chỗ ban công :
"tối qua thích thật, cám ơn mày nhé"
"Ok"
"lần sau dẫn tao đi nữa nhé"
"Ờ, mà tao không có tiền"
"tao bao" mặt thằng này gian thiệt, kết quả là vào cty này, tuần nào tao cũng đi matxa.
À bổ sung, Otsuka bằng tuổi Kobayashi.
 
Tụi Nhật tên dùng theo tự nhiên nhiều, Bayashi theo chữ viết Kanji là 林 , Kobayashi 小林 Ujibayashi 氏林
Cũng chỉ là 1 cái họ thông thường thôi, không hiếm.
重小林 Omori Kobayashi là một cái họ hề hước rồi, nên thằng này sau này rất hề hước với mềnh bạn nhé.
Lần đầu tao gặp cái họ độc vậy 重小林? Phiên âm ra dài vcl.
 
III.
Tao phỏng vấn công ty này rất nhanh và thuận lợi, thứ 7 pv, thứ 2 đi làm. Lương thưởng căn bản bàn rất nhanh. Do tao ngày xưa vẫn còn khá ngu, lương cứ tiền mặt, bảo hiểm thuế má éo cần, gom hết tiền mặt cho em là ok. Ok fine, muốn gì được nấy. Công ty nhưng dạng công ty tư nhân gia đình nhỏ, sếp khoản 50 là chủ đầu tư chính nhưng trước mắt làm việc với tao là chị Huyền (thật giả kệ mẹ bả đi nhé) khá sang chảnh với các kiểu dầu thơm, đầu tóc, váy đi làm ngắn và trang sức đắt tiền, cũng là người phỏng vấn tao, và sếp trả lương cho tao. Như tao đoán, chị độ tầm dưới 40. Chị Huyền giao việc cho tao làm phiên dịch, hỗ trợ Kobayashi về các vấn đề VN cũng như xuất nhập khẩu, Kobayashi được giới thiệu chức danh là 工場長giám đốc nhà máy. Cái quan trọng là...chưa có nhà máy ở VN. Kobayashi là kiểu người khá quy tắc, sổ sách và kỹ lưỡng, tuổi tầm 40 đổ lại, giọng nói trầm tướng tá cao lớn, chắc phải 1m8. Làm việc những ngày đầu và những tháng đầu đều ok cả, chẳng có gì khó, sổ sách, chứng từ xnk tao chưa đụng đến, chỉ là tìm hiểu nhà máy thực phẩm, khách hàng ở SG, cụ thể là thực phẩm. Khi đó công ty của tao chủ yếu nhập thực phẩm từ Nhật về và phân phối ở VN theo 2 đường : tiểu ngạch và chính ngạch. Tiểu ngạch sẽ kể sau, chính ngạch là udon, rong biển, các thức uống đồ ăn mà tụi mày vào nhà hàng Nhật sẽ gặp.
Tao làm khoản 2 tháng thì ký hợp đồng chính thức với chị Huyền, công ty khi đó chỉ có chị Huyền, chị Xuân làm kế toán, Kobayashi, tao, tài xế riêng chị Huyền, sau đó sếp lớn là Yamauchi đến, bữa ăn tối thân mật thì giới thiệu thêm Otsuka là giám đốc kinh doanh, sang Việt Nam hỗ trợ. Chuyện hài bắt đầu.
Tối đó các anh Nhật đi karaoke ở Ngô Văn Năm (2009 thì chưa có nhà hàng Hai Lúa ở đó nhé) và xảy ra sự cố, công an Phường bắt và cho 2 anh Nhật uống nước trà. Sau đêm đó, c.Huyền lệnh, sau này Tao sẽ tháp tùng các đại ca đi ăn nhậu buổi tối (trước đó là cứ 5h là về nhà) dm, không có thêm trợ cấp trợ giảng gì mới ghê.
Tuần sau, khách hàng bên Nhật qua, 2 vị khách là Kato và Sato, Kobayashi, Ostuka, tao vẫn thế, đi ăn và karaoke ở Ngô Văn Năm. karaoke ở Q1, Ngô Văn Năm trong mắt tụi mày chắc là khá bí ẩn, thật ra các quán mở cho người Nhật và chủ yếu khách Nhật vào, vì karaoke tiếng Nhật và các em tiếp viên toàn nói tiếng Nhật (dĩ nhiên là đớt đớt). Ngồi trong đó thì rượu, bia và các em mỗi em một ly nước, trong quy trình thì tiền rượu tiền bia sẽ bao gồm tiền tip (thông thường không có tip) nên các bé ngồi, trò chuyện, lau khăn rót rượu cho khách, nhưng khách không có : mò chym bóp vú như bia ôm VN, khách say quá thì ôm eo hun má là đỉnh. Bữa nào tao vào thì chọn em nào đó, không quan tâm vì tao không thích kiểu các em giả tạo :
"em sinh viên năm nhất đại học ngoại ngữ"
"em học thêm tiếng Nhật nên làm ở đây để trao dồi ngôn ngữ"
Kiểu không chọn lựa, bữa ấy, Sato chọn một em xinh y như em Nhật (thead khác), tao chạnh lòng, chọn luôn 1 bé tên Ngọc để tâm sự. Uống say khoản 11h thì tan hàng, đưa khách về, Ngọc đưa tao tờ giấy viết số điện thoại của em, tên ghi tiếng Nhật...em vẫn tưởng tao người nước ngoài. Tao đưa khách về khách sạn thì nứng sảng lên luôn khách sạn gần chỗ em làm, khách sạn khách ở luôn nhé, ở Thái Văn Lung, là gần đó, đi bộ qua khoản 10-15p. Xong rồi gọi Ngọc, bằng tiếng Việt, và em nhẹ nhàng từ chối. Xin lỗi anh, em tưởng anh người nước ngoài, chứ em không có làm như vậy đâu ạ.
Địt cụ, ngại quá. Đang bân khuân thì Otsuka gọi điện thoại, rất gấp và bí hiểm, dù gì thì tao cũng mới biết thằng này 1 tuần, Otsuka dạng ốm, cũng không cao lớn, tính ra kiểu như người Nhật bình thường, không nổi bật lắm.
"fack đang ở đâu?"
"ks của khách"
"cho tao nhờ tí"
"ok"
Otsuka từ đâu xuất hiện, xin lỗi rối rít, ngại ngùng kéo tao ra 1 chỗ kín rồi nói nhỏ "dẫn tao đi matxa với"
"hem, tao phải về nhà"
"thôi, năng nỉ, tao bao mày"
"đi thử cho biết, sau này mày tự đi nhé"
"ok,xin lỗi nhé, cám ơn fack nhé"
Trên taxi, nó hỏi trước, tiền vé bao nhiêu, tiền gì, bo bao nhiêu, làm gì? như thế nào, rất háo hức. Tao dẫn vào Minh Tâm LQD, và matxa thôi. Tao cũng tự mình trải nghiệm qua dịch vụ matxa này nhiều lần trước đây.
Đợi khoản 1h, 2h, dm 2h đêm rồi, tao gọi điện thoại, nó chết rồi hả? chuông điện thoại reo, mk thằng Nhật nó ngủ trên phòng matxa luôn.
Thôi lôi nó về ks cho nó ngủ, tao mệt mỏi quá.
Sáng hôm sau đến cty trễ và bà Huyền sạc 1 trận, Ostuka thì nó ở vp từ khi nào, tao vào chổ ngồi thì nó nháy nháy. Lát nữa tao ra uống nước, nó hút thuốc rồi kéo tao ra chỗ ban công :
"tối qua thích thật, cám ơn mày nhé"
"Ok"
"lần sau dẫn tao đi nữa nhé"
"Ờ, mà tao không có tiền"
"tao bao" mặt thằng này gian thiệt, kết quả là vào cty này, tuần nào tao cũng đi matxa.
À bổ sung, Otsuka bằng tuổi Kobayashi.

À hiểu dồi, chap này là để thanh minh lí do tác giả nghiện mát xa nặng đến giờ là do thằng Otsuka. Chắc chap sau sẽ là tại sao tác giả lại thích vét....
 
Tiếp đi mày
Mấy cái sex tao coi riết chán. Giờ chỉ thích đọc cái nào mới lạ, mang tính chất trải nghiệm.
Nói thế chứ some tao vẫn muốn thử.
DCm già đầu mà chưa bao giờ được chơi 2 con đẹp cùng lúc :vozvn (7):
 
III-1
Sau bữa đó, Otsuka nói với c.Huyền cho tao hổ trợ ông ta, gọi ông già quá, gọi là hắn đi. Hắn buổi tối nhậu nhẹt chung 1-2 lần, tao cảm giác như 1 thằng dẫm, tào lao, toàn làm trò nhí nhố và toàn bị Kobayashi ăn hiếp, như là nói chuyện trên cơ, ép uống, dành gái hay chê Otsuka trước gái.v..v..Tuy nhiên làm việc thì tao mới nể và gọi là thầy dạy sales thực sự đầu tiên của tao. Dáng dấp, phong cách và cách thức làm việc (sales) của Otsuka hoàn toàn khác biệt buổi tối đi matxa ấy. Đối diện với khách hàng thực sự là một giám đốc kinh doanh đầy tự tin, nắm toàn bộ kiến thức, rành rọt về hàng hóa mà mình có trong tay. Các cách thức chào bán hàng đến kiến thức marketing mà Otsuka thực hiện khi đối diện với khách hàng làm tao nể thực sự. Và tao đi theo học cả tuần mà miệng chữ o mồm chữ A. Những khách hàng của tao gặp, là bếp trưởng, chủ quán ăn, chủ nhà hàng Nhật ở Việt Nam - Sài Gòn. Toàn những người có kinh nghiệm làm việc và khả năng kinh doanh cũng như ý kiến phản hồi của họ là những bài học về kinh doanh và lập nghiệp nơi đất khách (SG).
Từ đó, tao nhận ra con người Nhật, 1 phần nhỏ, khi vào công việc, tính chuyên nghiệp và khả năng của những người được rèn luyện ở môi trường chuyên nghiệp khác hoàn toàn tao nghĩ và tưởng tượng trước đây, Ostuka thật sự mở mắt cho tao 1 phần "đừng ngay lập tức đánh giá con người khi họ say, sau đó đánh giá sau cũng được"
Cv của tao là sáng tháp tùng Ostuka đi gặp kh, giới thiệu sản phẩm, tìm kiếm đơn hàng, giải thích với kh người Việt về sản phẩm của công ty. Công việc bàn ngày thì nhàn và cũng như công việc bình thường thôi, ban đêm thì khác biệt hơn 1 tý, sau khi làm việc xong 5h thì tiếp tục đi ăn tối và nhậu với khách. Đặc biệt Otsuka khá và rất thích uống bia rượu, nội dung là "kết bạn thân tình với khách hàng" và công ty tao lại có tính chất là "khuyến khích sales ăn nhậu với khách" miễn là có hóa đơn đỏ rõ ràng mang về cho kế toán. Vậy nên Otsuka sẽ dẫn tao, fact to fact với khách hàng và đi ăn nhậu, thường thì bốn người, tao, Otsuka, khách hàng 2 người và đi ăn chi phí khoản 2~4 triệu một lần, karaoke khoản 4~6 triệu, vậy là hằng tuần tao xài khoản 4~50 triệu chi phí của công ty, và nhậu liên tuần. Và sau khi say thì Otsuka rất rất thích đi matxa, để giã rượu và dễ ngủ, còn hắn, làm gì trong phòng matxa thì tao không biết-thật sự.
Nhận định về Otsuka - dạng người Nhật dễ dàng đối phó khi vui vẻ, nhưng nghiêm túc thì rất khó để thương lượng khi mà hắn quá già đời trong kinh doanh. Người Nhật điển hình kiểu cổ điển.
Nếu như vậy thì cũng bình thường, không có gì đáng nói đến một hôm, bữa đó tao bận công việc không tháp tùng được Otsuka và sự cố xảy ra. Khoản 4h sáng, Otsuka gọi cho tao :
"fack kun, hôm qua tao đi taxi trả nhầm 1000 USD...làm thao?"
"mày còn nhớ số xe hay bảng hiệu hay xe gì không?"
"éo, tao chỉ nhớ nó xe mailinh, tính tiền bao nhiêu không biết, tao đưa nó hết tiền lương mới lãnh"
Và từ đó, tối đi nhậu là Otsuka dính với tao như sam, nó đưa luôn ví, thẻ, passport cho tao bỏ túi, tao cảm thấy mình thật vãi Lồn...
 
III-2
Tao làm với Otsuka khoản 1 tuần thì công ty tìm ra nhà máy hợp tác.
Một nhà máy chế biến thủy sản- thực phẩm lớn ở VL, công ty ở Q4, tao ở BT, thế là phải chạy đi KCN Vĩnh Lộc mỗi sáng và hỗ trợ Bayashi trong việc phiên dịch. Lúc này, nói thật, nhà máy mà cty tao hợp tác, ở miền nam là có tiếng tăm, có thể nói chỉ xếp sau một số công ty nhà máy lớn như Hùng Vương, Basafish,vv..., khoản 400 công nhân, với 96,69% là các bạn nữ. Sáng tao phải chạy từ BT sang nên phải đi sớm, thường là xuất phát 5h sáng và đến nhà máy 6h, bước vào setup lại toàn bộ các quản lý, sắp xếp thiết bị và cách thức vận hành. Phải nói là Bayashi là 1 quản lý nhà máy xuất sắc, tỉ mỉ từ việc nhỏ như vị trí đặt thùng rác, đến việc lớn như là setup hệ thống cấp đông cấp tốc như thế nào là phù hợp với sản phẩm. Cty tao sẽ như 1 văn phòng kiểm soát chất lượng và xuất nhập khẩu ở VN đại diện cho hệ thống khách hàng ở Nhật, gia công hải sản và xuất sang Nhật.
Không phải tự cao, nhưng c.Huyền của tao, tiếng Nhật nói chuyện như shit, nên bả dịch lại cho công nhân lai shit, kết quả là tao phải đi xuống nhà máy dọn đống đó, vậy nên công việc của tao dính tới nhà máy nhiều hơn là văn phòng và chuyển từ sales sang quản lý sản xuất. Bayashi sẽ xuống nhà máy 8h sáng, tao ở đó từ 6h để kiểm soát công nhân, nhiều khi làm việc đến 8h tối, và di chuyển về Q1 để ăn tối với khách và Bayashi trường hợp nó muốn đi ăn nhậu bên ngoài.
Bayashi khác hoàn toàn với Otsuka, Otsuka thích rượu, bia, ruột để ngoài da khi nhậu. Bayashi trầm tĩnh, tính toán và nhậu éo say, nhưng lại không thích rượu bia. Vẫn trầm trầm ít nói, sau khi ăn tối với khách hàng thì rút về ks (cty tao ks cho người Nhật ở) nghỉ ngơi hay làm gì đó, không chơi bời.
Tao trụ ở nhà máy mới thấy sự kỹ tính và chi li của người Nhật từ Bayashi, từ việc chả liên quan đến công việc của nhà máy : như setup cơm trưa cho công nhân, đến việc thùng rác để như thế nào cho công nhân gia công nhanh nhất và chính xác nhất có thể, phải nói là robot và Bayashi giống nhau,lập trình 1 công thức và vận hành đúng như vậy.
Nhưng công thức đó sẽ hỏng nếu bị virus tác động, và Bayashi bị tác động bởi virus gái. Nó ít khi ăn nhậu, nhưng khách hàng mời đi thì phải đi cùng, khoản những năm cuối 2010, anh giám đốc nhà máy người Việt mời công ty đi ăn nhậu, bia ôm VN ngay Mạc Đỉnh Chi 0x, vào đó xong thì anh giám đốc 2 tay 4 vú về riêng, đám Nhật cùng tao đi bộ sang quán karaoke gần đó của Nhật (h dẹp rồi) và Bayashi dính chưởng 1 em má mì trong đó, tiếng Nhật khá giỏi, tên M. M rất đẹp, xinh, sang, và biết cách bào. Đàn ông, theo tao nghĩ dòng 4x thì khó bị bào, nhưng bản tính ít tiếp xúc như Bayashi, khi sập bẫy thì chả cách nào kéo ra, và khi đó, tâm tình nó biến chuyển theo hướng tiêu cực.
Đầu tiên là không hoàn thành công việc của mình thuận lợi, và sau đó kiếm chuyện với tao, mà tao thì khi đó khá nóng tính, do chưa có bồ và cũng chưa có người yêu. M tao gặp mấy lần, dạng con gái khôn lanh và nguy hiểm, nó xoay Bayashi như chong chóng, sai lầm của tao là nhiều chuyện, và M chuyển mũi dao từ Bayashi vào tao, thế là mâu thuẩn bùng phát, khủng khiếp, đó là nguyên nhân dẫn đến cuối 2010 tao rời công ty này. Nhưng đó là chuyện sau này, lúc này chỉ là đánh giá OmoriKobayashi.
Công việc nghiêm túc và chính xác, nhưng tình cảm là mang trong mình trái tim ngây thơ trong sáng của đứa trẻ lên 18, mới yêu và mới ngu. Tao không thích dạng đàn ông bị gái xoay, và không thích dạng bị tình cảm chi phối công việc, nên mâu thuẩn là không thể không xảy ra.
Đó là 2 người Nhật, ở VN và có thật.
Phần tiếp theo thêm tí sex vào để thu hút mấy thằng cuồng dâm vọng tưởng.
 
III-2
Tao làm với Otsuka khoản 1 tuần thì công ty tìm ra nhà máy hợp tác.
Một nhà máy chế biến thủy sản- thực phẩm lớn ở VL, công ty ở Q4, tao ở BT, thế là phải chạy đi KCN Vĩnh Lộc mỗi sáng và hỗ trợ Bayashi trong việc phiên dịch. Lúc này, nói thật, nhà máy mà cty tao hợp tác, ở miền nam là có tiếng tăm, có thể nói chỉ xếp sau một số công ty nhà máy lớn như Hùng Vương, Basafish,vv..., khoản 400 công nhân, với 96,69% là các bạn nữ. Sáng tao phải chạy từ BT sang nên phải đi sớm, thường là xuất phát 5h sáng và đến nhà máy 6h, bước vào setup lại toàn bộ các quản lý, sắp xếp thiết bị và cách thức vận hành. Phải nói là Bayashi là 1 quản lý nhà máy xuất sắc, tỉ mỉ từ việc nhỏ như vị trí đặt thùng rác, đến việc lớn như là setup hệ thống cấp đông cấp tốc như thế nào là phù hợp với sản phẩm. Cty tao sẽ như 1 văn phòng kiểm soát chất lượng và xuất nhập khẩu ở VN đại diện cho hệ thống khách hàng ở Nhật, gia công hải sản và xuất sang Nhật.
Không phải tự cao, nhưng c.Huyền của tao, tiếng Nhật nói chuyện như shit, nên bả dịch lại cho công nhân lai shit, kết quả là tao phải đi xuống nhà máy dọn đống đó, vậy nên công việc của tao dính tới nhà máy nhiều hơn là văn phòng và chuyển từ sales sang quản lý sản xuất. Bayashi sẽ xuống nhà máy 8h sáng, tao ở đó từ 6h để kiểm soát công nhân, nhiều khi làm việc đến 8h tối, và di chuyển về Q1 để ăn tối với khách và Bayashi trường hợp nó muốn đi ăn nhậu bên ngoài.
Bayashi khác hoàn toàn với Otsuka, Otsuka thích rượu, bia, ruột để ngoài da khi nhậu. Bayashi trầm tĩnh, tính toán và nhậu éo say, nhưng lại không thích rượu bia. Vẫn trầm trầm ít nói, sau khi ăn tối với khách hàng thì rút về ks (cty tao ks cho người Nhật ở) nghỉ ngơi hay làm gì đó, không chơi bời.
Tao trụ ở nhà máy mới thấy sự kỹ tính và chi li của người Nhật từ Bayashi, từ việc chả liên quan đến công việc của nhà máy : như setup cơm trưa cho công nhân, đến việc thùng rác để như thế nào cho công nhân gia công nhanh nhất và chính xác nhất có thể, phải nói là robot và Bayashi giống nhau,lập trình 1 công thức và vận hành đúng như vậy.
Nhưng công thức đó sẽ hỏng nếu bị virus tác động, và Bayashi bị tác động bởi virus gái. Nó ít khi ăn nhậu, nhưng khách hàng mời đi thì phải đi cùng, khoản những năm cuối 2010, anh giám đốc nhà máy người Việt mời công ty đi ăn nhậu, bia ôm VN ngay Mạc Đỉnh Chi 0x, vào đó xong thì anh giám đốc 2 tay 4 vú về riêng, đám Nhật cùng tao đi bộ sang quán karaoke gần đó của Nhật (h dẹp rồi) và Bayashi dính chưởng 1 em má mì trong đó, tiếng Nhật khá giỏi, tên M. M rất đẹp, xinh, sang, và biết cách bào. Đàn ông, theo tao nghĩ dòng 4x thì khó bị bào, nhưng bản tính ít tiếp xúc như Bayashi, khi sập bẫy thì chả cách nào kéo ra, và khi đó, tâm tình nó biến chuyển theo hướng tiêu cực.
Đầu tiên là không hoàn thành công việc của mình thuận lợi, và sau đó kiếm chuyện với tao, mà tao thì khi đó khá nóng tính, do chưa có bồ và cũng chưa có người yêu. M tao gặp mấy lần, dạng con gái khôn lanh và nguy hiểm, nó xoay Bayashi như chong chóng, sai lầm của tao là nhiều chuyện, và M chuyển mũi dao từ Bayashi vào tao, thế là mâu thuẩn bùng phát, khủng khiếp, đó là nguyên nhân dẫn đến cuối 2010 tao rời công ty này. Nhưng đó là chuyện sau này, lúc này chỉ là đánh giá OmoriKobayashi.
Công việc nghiêm túc và chính xác, nhưng tình cảm là mang trong mình trái tim ngây thơ trong sáng của đứa trẻ lên 18, mới yêu và mới ngu. Tao không thích dạng đàn ông bị gái xoay, và không thích dạng bị tình cảm chi phối công việc, nên mâu thuẩn là không thể không xảy ra.
Đó là 2 người Nhật, ở VN và có thật.
Phần tiếp theo thêm tí sex vào để thu hút mấy thằng cuồng dâm vọng tưởng.
Kết câu cuối cháp này :vozvn (2):
 
Tao nghĩ cứ kể và tính cách và con người tiếp như này, sex đọc của mày nhiều rồi. Tao tích kiểu kể về đời như này hơn :)))))
 
IV- OmoriKobayashi
Đứa con nít trong hình hài đàn ông tuổi 40 - Shazam!!
Bayashi đến Việt Nam vào khoản 2009, SG-Hồ Chí Minh trong mắt anh ấy như là 1 thành phố nhỏ ở miền quê Trung Quốc, nơi anh ấy đã từng công tác. Tuổi 40, từng đi Hàn, TQ-Thượng Hải, Quảng Châu-Thẩm Quyến, Bayashi nghĩ rằng, chưa nơi nào có thể phát triển hiện đại và đồng bộ như Tokyo. Với quy cũ và sự nghiêm túc của người Nhật, Tokyo là 1 thành phố kiểu mẫu cho nhân viên văn phòng kiểu mẫu. Giờ làm việc hối hả từ 9h sáng, và kết thúc lúc 6h tối, và thời gian thư giãn cùng đồng nghiệp là từ 6h đến 8h tối, sau đó sẽ về ngủ nghỉ lấy sức cho giờ làm việc ngày tiếp theo.
Tokyo có những khu nhà sáng đèn cả ngày, nhưng cũng có những khu phố yên tĩnh tuyệt đối dành cho người kiệt sức vì lao động được nghỉ ngơi. Sài Gòn không như thế, Bayashi được giám đốc, người anh hết mực kính trọng, đưa sang VN với mục đích chính, công việc chuyên về quản lý-hệ thống, một việc không ngoài chuyên môn của anh, như ở Nhật và ở Trung Quốc, đơn giản, Bayashi nghĩ thế, nhưng mọi chuyện không như anh nghĩ, vượt xa dự tính ban đầu.
Đầu tiên là không gian - thời gian làm việc, khu khách sạn anh ở là nơi cao cấp nhất SG, theo anh biết, nhưng tiếng ồn vượt xa dự định, ks không có thiết kế chống ồn, và anh không thể yên ổn nghỉ ngơi sau những giờ làm việc căng thẳng, theo anh, đôi khi người ta còn hát hò đến 2-3 giờ khuya, vì 1 người đã chết, anh tưởng họ đau buồn vì người thân của mình ra đi, nhưng không đúng, họ mở tiệc ăn uống, hát hò và thậm chí đánh nhau, để tưởng niệm người đã khuất. Bayashi không có thời gian phàn nàn, anh cần tập trung hết sức vào công việc, setup công ty, gây dựng hệ thống quản lý nhà máy, máy tính anh luôn mở 24/24, chỉ để hoàn thành nốt công việc trước khi có tay trợ lý phiên dịch vào công ty. Điều phàn này kế tiếp của anh kể ra, thức ăn, không hiểu sao người nơi đây có thể tọng đủ thứ vào miệng, họ ăn sáng quá nhiều món nước và ăn đến no căng, anh càng ngạc nhiên hơn mỗi sáng khi từ ks sang cty, nhiều người chỉ ngồi đó, thả người để uống ly cafe ngọt lịm sữa và đường, anh không thích kiểu cà phê nhỏ từng giọt và chảy chậm như vậy, thời gian không đủ để ngồi chờ, theo anh, cà phê hòa tan là số một, và tốt nhất không đường. Cà phê VN đậm và nồng nàng, cafein quá nhiều, không tốt cho sự tập trung của anh. Thứ kế, nhân viên người Việt ở nhà máy, không ai hiểu tiếng Anh kỹ thuật hoặc tiếng Nhật căn bản, anh gồng mình hướng dẫn họ, nhưng những cái anh thấy quan trọng, họ lại cho là tiểu tiết và những cái đáng ra phải cẩn trọn, họ lại xem anh như kẻ khó tính, xét nét. Tên nhân viên mới vào, hắn tự tin là kẻ ở Kansai 4 năm, anh biểu môi, Kansai.
Ngày đầu tiên, tên này ngôn ngữ thật kỳ lạ, hắn đang cố hướng anh theo hướng thuần Việt, cái gì mà thức ăn ngon và con người như thế, không thay đổi, mày mãi mãi không tiến bộ, thằng Việt kia.
Fack-kun thật tuyệt, nhờ có phiên dịch của hắn, công nhân nhà máy hiểu rõ vấn đề hơn, tiến triển một chút, có thể dùng hắn đây, hay cứ thử thách một chút.
Thật sự mình không thích Fack cứ đi với Otsuka, hắn là 1 tên bợm rượu, chả khác gì một thằng ngốc, cứ hay tiêu tiền vào rượu và gái, kết quả sẽ ra sao?
Sự cố ở nhà máy được mình giải quyết thật tuyệt, mình là nhất rồi, chắc sẽ thư giãn một tý với anh phó giám đốc - một lão già người Việt cứ ra vẻ ta đây, nhà máy của hắn nhờ mình mới ký được hợp đồng mà cứ ra vẻ tài giỏi hơn hẵn mọi người. Tạo sao một mình hắn lại được ngồi ôm 2 cô gái xinh đẹp thế kia, cô bên trái thật đẹp với cặp ngực như muốn bung ra khỏi áo. Tên phó giám đốc còn lòn tay mình vào đó nữa chứ.
Cô gái ngồi kế bên mình, chậc, tạm thôi, không biết tiếng Nhật, cô ta cứ cợt nhã cười nói cái gì mình không hiểu, mình thật sự không thích uống bia, cái ly đầy vết son môi của cô ta, chán thật mình không thích không khí ở đây chút nào, ồn ào và hỗn loạn với những âm thanh tồi tệ từ dàn karaoke cũ kỹ, đám ktv xấu ỉn và những nụ cười giả tạo, quan trọng hơn, họ nói mà mình chẳng hiểu gì, một thứ ngôn ngữ hỗn loạn.
Mọi chuyện ổn hơn khi đi sang chỗ M, ngài giám đốc thật tuyệt khi cho mình cơ hội thể hiện, Fack-kun vẫn chỉ quan tâm đến gã phó giám đốc kia, nó vẫn còn tiễn hắn ra tận xe, thật chả ra làm sao, công ty này mới là nơi trả lương cho hắn, phải thể hiện với ngài giám đốc hơn là bày tỏ với đối tác kiểu đó, mình cứ vào trước, Ostuka, gã này đã say, hy vọng hắn đừng nhắm vào M, ngài giám đốc đang ngồi với N, cô bé xinh xắn với mái tóc cắt ngắn, cô bé giỏi tiếng Nhật nhưng không phải gu mình, ngực khá nhỏ...kkk. M đây rồi, em thật xinh đẹp và gợi cảm, không như những cô bé nhân viên ở đây, M hút hồn với áo dài cách điệu xẻ ngực, cặp ngực trắng ngần quá khổ của em ngược lại với thân hình cân đối nhỏ nhắn, thật tuyệt. Bàn tay mềm mịn thật ấm áp.
Mộng tưởng của Bayashi bị cắt đứt khi anh nhân viên vào phòng, gọi rượu bằng tiếng Nhật lai căn của hắn, M cười cợt nhả với Fack-san, thật đáng ghét. Fack đưa tay nắm lấy tay M, nó say hay sao? cô ta là má mì chứ không phải nhân viên, kiểu nói chuyện bằng tiếng Nhật của hắn đáng ghét, sao cô ấy không nhận ra nó là người Việt chứ.
Bayashi bước vào phòng nghỉ của nhân viên, khá cấm kỵ, M nhẹ nhàng nhắc nhở, nắm tay kéo hắn ra, Bayashi đang rối bời, nhưng vẫn đầu hàng với sự diệu dàng của M, cô ấy thật tuyệt, mùi hương quyến rũ từ tóc và quần áo.
Tiệc tan, về ks điều đầu tiên là những tin nhắn yêu thương được gửi từ M cho Bayashi, tin thần hắn ổn định lại, dù gì, ở VN cũng có cái làm hắn hứng thú, M thật xinh đẹp hiện ra trong tâm trí Bayashi.
 

Có thể bạn quan tâm

Top