Người Việt mua con iPhone thôi mà thấy quan trọng lớn lao gớm.

Có mấy thằng sv hay thu nhập thấp cố trả góp iPhone với suy nghĩ lấy le với Gái mới buồn cười.
 
thì bọn đàn bà đầu óc nông cạn, với bọn nó có mấy thằng ngu bao nuôi
còn nam bọn mình phải mua nhà mua xe tiền gấp cả ngàn lần cái điện thoại, làm nam giới mà không phải cocc ở xứ vẹm thì sống dưới đáy xã hội
có mấy thằng đệ tau biết, trình cũng top trường đại học đấy, mà nhìn đồ ăn với lối sống nó nghèo hèn lắm
 
Bản chất của sự giàu có là gì? Từ xa xưa, người giàu là người giữ tiền, không phải người tiêu tiền. Người giàu được định danh trên số tài sản họ sở hữu, số tiền họ có trong tài khoản, chứ không phải họ đã tiêu hết bao nhiêu tiền trong quá khứ.
Người giàu tiêu tiền trên số lời kiếm được do đầu tư. Họ không tiêu quá 50% số lời kiếm được. Nghĩa là họ tiếp tục tích luỹ thêm 50% số lời còn lại.
Trong khi người nghèo lại nghĩ tiêu tiền là giàu, sở hữu một cái gì đó là giàu. Họ không phân biệt được “tiêu sản” và “tài sản”.
Nên họ tiếp tục tiêu tiền vào “tiêu sản” (cái mất giá hàng ngày) và không bao giờ có “tài sản” (cái tăng giá hàng ngày).
Việt Nam là nước có lẽ là duy nhất trên thế giới mà người ta vay tiền để mua iPhone. Đâu đâu cũng thấy hỗ trợ cho vay để mua chiếc điện thoại mỗi năm ra một lần này. Có nơi cho vay tới…80%.
Và đây người ta gọi là bí quyết làm…nghèo.
Giàu là có thêm “tài sản”. Nghèo là tích luỹ “tiêu sản”.
 
Bản chất của sự giàu có là gì? Từ xa xưa, người giàu là người giữ tiền, không phải người tiêu tiền. Người giàu được định danh trên số tài sản họ sở hữu, số tiền họ có trong tài khoản, chứ không phải họ đã tiêu hết bao nhiêu tiền trong quá khứ.
Người giàu tiêu tiền trên số lời kiếm được do đầu tư. Họ không tiêu quá 50% số lời kiếm được. Nghĩa là họ tiếp tục tích luỹ thêm 50% số lời còn lại.
Trong khi người nghèo lại nghĩ tiêu tiền là giàu, sở hữu một cái gì đó là giàu. Họ không phân biệt được “tiêu sản” và “tài sản”.
Nên họ tiếp tục tiêu tiền vào “tiêu sản” (cái mất giá hàng ngày) và không bao giờ có “tài sản” (cái tăng giá hàng ngày).
Việt Nam là nước có lẽ là duy nhất trên thế giới mà người ta vay tiền để mua iPhone. Đâu đâu cũng thấy hỗ trợ cho vay để mua chiếc điện thoại mỗi năm ra một lần này. Có nơi cho vay tới…80%.
Và đây người ta gọi là bí quyết làm…nghèo.
Giàu là có thêm “tài sản”. Nghèo là tích luỹ “tiêu sản”.
Phét bên mỹ nó cũng trả góp mua iPhone đó, nhưng lương bên làm này 1 tháng dư sức mua chứ đông lào thì phải 1 năm
 
Mình thì dùng con 12pro mà xuống CH nhân viên toàn 14-15 giờ chắc sắp đổi sang 16, Đúng là không nên dạy nhà giàu cách tiêu tiền .
 
3/// dạo này có mạng để sủa căng rồi à =)) chưa bị trục xuất khỏi cali à con, mua hay không điện thoại là cái công cụ, ngta cần ngta mua, lên than khóc ăn lonz à =))
 
Bản chất của sự giàu có là gì? Từ xa xưa, người giàu là người giữ tiền, không phải người tiêu tiền. Người giàu được định danh trên số tài sản họ sở hữu, số tiền họ có trong tài khoản, chứ không phải họ đã tiêu hết bao nhiêu tiền trong quá khứ.
Người giàu tiêu tiền trên số lời kiếm được do đầu tư. Họ không tiêu quá 50% số lời kiếm được. Nghĩa là họ tiếp tục tích luỹ thêm 50% số lời còn lại.
Trong khi người nghèo lại nghĩ tiêu tiền là giàu, sở hữu một cái gì đó là giàu. Họ không phân biệt được “tiêu sản” và “tài sản”.
Nên họ tiếp tục tiêu tiền vào “tiêu sản” (cái mất giá hàng ngày) và không bao giờ có “tài sản” (cái tăng giá hàng ngày).
Việt Nam là nước có lẽ là duy nhất trên thế giới mà người ta vay tiền để mua iPhone. Đâu đâu cũng thấy hỗ trợ cho vay để mua chiếc điện thoại mỗi năm ra một lần này. Có nơi cho vay tới…80%.
Và đây người ta gọi là bí quyết làm…nghèo.
Giàu là có thêm “tài sản”. Nghèo là tích luỹ “tiêu sản”.
cái định nghĩa tài sản và tiêu sản mà mày nói đối với tao nó là cái thứ vớ vẩn nhất mà mấy thằng nhồi não đã định nghĩa.
tài sản hay tiêu sản nó tùy theo trường hợp mà người sở hữu nó sử dụng . và mày phải hiểu là tất cả mọi thứ được sản xuất ra là để tiêu dùng. thằng nào nghèo mà đú đởn đến mức nợ nần không có khả năng chi trả thì mới đáng trách, còn việc tiêu dùng không đáng trách nhé tml.
 
Bản chất của sự giàu có là gì? Từ xa xưa, người giàu là người giữ tiền, không phải người tiêu tiền. Người giàu được định danh trên số tài sản họ sở hữu, số tiền họ có trong tài khoản, chứ không phải họ đã tiêu hết bao nhiêu tiền trong quá khứ.
Người giàu tiêu tiền trên số lời kiếm được do đầu tư. Họ không tiêu quá 50% số lời kiếm được. Nghĩa là họ tiếp tục tích luỹ thêm 50% số lời còn lại.
Trong khi người nghèo lại nghĩ tiêu tiền là giàu, sở hữu một cái gì đó là giàu. Họ không phân biệt được “tiêu sản” và “tài sản”.
Nên họ tiếp tục tiêu tiền vào “tiêu sản” (cái mất giá hàng ngày) và không bao giờ có “tài sản” (cái tăng giá hàng ngày).
Việt Nam là nước có lẽ là duy nhất trên thế giới mà người ta vay tiền để mua iPhone. Đâu đâu cũng thấy hỗ trợ cho vay để mua chiếc điện thoại mỗi năm ra một lần này. Có nơi cho vay tới…80%.
Và đây người ta gọi là bí quyết làm…nghèo.
Giàu là có thêm “tài sản”. Nghèo là tích luỹ “tiêu sản”.
Tên nick hay vl.

Đúng rồi. Nhưng co 1 cái là VN thì khốn nạn ở chỗ lạm phát khiếp quá, tiền nhanh mất giá. CS làm kinh tế như cđb.
 

Có thể bạn quan tâm

Top