Cũng đúng, mà cũng chưa hẳn đúng, ví dụ:
- Có khách đến nhà, đứa bé ôm chặt đồ chơi, không muốn ai đụng vào.
- Tao giả sử theo 1 góc tính của tao:
Gia sản của trẻ nhỏ rất ít gần như chỉ có đồ chơi. Tao ví nó sẽ thành con 4 bánh với người lớn nếu tính gia sản. Tức là với trẻ nhỏ, số đồ chơi đó ngang với của tích góp 1 con 4 bánh của người lớn. Vậy khi 1 người lạ tùy tiện đến chơi, bọn mày có sẵn lòng cho người ta mượn lái ko?
- Không thể lúc nào cũng lấy góc độ của người lớn đánh giá
Dưới góc độ của người lớn, món đồ chơi ko đáng giá vì bọn mày làm ra tiền, ko bằng cái móng tay => nhưng với góc độ của trẻ nhỏ, đó là 1 món đồ chơi vô cùng giá trị, trẻ nhỏ chỉ có dịp mới được tặng, không tự làm mua được.
- Trẻ nhỏ thấy đồ ăn ngon thì giành trước, không tự nhiên nhường người khác.
- Hai đứa trẻ tranh cùng một món đồ chơi, sẵn sàng khóc lóc hoặc đánh nhau để giữ phần mình.
- Tương tự, nếu bọn mày giả sử đi làm kiếm cơm, với đối thủ cạnh tranh thì có ai nhường ko? => trừ khi lợi ích ko bị thiệt thì nó mới khác
Bản chất luôn luôn vây, chỉ là học kiềm chế được những cái nhỏ hơn thôi.
Có 1 số ngoại lệ, nhưng rất ít vì vậy ko cần nhắc đến