Nhật Bản

Trạng thái
Chủ đề đã được đóng (không tiếp nhận thảo luận)
Phần 2
Mảng tối của xã hội Nhật Bản. Phần 1: Tội ác
Mảng tối của xã hội Nhật Bản. Phần 1: Tội ác
Một trong những lý do tại sao tội ác Nhật Bản có khuynh hướng man rợ có quan hệ trực tiếp tới sự chặt chẽ của pháp luật. Do đó tội ác thường mang tính chất chuyên nghiệp hoặc do bị loạn trí gây nên. Việc cấm sử dụng súng đã hạn chế rất nhiều các vụ giết người và làm cho đường phố Nhật Bản trở nên an toàn hơn nhiều, tuy nhiên lại làm cho các vụ giết người trở nên man rợ hơn. Một trong các ví dụ là vụ dùng khí sarin để khủng bố tại ga tàu điện ngầm Tokyo của giáo phái Aum Shinrikkyu; vụ chặt đầu của đứa trẻ 14 tuổi bị tâm thần do bị ám ảnh bởi phim kinh dị của Mỹ; vụ bắt cóc, cưỡng hiếp và giết 4 trẻ em dưới 10 tuổi rồi đem xác đặt ở trước cửa nhà bố mẹ các em; và gần đây nhất là vụ một học sinh nam cấp 2 hành hung giáo viên tiếng Anh đến chết nhưng sau đó chỉ bị kết tội 18 tháng tù do lý do bị áp lực tâm thần mạnh.
Những ví dụ trên đây chỉ ra các “khối u” đặc biệt trong mảng tối của xã hội Nhật Bản. Vụ tấn công bằn khí sarin cho thấy tính “nhậy cảm” trong các giáo Nhật Bản. Các giáo phái có thể trở thành các nhóm có tổ chức chặt chẽ từ các nhóm bị xã hội ruồng bỏ. Vụ hãm hiếp các học sinh nũ ít gây ngạc nhiên bởi vì xã hội Nhật cho phép buông lỏng các chương trình khiêu dâm trẻ em “đã bị kiểm duyệt” (gọi là kiểm duyệt nhưng chỉ có “phần kín” là bị che (mosaic)), và một số thành phố (trong đó có cả Tokyo) cho phép các cô gái từ 12 tuổi có thể được phép tham gia “hẹn hò kín” (thực chất là mại dâm). Xã hội Nhật có xu hướng coi nhẹ vị trí của phụ nữ hơn nam giới và do đó các vụ quấy rối tình dục (sekuhara) thường bị bỏ qua. Hiện tượng này rất phổ biến ở dạng các vụ “sờ soạng” trên các toa tầu đông người.
Vụ chặt đầu của đứa trẻ 4 tuổi và vụ hành hung giáo viên đến chết cho thấy tội ác tuổi vị thành niên vốn xuất hiện thỉnh thoảng ở các nước phương Tây, nay bắt đầu truyền nhiếm một cách đáng buồn vào xã hội Nhật Bản. Vụ chặt đầu đặc biệt cho thấy ảnh hưởng của xã hội phương Tây vào nền tảng đạo đức của giới trẻ Nhật Bản. Không chỉ có phim ảnh rùng rợn, mà các điệu nhảy rap, hay thời trang gangsta đang ngày được đua tranh song song với việc thần tượng hóa các “anh hùng” hung bạo trong các phim.
Đây không còn là vấn đề nhỏ-thực tế, nó có lẽ còn là vấn đề nghiêm trọng hơn gia đình tội ác yakuza thường gây bạo lực chủ yếu trong phạm vi “xã hội” của chúng. Sự thật là tội ác vị thành niên đã tăng vọt về cả số lượng và mức độ nghiêm trọng vào năm 1997, trải dài từ các vụ phạm tội liên quan đến ma túy cho tới các vụ ăn cướp của thành phần trung niên (được gọi là “oyaji hunting”). Một bản báo cáo của Cục cảnh sát quốc gia cho thấy trong khoảng từ tháng 1 đến tháng 11, một số lượng lớn các học sinh cấp 2 và cấp 3 đã bị tình nghi có liên quan đến việc sử dụng các loại ma túy, và một số lượng ngày càng tăng các học sinh trung học nữ đã dấn thân vào con đường mại dâm để trang trải cho các món đồ đắt tiền.
Theo bản báo cáo trên, 139.867 thiếu niên, tức là tăng khoảng hơn 6.000 so với năm 1996, đã bị cảnh sát băt giam trong 11 tháng đầu tiên của năm 1997. Các quan chức cảnh sát đánh giá hiện tượng này như thể loại trào lưu tội phạm thứ tư trong lứa tuổi vị thành niên kể từ chiến tranh thế giới lần thứ 2. Trào lưu thứ nhất vào năm 1951 khi đất nước đang khôi phục sau chiến tranh; trào lưu thứ 2 vào năm 1964 khi các tội phạm tình dục tăng nhảy vọt; trào lưu thứ 3 vào năm 1983, khi các vụ hít phải hơi độc của keo dán (glue-sniffing) và các băng đua xe mô tô quấy rối. Trào lưu năm 1997 được dẫn đầu bởi số lượng các vụ cướp tăng 58% so với năm 1996 và đạt đỉnh cao nhất trong vòng 30 năm trở lại đây.
Lo lắng càng tăng thêm khi sự mê hoặc của dao găm ngày càng tăng trong nam thiếu niên Nhật kéo theo một chuỗi các vụ tấn công và đang ngày càng đe dọa đất nước này. Gần đây, một đứa trẻ 13 tuổi hành hung giáo viên đến chết bằng một con dao phi trong hành lang trường học khi cô giáo quở trách cậu ta vì hành vi đi học muộn. Một đứa trẻ khác sử dụng dao để tấn công cảnh sát tại Tokyo để cướp súng. Hai đứa trẻ sinh đôi gần đây đã bị bắt do dùng dao tấn công một phụ nữ 58 tuổi. Tờ báo Yomiuri Shimbun cho biết “Chúng tôi sẽ không thể tưởng tượng nổi nếu trẻ em trở nên vô cảm đối giá trị của cuộc sống.” Có lẽ có thể cho rằng xã hội này còn bị ảnh hưởng nhiều bởi tinh thần võ sĩ đạo samurai coi thường mạng sống đã có từ 400 thế kỷ nay, nhưng lại khó có thể đổ lỗi cho MTV, văn hóa nhạc pop đang biến thanh niên Nhật trở nên dễ nản chí và bất trị giống như thanh niên ở các nước phương tây.
Tuy tỷ lệ và xu hướng đang ngày càng đáng chú ý, những con số này khó có thể khẳng định việc đất nước này không kiểm soát nổi giới trẻ. Nhật Bản đang quan tâm đến các nguyên nhân tiềm năng của các triều hướng tội phạm. Chúng bao gồm hệ thống giáo dục căng thẳng, tệ ức hiếp bắt nạt ở trường học, bạo lực trong TV và các cho chơi điện tử, và sự tan vỡ của các gia hình nhiều thế hệ.
Trần Xuân Nam
Bài viết được sưu tầm và lược dịch từ nhiều nguồn thông tin để bạn đọc có thêm một cái nhìn về xã hội Nhật Bản hiện nay. Tác giả không chịu trách nhiệm về các thông tin trên
 
Sửa lần cuối:
Trong vài năm qua, Nhật Bản đã đưa ra quy định chính thức về hành động chụp ảnh cosplay ở các sự kiện, lễ hội lớn để loại bỏ những bức ảnh khiếm nhã, nhưng xem ra chẳng có mấy ai quan tâm.
Thường được tổ chức ở Tokyo Big Sight trong khoảng tháng 8 và tháng 9, Comic Market hay Comiket, là một sự kiện diễn ra hai lần mỗi năm, mỗi lần kéo dài 3 ngày bởi fan hâm mộ anime và manga dành cho chính fan anime và manga, đồng thời là sự kiện có nhiều cosplayer nổi tiếng Nhật Bản góp mặt trong năm. Năm nay, Comiket 90 (C90) mùa hè đã diễn ra và kết thúc tốt đẹp từ ngày 12 – 14 tháng 8, thu hút tới 530,000 người tham gia.
Đây là một trong những sự kiện lớn nhất dành cho người hâm mộ anime và manga đậm chất Nhật Bản, mang tới rất nhiều niềm vui cho mọi người tham gia bằng vô số sản phẩm thú vị lẫn mỹ nữ trong trang phục cosplay đặc sắc. Tuy nhiên có một vấn đề vẫn thường gây bức xúc mà ban tổ chức đã phải đưa ra luật cấm là các góc chụp ảnh dưới váy quá thấp, nhưng dường như cấm vậy là chưa đủ đối với những “ông chú” dưới đây:
196833196834196835196836196837196838196839196840196841196842
 
Văn hóa Nhật trong cơn... "bão sex"
Nước Nhật vẫn được coi là tấm gương cho sự phát triển của châu Á. Nhưng cái giá mà văn hóa Nhật phải trả cho sự "Tây hóa" quá đà nhằm dọn đường cho kinh tế phát triển cũng không nhỏ. Hiện nước này đang bị đẩy vào "cơn bão sex" với đầy rẫy những nguy cơ...

Từ "nhà nước sex"

Có lẽ không một chính phủ nước nào trên thế giới lại bị dính líu nhiều đến vấn đề sex như chính phủ Nhật Bản. Suốt từ năm 1993 cho đến nay hầu hết các thủ tướng mới của Nhật lên cầm quyền đều phải xin lỗi về vấn đề “nô lệ tình dục” trong quá khứ do quân đội nước này gây ra với các phụ nữ châu Á mà chủ yếu là Hàn Quốc và Trung Quốc.

Giờ đây, nói đến văn hóa Nhật, người ta đề cập ngay đến từ "sex". Có lẽ ngoài những lễ hội truyền thống thì Nhật Bản đang được biết đến như một nước thoáng nhất trong tư tưởng tình dục cũng như các hoạt động liên quan tới tình dục.

Bằng chứng cho thấy sự thoáng đãng trong văn hóa sex của chính phủ Nhật là việc chính phủ công khai tuyển các cô gái vào hành nghề mại dâm tại các khu mua vui cho lính Mỹ ở Nhật sau thế chiến thứ hai.

Nhật đưa ra tư tưởng sự phục vụ của "những phụ nữ có kinh nghiệm" sẽ tạo một chiếc đê chắn sóng bảo vệ các phụ nữ và thiếu nữ bình thường của Nhật.

Chính vì thế Bộ Nội vụ Nhật đã ban hành những văn bản cụ thể kèm theo vào ngày 18/8/1945, một ngày trước khi phái đoàn Nhật Bản đáp máy bay đến Manila (Philippines) để đàm phán về các điều khoản thỏa thuận khi nước này đầu hàng và chịu sự tiếp quản của quân Đồng Minh.
Cảnh sát địa phương được huy động để mở mạng lưới tìm kiếm các cô gái. Địa điểm thích hợp cho việc mở nơi "mua vui" là một khu ký túc xá dành cho các sĩ quan độc thân. Hải quân Nhật góp vào giường nệm và đến khi khai trương vào 20/9/1945, nhà thổ đã có 20 chị em hành nghề.
Sau đó dưới sự bật đèn xanh của chính phủ quan chức cảnh sát và giới thương gia đã thiết lập một hệ thống nhiều nhà thổ dưới sự đỡ đầu của Hiệp hội Tiêu khiển và giải trí (RAA), do chính phủ rót tiền hoạt động.

Tuy là sản phẩm của cảnh sát và chính quyền điạ phương, hệ thống nhà thổ trên hoàn toàn giống những trạm mua vui do quân đội Nhật thiết lập ở nước ngoài.
Nhà thổ đầu tiên của RAA là Komachien có 38 phụ nữ, nhưng con số này tăng lên đến 100 do nhu cầu quá cao. Mỗi phụ nữ đã phải tiếp đến 15 - 60 khách mỗi ngày.
Cũng chẳng ngạc nhiên khi nhiều lính Mỹ siêng năng đến nhà thổ như vậy khi giá cho mỗi lần mua vui chỉ có 15 yen (khoảng 1 USD), tức bằng nửa giá tiền một gói thuốc lá.

Kaburagi, một cảnh sát thời đó cho biết nhu cầu tăng quá cao đã khiến giới quản lý tìm kiếm cả những phụ nữ bình thường.

Đến cuối năm 1945, quân số của lính Mỹ tại Nhật đã tăng lên 350.000 và tổng cộng RAA đã tuyển hơn 70.000 gái điếm để phục vụ họ. Vẫn chưa có chứng cứ xác định việc nước này đã nhập khẩu các cô gái từ nước khác theo chương trình trên.
Số lượng nhà thổ không thuộc hệ thống RAA còn cao hơn nhiều. Lãnh đạo Mỹ tại Nhật đã xây hẳn các trạm phòng bệnh kế bên các nhà thổ RAA để kịp thời cung cấp thuốc penicillin cho gái điếm. Một điểm đáng ngạc nhiên là giới chức Mỹ biết rõ rằng hầu hết các phụ nữ làm việc trong những "động" do RAA lập nên đều bị ép buộc vào con đường nhơ nhuốc.
Bằng những chiêu bài tuyển dụng công chức cho các dự án bí mật chính phủ Nhật đã đẩy không ít các cô gái vào con đường thành gái bán dâm chuyên nghiệp. Xung quanh vụ việc này cũng có khá nhiều cái chết thương tâm do mắc phải sự lừa phỉnh của chính quyền.
Natsue Takita, 19 tuổi, đã trở thành gái điếm tại Komachien sau khi đọc quảng cáo tìm nhân viên của chính phủ. Khi đến nơi, người ta nói với cô rằng chỉ còn vị trí "nhân viên mua vui" và cô đã bị thuyết phục chấp nhận công việc này. Chỉ vài ngày sau khi nhà thổ hoạt động, Takita đã nhảy trước đầu xe lửa tự tử.
Đấy là chuyện trong quá khứ còn thời điểm hiện nay, chính phủ Nhật thể hiện sự “năng nổ” của mình trong lĩnh vực quản lý các hoạt động tình dục bằng cách cho phép thành lập các khu “đèn đỏ”. Tại các khu này chỉ có người mang quốc tịch Nhật mới được vào.
Ẩn trong đó là hàng loạt những bar, vũ trường, hộp đêm. Mọi thứ đã được tính toán một cách kỹ càng sao cho có lợi nhất cho chính phủ. Giá thuê mặt bằng ở những địa điểm này ngất trời, tiền thuế được tính một cách cao triệt để cho rượu, thuốc,…
Với sự bước đi của mình trong quá khứ cũng như hiện tại chính phủ Nhật đang góp một tay to lớn trong việc hình thành lên nên văn hóa sex ở nước này.
Đến "nhân dân sex"
Vấn đề trinh tiết đã bị loại bỏ ra khỏi những quan niện truyền thống của văn hóa Nhật. Người phụ nữ được giải phóng khỏi các ràng buộc của lễ giáo phong kiến. Họ được mặc sức chạy theo những đam mê và khát vọng của mình.
Khi phụ nữ đã được giải phóng thì đàn ông sẽ càng có cơ hội thuận lợi hơn cho mình trong các mối quan hệ.

Ngày nay những cô gái Nhật có bạn tình rất chóng vánh.

Yamada, 28 tuổi hiện đang làm sale cho một công ty lớn trong lĩnh vực điện tử ở Tokyo thường có những cuộc tình xuyên quốc gia.
Cô cho biết mình hay lên mạng chat và kiếm bạn tình. Người gần gũi với cô hiện nay là một anh chàng Thái Lan cô quen trong dịp du lịch vào tháng trước.

Hai tuần cô bay sang Thái chơi với anh một lần. Chi phí không nhiều so với thu nhập của cô.
Một hiện tượng đang nổi lên trong xã hội Nhật mấy năm nay là chuyện các nữ sinh phổ thông sẵn sàng bán dâm để lấy tiền mua quần áo, giày dép. Đây đang là nỗi nhức nhối của xã hội Nhật.

Tuy có tư tưởng cởi mở trong sex nhưng việc nữ sinh vị thành niên tham gia vào lực lượng bán dâm là một hiện tượng không thể nào chấp nhận nổi. Nó cho thấy đạo đức xã hội Nhật đã đi xuống thật thảm hại.

Và sex có tổ chức
Dưới sự cho phép của chính quyền các nhà kinh doanh đã không tiếc tiền đổ vào những "thương vụ xác thịt".

Tại Tokyo nếu có dịp đi ngang qua khu đèn đỏ (chỉ là đi ngang qua thôi, vì bạn không được đón tiếp ở đấy) bạn sẽ hiểu được tại sao người ta lại không tiếc tiền đầu tư cho lĩnh vực kinh doanh này.
Như ở một số nước Phương Tây, mại dâm được coi là một nghề ở Nhật. Nó mang lại thu nhập khá cao cho những người tham gia. Trung bình một tháng có thể kiếm được 2 đến 3 triệu yên. Một thu nhập đủ để sống dư dả.
Thôi thì đủ trò được bày ra để khách được vui. Nhưng chính vì vậy đã biến con người ta thành những kẻ bệnh hoạn. Một lần được chứng kiến các trò mua vui này thôi cũng đủ khiến bạn rùng mình choáng váng. Và tự hỏi sao lại có thể có những trò đầy bệnh hoạn như vậy ở một nước phát triển và tôn trọng truyền thống văn hóa như Nhật Bản.
Các quý bà thì luôn được chào đón bằng đội ngũ cave nam đông đảo. Tại đây họ được cung phụng như những bà hoàng mà ở nhà chưa bao giờ họ được hưởng.

Những bữa tiệc lớn được diễn ra cho những quý bà lắm tiền nhiều của nhưng thiếu tình.
Với họ thì vài nghìn USD chả thấm tháp vào đâu miễn là được vui. Các bar tại khu đèn đỏ 100% có “hàng”.

Họ được quản lý và tuyển lựa một cách chặt chẽ để làm sao cho khách hàng vừa lòng nhất.

Được chia ra làm 3 khu riêng biệt: khu dành cho các quý ông, khu dành cho các quý bà và khu dành cho dân gay. Vì vậy tới đây sẽ không hề bị lạc lõng hay bị gây phiền toái gì.

Sở dĩ người Nhật hay đến những khu đèn đỏ, cả nam lẫn nữ, vì trong xã hội Nhật ngày nay những rào cản rằng buộc về tình dục đã bị phá bỏ.
Người ta thừa nhận sự tư do trong nhu cầu sex. Phải có nó để lấy lại tinh thần cho những con người đang làm việc như “robot” này. Chứ không còn coi nó là một hành vi mang nặng tính lễ giáo như xưa nữa.
Đến cả "sex tự phát"

Báo cáo mới công bố của Viện Nghiên cứu Sức khoẻ tinh thần Nhật Bản cho thấy, hơn 61% trong số 218 doanh nghiệp tham gia điều tra xác nhận tình trạng người lao động có vấn đề về sức khoẻ tinh thần đang gia tăng nhanh chóng trong vài năm trở lại đây. 75% phản hồi rằng số ngày nghỉ phép của nhân viên trong doanh nghiệp mình thường nhiều hơn 1 tháng mỗi năm.
Đáng chú ý, 61% doanh nghiệp tham gia nghiên cứu cho biết những nhân viên trong độ tuổi 30 là nhóm lao động mắc các chứng bệnh về tinh thần lớn nhất. Tỷ lệ tương tự của năm 2004 chỉ là 49,3%, còn của năm 2002 là 41,8%.
Những con “robot” Nhật với áp lực công việc nặng nề, stress là điều không thể tránh khỏi nên từ đó dễ sinh ra những thú vui bệnh hoạn. Nên những năm gần đây nước Nhật phát ngượng vì hội chứng quấy rối tình dục nơi công cộng.
Hàng ngày trên các chuyến tàu điện ngầm phụ nữ luôn là đối tượng của các bàn tay dẻo. Họ luôn phải nhìn trước ngó sau để tự phòng vệ cho mình. Kêu hoài và chính quyền cũng đưa ra nhiều biện pháp kêu gọi cũng như giám sát.
Nhưng hình như quấy rối tình dục đã trở thành văn hóa nơi công cộng của Nhật mất rồi. Nhiều người lầm tưởng rằng hành vi đáng khinh đó chỉ là của những kẻ vô văn hóa. Nhưng sự thật không phải thế.
Trong trào lưu đặt máy quay trộm những chỗ nhạy cảm của chị em thì mới đây người ta đã bắt được thủ phạm là một giáo sư đại học. Ông này có một cách hành động hết sức tinh vi. Camera tí hon được ông gắn vào mũi giày.
Khi đi trên đường phát hiện được “con mồi” nào mặc váy ông tiến lại gần và ung dung đưa mũi giày áp sát đối tượng. Chẳng mất công thì ông cũng đã quay được những thước phim đọc nhất vô nhị mà không tốn một giọt mồ hôi.
Vì đâu Nhật rơi vào cảnh đó?
Nhật là nước châu Á tiên phong trong việc mở cửa ra với thế giới. Ngay từ thời Nhật hoàng Minh Trị, nước Nhật đã được dịch chuyển theo hướng Tây hóa tối đa nhằm dọn đường cho kinh tế xã hội phát triển theo con đường tư bản chủ nghĩa.

Bãi bỏ chế độ thi cử học hành theo kiểu phương Đông, bỏ lịch âm theo dương lịch, giải phóng phụ nữ khỏi những sự gò ép của truyền thống văn hóa… Những biện pháp này được các nhà lãnh đạo Nhật kế nhiệm sau này tiếp tục phát huy mạnh mẽ hơn nữa.
Suốt một thời gian dài hơn một trăm năm với các biện pháp nhằm Âu hóa cuối cùng nền văn hóa Nhật đã bị biến dạng đi rất nhiều làm những truyền thống mất đi không ít.

Nếu như trước khi duy tân sex là một vấn đề khá nhạy cảm thì ngày nay nó chỉ còn là vấn đề mang tính sinh lý.

Nó được công nhận là một văn hóa không thể thiếu được giống như: âm nhạc, điện ảnh,.. nhằm phục vụ cho nhu cầu giải trí của người dân.


Những biến tướng của nó càng ngày càng lớn và nghiêm trọng do người ta đang dỡ đi ngày càng nhiều những truyền thống văn hóa ràng buộc nó.

Không còn coi trọng sự trinh tiết, không còn sợ bị đánh giá kết tội vì những hành vi tình dục. Vậy có gì mà không thả lỏng mình ra trôi theo các cuộc vui để thỏa nhục dục của mình.

Thử hỏi những trò giải trí mô phỏng các kiểu phạm tội, bạo dâm kia được phổ biến đến thế thì cớ gì mà nó lại không xảy ra ngoài xã hội thực tế.

Trong cuộc hội nhập với quốc tế, người Nhật đã giữ lại được khá nhiều những truyền thống văn hóa của mình như: các lễ hội, di tích lich sử... nhưng họ lại "luôn lơi" một thứ quan trọng đó là truyền thống văn hóa gia đình.

Nhiều gia đình đã đánh mất nó bởi tư tưởng "giải phóng con người" được thực hiện quá nhiệt tình để rồi tự biến mình thành một phế phẩm của sự bắt chước không thành. Họ đi theo phong cách sống của châu Âu đề cao tính tự do của con người cũng như nêu cao sự tự do trong sex.

Nhưng bước đi đó không đến được đích nên cuối cùng đã tạo nên một nền văn hóa sex Nhật mang trong mình đầy những thương tật. Tự do họ hướng tới trong văn hóa sex dù đạt được, nhưng chưa văn minh. Nó chỉ làm cho đạo đức xã hội thêm đi xuống. Bởi sự cổ súy cho những trò giải trí bệnh hoạn.

Theo Việt Tú
VieTimes
 
Sửa lần cuối:
Tảng băng chìm dung dưỡng kẻ biến thái ở Nhật Bản
PNO - Sau thảm kịch bé gái Lê Thị Nhật Linh (9 tuổi), người Việt Nam bị sát hại gần đây, truyền thông Nhật Bản đã vén bức màn u ám về thế giới của những kẻ biến thái ở nước này.
Qua đó cho thấy, nỗi lo cơn ác mộng nạn ấu dâm tăng mạnh tại Nhật Bản là có thật.
Tội ác nhắm vào trẻ em dưới 13 tuổi có dấu hiệu giảm trong giai đoạn 2004-2012, bất ngờ quay trở lại vào năm 2013, với số trường hợp được báo cáo là gần 27.000 vụ.
Theo Cơ quan cảnh sát quốc gia, những cuộc tấn công trẻ đã tăng kỷ lục trong năm 2016. Tổng cộng có 54.227 vụ xâm hại đối tượng dưới 18 tuổi, tăng 46,5% so với năm trước.
Trong đó, số vụ quấy rối tâm lý là 40.000 vụ. Con số thống kê không ai mong đợi cho thấy một thực tế về sự hiện diện của những kẻ bệnh hoạn, biến thái tại quốc gia Đông Á này.
Chuỗi bi kịch với nạn nhân là những em gái nhỏ xuất hiện dồn dập năm 2014.
Đầu năm 2014, một bé gái lớp 3 ở Hokkaido bị một kẻ biến thái 26 tuổi thất nghiệp bắt cóc, hành hạ suốt một tuần liền.
Tháng Chín năm đó, một học sinh lớp 1 ở thành phố Kobe mất tích và vài ngày sau, người ta phát hiện thi thể em bị chặt thành từng phần, bỏ trong túi nhựa. Thủ phạm là một kẻ bệnh hoạn 47 tuổi.
Trong nhiều vụ án khác, nạn nhân là trẻ nhỏ và những kẻ thủ ác phần lớn đều có tâm lý bất thường, thích hành hạ, xâm hại tình dục trẻ.
Khi khám xét nhà thủ phạm, cảnh sát hay thu thập được hình ảnh, đoạn băng khiêu dâm trẻ em.
Nhật Bản có dân số hơn 127 triệu người, là một trong những quốc gia văn minh nhất thế giới. Trộm cướp hoặc gây hấn dẫn đến bạo lực hầu như không có trên đường phố.
Thế nhưng, bóng ma tấn công tình dục trẻ em chính là ung nhọt âm ỉ trong lòng xã hội Nhật Bản. Song song đó là thái độ ngầm chấp nhận hành vi của kẻ biến thái (chikan).
Nhiều nhà xã hội học và chuyên gia tâm lý đã quan sát điều kiện thực tế trong xã hội Nhật Bản và họ nhận ra rằng, rất dễ để bất cứ ai cũng có thể truy cập mạng, tải về xem những hình ảnh khiêu dâm, đặc biệt là ấu dâm.
Tại Nhật có những quán cà phê, quán rượu cung cấp dịch vụ tiếp viên là những cô gái trong trang phục học sinh.
Bà Maud de Boer-Buquicchio, đặc phái viên Liên Hiệp Quốc phụ trách về vấn nạn mua bán, mại dâm trẻ em cho biết, khoảng 13% nữ sinh Nhật Bản có tham gia những dịch vụ trên.
Bộ Ngoại giao Mỹ từng nhiều lần lên tiếng chỉ trích chính quyền Nhật Bản về việc để cho ngành công nghiệp khai thác hình ảnh khiêu dâm, nhất là khiêu dâm trẻ em mặc nhiên tồn tại.
Đó là thái độ gián tiếp chấp nhận hành động làm tổn hại đời sống tinh thần và vô tình khuyến khích khuynh hướng xâm hại tình dục trẻ em. Mãi đến năm 2014 Nhật Bản mới bổ sung điều luật cấm sở hữu nội dung khiêu dâm trẻ em.
Tuy nhiên, luật này lại không xử lý toàn diện gốc rễ vấn đề, không hình sự hóa những hình ảnh khiêu dâm mô tả trong truyện tranh manga và anime - hai sản phẩm đặc trưng trong văn hóa Nhật Bản.
Tháng 10/2015, Liên Hiệp Quốc phải lên tiếng yêu cầu Nhật Bản cấm truyện tranh có hình ảnh đồi trụy, mô tả cảnh “người lớn” mà nhân vật chính chỉ ở tuổi vị thành niên.
Một trong những nỗ lực đáng ghi nhận ở Nhật Bản là mới đây đã áp dụng luật phạt tù một năm, phạt tiền đến một triệu Yên (khoảng 9.000 USD) bất cứ ai bị phát hiện có sử dụng hình ảnh khiêu dâm trẻ em với bất kỳ hình thức nào.
Giáo sư Hiroko Goto chuyên về luật hình sự tại Đại học Chiba là người ủng hộ chủ nghĩa nữ quyền đã nhận định về làn sóng ngầm tồn tại trong xã hội Nhật Bản mà nếu không thay đổi, Nhật Bản không thật sự là quốc gia phát triển.
Giáo sư Hiroko Goto nói rằng: “Với số đông trong xã hội, những hành vi nhỏ cho thấy biểu hiện của kẻ bệnh hoạn là điều bình thường. Vì vậy, tiếng nói của các nạn nhân phải mạnh mẽ hơn nữa, phản ứng của cộng đồng phải gay gắt hơn nữa.
Những gì đang tiếp diễn hôm nay chính là hệ quả của tư tưởng bất bình đẳng giới, xem nhẹ phụ nữ”.
Năm ngoái, Bộ Lao động Nhật Bản thực hiện khảo sát với 10.000 đối tượng nữ từ 25-44 tuổi. Gần 1/3 số người được phỏng vấn cho biết họ bị quấy rối ở nơi làm việc.
40% trong số đó chấp nhận chịu đựng vì họ nghĩ, chuyện này bình thường, thậm chí đã từng xảy ra khi họ còn là học sinh. Điều đáng mừng là ngày càng có nhiều phụ nữ sẵn sàng đối đầu với vấn nạn ấy.
Chị Tamaka Ogawa (sống ở Tokyo) còn nhớ lần đầu tiên bị sàm sỡ ở nơi công cộng là lúc 10 tuổi trên chuyến tàu điện ngầm hàng ngày cô đến trường. Trong ký ức của Tamaka, những người lớn chung quanh xem chuyện đó là chuyện “qua rồi thì thôi”.
Giờ đây, chị dành thời gian viết sách cảnh báo về mối quan hệ giữa bất bình đẳng giới và xâm hại tình dục. Tamaka muốn nhiều người nhìn nhận rõ ung nhọt trong chính cách sống, cách nghĩ nhằm sớm ngăn chặn những hành vi tội ác.
Chị Yayoi Matsunaga (51 tuổi, sống ở Osaka) từng chứng kiến những bé gái bị xâm hại mà không thể kêu cứu vì các em bị xã hội mặc định đấy là hành vi “bình thường thôi”.
Cuối năm 2015, chị đã huy động được số tiền tài trợ 19.000 USD để thực hiện dự án cộng đồng giáo dục nhận thức xã hội chống lại các hành vi biến thái.
Dự án này lan truyền những tấm hình dán mô tả hành vi quấy rối trẻ em gái nơi công cộng cùng hình ảnh minh họa phản ứng gay gắt từ nạn nhân, gửi thông điệp mạnh mẽ đến những kẻ biến thái luôn chực chờ thực hiện hành vi đáng lên án.
THIÊN NHƯ (Theo Japan Times, Al Jjazeera, Kyodo News)
 
Người Nhật nói về những điều đáng xấu hổ của nước Nhật
Nhắc đến Nhật Bản chúng ta thường được nghe về những điều tốt đẹp với sự ca tụng và ngưỡng mộ, vậy một Nhật Bản "xấu xí" như thế nào trong mắt chính người dân bản địa?

1. 匿名 2018/05/09(水) 14:11:51 +2037 -37
Nhật Bản có một nền văn hóa cùng nhiều thứ đáng để tự hào, vậy ngược lại thì điều gì là đáng xấu hổ?
Đó là ngành công nghiệp AV và những idol theo kiểu con nít.

2. 匿名 2018/05/09(水) 14:13:06 +2018 -39
Đảng Đối lập vô dụng

5. 匿名 2018/05/09(水) 14:13:20 +1728 -60
Đi chơi chụp hết tấm này tới tấm khác để khoe trên Instagram.

6. 匿名 2018/05/09(水) 14:13:34 +1836 -8
Banner quảng cáo về những manga đề tài kinh tởm

7. 匿名 2018/05/09(水) 14:13:39 +2287 -30
Bảo hộ người nước ngoài sinh sống

8. 匿名 2018/05/09(水) 14:13:40 +1911 -16
Quốc hội củ chuối

10. 匿名 2018/05/09(水) 14:13:49 +1459 -52
Johnny's, AKB, EXILE
Văn hóa idol

11. 匿名 2018/05/09(水) 14:13:57 +967 -8
Giới truyền thông

12. 匿名 2018/05/09(水) 14:13:59 +1010 -16
Giờ mà vẫn còn chuyện ăn sushi trên cơ thể phụ nữ

13. 匿名 2018/05/09(水) 14:14:00 +921 -94
Môi trường nuôi dạy con cái quá tệ

14. 匿名 2018/05/09(水) 14:14:01 +2215 -40
Con trai tuổi thiếu niên thì bị coi như con gái.
Girolamo đã nói thiếu niên thì là con nít, và tôi nhận ra chỉ có ở Nhật mới như vậy.
(* Girolamo Panzetta: một người Ý nổi tiếng đang sống và làm việc tại Nhật Bản, thường xuất hiện trong các chương trình truyền hình)

15. 匿名 2018/05/09(水) 14:14:09 +1078 -4
Luật bảo vệ trẻ vị thành niên

16. 匿名 2018/05/09(水) 14:14:12 +834 -19
Cứ thấy cái gì của nước ngoài (nhất là phương Tây) có giá trị là khoái lắm

17. 匿名 2018/05/09(水) 14:14:13 +966 -19
Quá coi trọng giá trị của nước ngoài.

19. 匿名 2018/05/09(水) 14:14:14 +1063 -8
Giới truyền thông thiếu công tâm

20. 匿名 2018/05/09(水) 14:14:18 +561 -12
Thuế cao

21. 匿名 2018/05/09(水) 14:14:19 +881 -28
Johnny's, AKB, Sakagami Shinobu... giới giải trí thối nát

23. 匿名 2018/05/09(水) 14:14:36 +1194 -10
Idol vị thành niên trở thành người mẫu bikini, người mẫu nội y

26. 匿名 2018/05/09(水) 14:14:43 +481 -85
Không coi trọng giới trẻ

34. 匿名 2018/05/09(水) 14:15:34 +755 -16
Sách khiêu dâm được bán ở cửa hàng tiện lợi

35. 匿名 2018/05/09(水) 14:15:41 +1376 -17
Lolicon

51. 匿名 2018/05/09(水) 14:18:52 +592 -14
Không chuộng phụ nữ sexy và có vẻ mạnh mẽ, xu hướng chuộng ngoại hình trẻ con hơn là tuổi tác tương xứng

52. 匿名 2018/05/09(水) 14:18:59 +485 -2
Xem việc làm thêm giờ là chân lý

55. 匿名 2018/05/09(水) 14:19:34 +564 -4
Tội phạm bạo lực và cưỡng hiếp bị xử nhẹ hều.

58. 匿名 2018/05/09(水) 14:19:58 +264 -14
Không trân trọng văn hóa nước nhà mà chỉ thích bắt chước phương Tây.
Thậm chí không xem các sự kiện trong nước mà toàn ham hố các sự kiện ở phương Tây.

64. 匿名 2018/05/09(水) 14:20:27 +311 -5
Pachinko

Nguồn: Girlschannel
 
3 cosplayer Nhật Bản bị hàng chục nhiếp ảnh gia quấy rối ở sự kiện
Đinh Phạm
Thứ bảy, 4/1/2020 15:00 (GMT+7)
Dân mạng bức xúc khi theo dõi đoạn video hàng chục nhiếp ảnh gia tiến sát và chụp ảnh cosplayer ở góc nhạy cảm tại sự kiện ở Nhật Bản.
View attachment 3 cosplayer Nhật Bản bị hàng chục nhiếp ảnh gia quấy rối ở sự kiện - Đời sống - ZINGNEWS.VN.mp4
Video 3 cosplayer Nhật Bản bị chụp ảnh nhạy cảm Hình ảnh hàng chục nhiếp ảnh gia vây quanh 3 nữ cosplayer và chụp hình ở góc máy nhạy cảm khiến dân mạng bức xúc.
Theo Asia One, ngày 30/12/2019, hình ảnh hàng chục nhiếp ảnh gia vây kín 3 nữ cosplayer Nhật Bản và chụp hình từ các góc máy nhạy cảm được chia sẻ khiến dân mạng bức xúc.
Trong đoạn video, các nữ cosplayer đang tạo sáng selfie thu hút ống kính của rất nhiều nhiếp ảnh gia có mặt tại ngày hội Comiket - sự kiện cosplay nổi bật nhất Tokyo.
196874
3 cosplayer bị vây kín bởi các nhiếp ảnh gia và bị ghi hình ở góc nhạy cảm. Ảnh chụp màn hình.
Cả 3 được bao quanh bởi hàng trăm người đàn ông, tuy nhiên ban đầu họ đứng khá xa các cô gái.
Thế nhưng khi các nhiếp ảnh gia được cho phép đứng gần hơn một chút để tác nghiệp, họ đã lợi dụng cơ hội để chạy ào đến, đứng sát vào các cô gái.
Matsuoka Nana - một trong số các nữ cosplayer đã đăng đoạn video họ bị hàng chục nam nhiếp ảnh gia vây kín. Trong đó, nhiều người giơ máy ảnh chụp ở góc nhạy cảm, từ dưới váy của các cô gái.
Bất chấp tiếng la hét hoảng sợ của 3 cô gái, những người đàn ông kia vẫn ngang nhiên tiếp tục chụp hình.
"Chúng tôi không thể làm gì khác ngoài việc giả vờ gượng cười trong lo lắng", Matsuoka Nana nói.
Lực lượng an ninh của sự kiện đã nhanh chóng can thiệp, đưa 3 cô nàng thoát khỏi vòng vây của những nhiếp ảnh gia.
Đoạn video thu hút hơn 40.000 lượt tương tác cùng hơn 26.000 lượt retweet.
Đa phần các ý kiến bày tỏ sự bức xúc trước hành động phản cảm, thiếu ý thức của những nhiếp ảnh gia có mặt tại sự kiện.
"Ghê tởm", "Bệnh hoạn" là những từ ngữ người xem dùng để lên án những tay nháy thiếu ý thức. Mọi người đều đồng ý rằng đây rõ ràng là hành vi quấy rối công khai.
196875
Cô nàng có tài khoản @All1108 cũng từng là nạn nhân bị các nhiếp ảnh gia quấy rối tại sự kiện cosplay hồi 2018.
Đây không phải lần đầu tiên, cosplayer Nhật Bản bị quấy rối bởi nhiếp ảnh gia.
Tháng 8 năm ngoái, trong một sự kiện cosplay có tới 730.000 người tham dự ở Tokyo, cô nàng có nickname @All1108 cũng từng rơi vào hoàn cảnh tương tự.
Trong trang phục cosplay là bộ sườn xám khá gợi cảm, cô bị vây quanh bởi hàng chục nam nhiếp ảnh gia.
"Tôi đã bảo họ 'Đứng gần quá rồi, mời mọi người đứng xa tôi một chút' nhưng không ai chịu nghe, may mắn nhờ có các nhân viên an ninh hỗ trợ. Nếu bây giờ gặp lại tình cảnh đó, tôi sẽ không ngại ngần mà đá bay máy ảnh của họ, tôi học quyền anh rồi đấy", cô bày tỏ thái độ bức xúc khi chia sẻ câu chuyện của mình lên mạng.
 
Lolicon là gì và liệu Lolicon có nên bị đánh đồng với Ấu dâm hay không?
Nguồn: Baosuckhoecongdong.vn | 25/06/2019 11:02
Lolicon là một thuật ngữ được sử dụng rất nhiều trong những bộ Anime / Manga Nhật Bản nhưng liệu Lolicon có thật sự là một thuật ngữ xấu hay không?
Lolicon
(theo tiếng Latinh là Rorikon) là một từ Nhật Bản được viết ngắn gọn từ cụm từ “Lolita Complex” (Tạm hiểu là "một trạng thái tâm lý phức tạp về Lolita" hoặc "hội chứng Lolita")
Tại Nhật Bản thì thuật ngữ này được sử dụng để ám chỉ những người có niềm yêu thích đối với những bé gái. Nhưng ở trong cuộc sống bình thường thì thuật ngữ này lại không hề phổ biến và thuật ngữ Lolicon chỉ được sử dụng chủ yếu trong những bộ Manga/Anime mà thôi. Trong những bộ Manga/Anime đó thì những nhân vật chính sẽ là những bé gái nhưng lại có một thân hình gợi cảm.
Lolicon là gì và liệu Lolicon có nên bị đánh đồng với Ấu dâm hay không?

Lolicon dùng để nói về những người có tình cảm với các bé gái (nguồn ảnh: Internet)
Trước đây từng có nhiều ý kiến cho rằng Lolicon là một thuật ngữ xuất hiện dựa trên cuốn sách của Vladimir Nabokov, Lolita. Cuốn sách này có nội dung kể về một người đàn ông trung niên bị ảm ảnh tình dục với một bé gái 12 tuổi. Đối với các bé trai thì người ta sẽ thường gọi là "Shotacon".
Lolicon là gì và liệu Lolicon có nên bị đánh đồng với Ấu dâm hay không? 2

Lolicon chỉ thường được sử dựng trong những bộ Anime hay Manga (nguồn ảnh: Intrenet)
Nói tóm lại Lolicon nếu được hiểu theo một cách nhẹ nhàng thì để ám chỉ những người có một tình yêu dành cho trẻ con, đặc biệt là những bé gái. Thuật ngữ này có xu hướng tương đối tồi tệ khi những người được ám chỉ bởi thuật ngữ này thường có nguy cơ cao phải vào tù bóc lịch bởi những cảm xúc không lành mạnh đối với những bé gái.'
Liệu có thể đánh đồng Lolicon và ấu dâm?
Câu trả lời tất nhiên là không. Chúng ta sẽ không thể đánh đồng Lolicon và Ấu dâm bởi Lolicon chỉ để nói về một hội chứng, một trạng thái và nó chưa dẫn đến hành động. Tuy nhiên theo như một số nghiên cứu nhỏ thì những bộ Anime/Manga Lolicon thường sẽ dẫn đến những hành vi liên quan đến lạm dụng tình dục trẻ em. Đây là một khẳng định hoàn toàn có cơ sở bởi hầu hết những hành vi "sàm sỡ" những bé gái tại Nhật Bản đều có ít nhiều liên quan đến những người từng được gọi là Lolicon. Hiện có rất nhiều quốc gia trên thế giới đã cấm thể loại này và xem nó như là một "văn hóa phẩm đồi trụy", điển hình là Canada, Australia,…
Dù không thể đánh đồng Lolicon với Ấu dâm nhưng Lolicon vẫn được xem là một bước để dẫn đến những hành động mang tính ấu dâm.
Lolicon hiện vẫn là từ để ám chỉ đến một hội dụng và nó chỉ dừng lại ở mức độ có tình cảm và quý mến của một người đối với một bé gái. Tuy nhiên những người bị ám ảnh bởi Lolicon có thể trở nên biến thái về mặt cảm xúc để rồi có những hành động không thể chấp nhận được. Chính vì thế một Lolicon tốt hay xấu vẫn phụ thuộc vào suy nghĩ của mỗi người.
Theo Kênh Anime.
 
Sửa lần cuối:
Is Japan turning a blind eye to paedophilia?
Warning: Contains content you may find disturbing
There’s a street in Tokyo known as "JK alley", or "schoolgirl alley", from the Japanese Joshi Kosei, meaning high school girl.
There, teenagers in school uniform sell their time to passers-by, while their minders hover in the background.
Men pay to hold hands, go for a walk or have a cup of coffee with the girls. Some even pay to sleep on a girl's lap.
This is all legitimate, above board and legal.
Japan is also home to 300 "JK cafes", where adult men pay to hang out with underage girls (the age of consent in Japan is 18).
In the new BBC Three documentary, Young Sex For Sale in Japan, Stacey Dooley visits a JK cafe in Tokyo.
“In this bar, £35 will get you forty minutes with a girl of your choice and unlimited booze,” she says.
In some cafes, men can also pay for "walking dates" – time with the girls away from the cafe. What happens in that time is up to the girls and their clients.

196877
One customer shows Stacey his favourite girl, a 17-year-old with long, light brown hair and a thick fringe. He likes her “because she’s good at talking dirty, but she pretends to be pure”.
Another customer tells Stacey, “the age gap thing for some people is off-putting but, in Japan, maybe it’s our culture - our attitude is quite different”.
It’s estimated that nearly 5000 genuine schoolgirls work in these (legal) cafes in Japan.
196878
Until 2014 child pornography was legal to own in Japan. The law has changed, but the sexualisation of minors continues.
"Chaku Ero", which means "erotically clothed" is a kind of soft porn - it doesn’t involve nudity, but it can get very, very close and is often overtly sexual.
Stacey asks a Chaku Ero producer (who wanted to remain anonymous) how young the girls in his shoots are.
“My youngest was six years old,” he says. “We filmed her in her bathing costume playing with some toys. Her mum was standing behind the camera holding her favourite toy so she would face the camera.”
He makes much more money filming children than older girls. The DVD of the six-year-old made him “four million (£28,500) or five million yen (£35,500),” he says. “The senior high school girls will make about one million (£7000)”.
When Stacey asks how he would feel if someone had shot his own 16-year-old daughter the way he shot that six-year-old girl, he pauses.
“I would force both of us to commit a joint suicide,” he says.
“Are you serious?” Stacey asks him.
“Yes."
196879
As long as Chaku Ero photos don’t show the child’s naked genitals, buttocks or chest, it isn’t categorised as child pornography.
But, according to Kazuko Ito, a Human Rights Lawyer who is trying to challenge this definition, “Chaku Ero is child pornography. That’s the reality.”
Owning child pornography became illegal in Japan in June 2014. In the 12 months between July 2015 and July 2016, there were 37 cases sent to public prosecutors on grounds of owning this material.
In the UK, in 2015 and 2016, there were more than 5000 arrests for possession, with 481 found guilty.
Why is there such a massive gulf?
Under Japanese law, when they find an abusive image, they need to identify the child, confirm they are underage and, in order for an investigation to proceed, the victim has to bring charges. Arrests will only be made if the evidence against the perpetrator can guarantee a conviction, so it’s a lot tougher to prosecute than in the UK.
Perhaps one thing that Westerners may notice is a different attitude to young girls. As Stacey says, “one of the things that slaps you in the face when you arrive in Japan is their obsession with everything cute”.
She believes there is an issue that goes “much deeper than child porn”.
Domestic sales of manga comics topped over £2 billion in Japan in 2015.
"Lolicon" (short for "Lolita complex") is the Japanese term for manga and anime featuring sexually explicit images of children. It can involve extreme violence, rape and incest.
Comics with these types of abusive images have been banned in the UK.
196880
The Japanese Government tried to ban these images too, but artists and publishers resisted on the grounds of free speech. Dan Kanemitsu is one of those who argues against the ban. He’s spent 20 years translating Japanese manga.
“There is a child being harmed, on the one hand, and then there is a depiction of a child being harmed. There is a big difference between the two,” he says.
He disagrees with the idea that this kind of material could normalise the sexual abuse of children in Japan and even argues that the comics provide a “venting mechanism” for those with paedophilic fantasies.
Either way, steps are being taken to change things.
The head of the juvenile section at Japan’s National Police Agency says that JK cafes will no longer be able to have girls under eighteen serving customers (but that doesn’t mean they won’t still be dressed as schoolgirls).
With laws around around Chaku Ero, JK cafes and sexually explicit manga continuing to inhabit a grey area, you have to ask, is Japan turning a blind eye to paedophilia?
Watch Stacey Dooley Investigates: Young Sex For Sale in Japan on iPlayer.
If you have been affected with issues raised in this article, help and advice is available here.
Originally published 3 March 2017.
 
In Japan Rape Cases, ‘No’ Still Means No Conviction, and Protests Are Growing
Recent not-guilty verdicts in four cases of sexual assault, two involving incest, have outraged women in Japan, and they’re taking to the streets to make that clear.
Mari Yamamoto
Jake Adelstein
Updated Jun. 23, 2019 10:39AM ET / Published Jun. 17, 2019 5:24AM ET
196882
TOKYO—Incest is not a crime in Japan. This may surprise some people but maybe they should be more surprised to find that rape isn’t really a prosecutable crime either—if the victim hasn’t resisted “enough.”
As far as the Japanese courts and the legal system are concerned, in a case of sexual assault, a woman’s “no” only means “no” if she backs it up with violence and loud resistance. Just since March there have been four verdicts in which the “common sense” of the male judges resulted in men accused of sexual assault walking away scot-free. And this in a country where the conviction rate is 99 percent for anyone other than a rapist.


The disconnect has not gone unnoticed.
In the last few weeks, women have been gathering all over Japan to launch “Flower Protests” demanding Japan’s lawmakers and judges reconsider flaws in a system that allows men to get away with sexual assault.

The Cases
The first of the four verdicts that seemed incredibly unjust and misguided came on March 12. The Fukuoka Court found a man innocent of incapacitated rape after having sex with a woman he had gotten so drunk she lost consciousness. The judge noted that she was unable to resist but because she didn’t say anything the man mistakenly believed she had consented.
In Shizuoka Prefecture on March 19 the accused man forced a woman he’d never met to give him oral sex and injured her. He was found not guilty because the woman didn’t clearly resist and from his viewpoint, he didn’t deliberately assault her. It was a judge and jury trial and the prosecution did not appeal.
https://www.thedailybeast.com/abandon-hope-all-ye-tried-in-japan
The third case March 26, and perhaps the most baffling, was the sexual assault of a 19-year-old girl by her father. The Nagoya Court judge recognized that the father had been sexually abusing her since she was in the second year of junior high school. However, the judge also concluded that while the daughter had not consented to sexual intercouse and was in a mental state that made resistance difficult, he couldn’t conclude she was so afraid that she could not refuse. He found the father not guilty.
In other words, because she didn’t sufficiently refuse the father’s sexual advances, it wasn’t actually incapacitated rape.

On March 28, in Shizuoka Prefecture, the fourth verdict, the judge decided that the testimony of a 14-year-old girl who claimed to have been raped by her father for two years was unreliable. The judge ruled in favor of the father, who was found not guilty. He was found guilty for possession of child pornography and fined $921, but the fact that the father was a child porn aficionado didn’t seem to convince the judge that he might be capable of acting on those fantasies.
In a country where it's estimated that one out of five men has seen or possessed child pornography, perhaps the judge just considered the father unlucky. The case is being appealed. The fourth case differs from all the others in that the judge didn’t even consider issues of consent, because he completely dismissed the testimony of the daughter and any corroborating evidence.

The Protests
It was after the fourth verdict that writer and feminist Minori Kitahara, along with feminist publisher Akiko Matsuo and others, decided they could not let a month go by without taking action against these gross injustices and set up the flower demonstration movement.
Minori Kitahara is a force in feminism and sex positivity in Japan. She sits on the board of directors for groups such as People Against Pornography and Sexual Violence (PAPS) and her politics have gotten her into trouble with Japan’s ruling elite, which is composed mostly of cranky old men.
Kitahara opened the first female-owned adult toy store for women in Japan, Love Piece Club, in 1996. The shop later became the center of a controversy when artist Megumi Igarashi a.k.a. Rokudenashiko was arrested on public obscenity charges for releasing a 3D model of her vagina online. Kitahara, who had been displaying a plaster model of the artist’s vagina in her store, also was arrested for “distribution of obscene objects.”
For Kitahara, who has been on the front lines of the good fight for sexual equality and women’s rights for many years, these rape verdicts were reason to take action on a larger scale than ever before.
Kitahara says one of the motivating factors this time was the indifference and even hostility displayed from many in the legal profession when confronted about the verdicts. “The establishment was writing: ‘Calm down.’ ‘Have you even read the verdict?’ ‘Who are you to question a judge?’ Legal professionals were dismissive despite the fact that the judges in three out of four of these cases had acknowledged the lack of consent.”
Struck by the seeming misogyny and lack of empathy towards women that permeated the court rooms, a painfully accurate reflection of Japanese society, Kitahara and others wanted to create a safe space for women to share their stories.


“Japanese prosecutors, who pride themselves on a 99 percent conviction rate overall, still generally drop 50 percent of cases involving sexual assault.”
The first protest was held in front of Tokyo Station in the middle of the day on April 11. The participants held flowers to show their solidarity with the victims.
“We wanted to gather in an open and bright space where we would be seen and publicly discuss what has been deemed taboo for so long.”
What she saw on that first day was encouraging. Story after story was shared by the women who came. Many had suffered in silence alone after their experiences of sexual violence. For many it was the first time to speak of their trauma at all. For some, it was the first time they realized that they had been victims—they had blamed themselves.
“It was a highly charged yet safe atmosphere and people opened up," says Kitahara. "On the spot we all agreed that this needed to happen again.”
Since then, the protests have been held in nine cities across the country, each time growing in numbers. Even Japan’s state controlled media, NHK, has given the movement grudging coverage. Gradually, men have joined the protesters and accounted for roughly a tenth of the participants at last week’s demonstration
Kitahara explains that the shoddy treatment of women who had clearly not consented to sex isn’t just a problem in Japan’s judicial system:
“The commodification of women is so deeply rooted in Japanese society, that it is even an integral part of the economy. So judges and men, fail or perhaps refuse to see, that a woman is their equal, deserving of any rights or dignity. The only way to tackle this is to share our stories, pour our pain into the public sphere. [We must] come together united in our resolve to change public opinion, united in our hopes to change the laws and the systems all the way down to our daily lives.”
 
196885
A ‘Flower Demonstration’ against court rulings acquitting sexual offenders is held near Tokyo Station on June 11, 2019, in Tokyo, Japan.
The Asahi Shimbun/Getty

The Laws
According to a study on “violence between men and women” by the Cabinet Office in 2017, 7.8 percent of women (1 in 13) and 1.5 percent of men (1 in 67) have experienced forced sex without consent. Yet, the number of officially reported rape cases each year hovers below 1,400.
In 2017, after journalist Shiori Ito raised a clamor about Japan’s century-old rape laws, the Japanese parliament finally passed legislation that included harsher penalties. The revised legislation also recognized that men could be sexually assaulted.
But the laws retained controversial requirements that prosecutors must prove that violence or intimidation was involved, or that the victim was "incapable of resistance” for a conviction. The four acquittals have revived outrage over this dubious legal standard.
Many experts have pointed out that there are certainly circumstances in which resistance could result in death and that many victims freeze when a sexual assault happens. The demonstrators want the laws to be revised so that non-consensual sex is a crime.


“Up until now women have been forced to just weep and forget what happened. But this time around, they aren’t letting up.”
— Criminal Defense Attorney Sakura Kamitani
In Germany, where rape legislations had similarly lagged behind other developed countries, a law that clarified “no means no” was passed unanimously in 2016. Under the previous legislation, a verbal “no” was not enough to constitute a rape, and signs of physical resistance from the victim were necessary. The proposal for the German reform came about in March 2016, right after the New Year’s Eve attacks in Cologne and the public outrage that followed. This reform broadened the legal definition of sexual assault even including groping as a sexual offense, aiming to close all blatant loopholes in sexual assault crimes and making it easier for victims to file criminal complaints.
In Japan, the change in the laws have indeed resulted in a rise in cases of reported rape, but it’s become obvious that the laws are still flawed.
Former journalist-turned-criminal defense attorney Sakura Kamitani says, “Japan doesn’t adequately address cases of sexual assault where there was simply no consent from the victim without any threats of violence. I do believe that at least three of these four cases, where the judge recognized there was no consent, should have resulted in guilty verdicts, even with the current laws, but there is definitely room for improvement.” In the fourth case, in which a pre-teen girl was allegedly assaulted by her father, even the act of rape was not recognized by the court, so the judgment on consent wasn’t part of the verdict.

The Prosecutors
If there is good news, as she points out, it’s that Japan saw a total of 601 reported rape cases (including incapacitated rape) in the first half of 2018—26.8 percent more than during the same period the previous year, according to the National Police Agency (NPA).
Bringing the cases to court is a different matter. Japanese prosecutors, who pride themselves on a 99-percent conviction rate, still generally drop 50 percent of cases involving sexual assault.
One prosecutor, who was not authorized to speak publicly, told The Daily Beast, “Losing a case is a career killer in the eyes of many of my colleagues. Thus, when you have four cases in a row of not-guilty verdicts in sexual assault cases, you may see a chilling effect on what gets prosecuted. The strict standard set by three of the four rulings, which is that the victim must clearly resist, sets a dangerous precedent. It may mean that prosecutors start practicing self-censorship and punt on cases that are in the technical grey zone.”
To Kamitani, this is unacceptable. “The prosecutors are the only ones who can indict and the public depends on them to do the right thing. They need to do their jobs. I’ll tell you what I do know. The judiciary here is very sensitive to public opinion and they are worried. They should be.” She says that she’s considering showing up at the coming demonstration on July 11 herself.
The current ruling coalition of Japan, led by Prime Minister Shinzo Abe, seems oblivious to the protests for the time being. This may be understandable when you consider that high ranking officials in the same administration, possibly even Abe himself, have derailed a sexual assault investigation and stopped a suspect from being arrested on rape charges. Japan’s top politicians routinely take a cavalier attitude to sexual harassment and sexual assault.
Shiori Ito, who broke the silence about sexual assault in Japan and the ordeal of women who dare to pursue a rape case in the criminal court system, sees the flower demonstrations as major step forward. She initially had to gather evidence and testimony herself before she could finally convince the police to do their job and investigate. She told The Daily Beast, “I am happy that now we are finally standing up together, to raise our voices together. We must keep speaking out until we are heard. Now is the time to review our judicial system.”
A petition to Japan’s Justice Minister, demanding that the laws related to sexual assault be reformed and improved, has now gained over 44,000 signatures. The question the petitioners ask is very simple but it’s one that reporters in Japan should be asking every day:
Recently many sexual violence cases have continued to see acquittals. Moreover, beyond the acquittals, there are countless numbers of cases where, even if women report being sexually assaulted to the police, the police do not take up their cases. And even if the police investigate the cases, often they will go unprosecuted. Why aren’t perperators of sexual assault being punished?
“Up until now,” says Kamitani, “women have been forced to just weep and forget what happened. But this time around, they aren’t letting up. This protest has risen organically in response to messages from the courts that they aren’t ‘resisting enough,’ and it continues to gain momentum as public support grows.”
The resistance of the Flower Movement will continue until the courts and the cabinet have finally had enough, and take action. Because the women in this country have had enough already.
 
Nữ sinh trung học - tầm ngắm của ngành công nghiệp tình dục Nhật
Quy định pháp luật lỏng lẻo đã tạo cơ hội cho những kẻ làm giàu từ ngành công nghiệp phim khiêu dâm giăng lưới, lừa đảo những cô gái trẻ.
Zing.vn trích dịch bài viết trên Time đề cập đến nguyên nhân của các cô gái trẻ, đặc biệt là nữ sinh trung học Nhật Bản bị cuốn vào vòng xoáy lạm dụng khi ôm mộng trở thành người nổi tiếng.

Kurumin Aroma cảm thấy cuộc sống của cô đã kết thúc ở tuổi 21.

Khi sắp bước vào năm cuối đại học, Aroma đã được nhận vào thực tập tại một tập đoàn. Suốt ngày, cô phải dán mắt vào đống giấy tờ lộn xộn trong gian phòng làm việc chật chội.

Cho đến một ngày nọ, Aroma gặp một người đàn ông tại khu phố Shinjuku náo nhiệt giữa lòng Tokyo. Nghe ông ta hào hứng kể về nghề người mẫu, cô gái bắt đầu mơ mộng đến những shoot hình đẹp mê người và bữa tiệc có sự tham gia của các ngôi sao nổi tiếng.

“Tôi bị ông ta thuyết phục dễ dàng”, Aroma nói với Time.

Tuy nhiên, sau khi ký vào bản hợp đồng phức tạp rồi được đưa đến một nơi xa nhà, Aroma đã bị ép đóng phim khiêu dâm và đe dọa nếu không làm sẽ phải chịu hậu quả pháp lý.

“Tôi thực sự không thể nói không”, cô nhớ lại.

Sau 8 năm, cô gái sắp bước sang tuổi 30 nhìn lại bộ phim mình đã đóng với sự tiếc nuối.

Câu chuyện của Aroma thực tế không hiếm gặp. Rất nhiều cô gái đã trở thành nạn nhân của ngành công nghiệp khiêu dâm tại Nhật Bản theo cách tương tự.

Theo các nhà phân tích, điều này đã trở thành mặt tối, một “dịch bệnh” tại xứ sở hoa anh đào - nơi việc tình dục hóa tuổi vị thành niên rất phổ biến nhưng các biện pháp bảo vệ lại quá lỏng lẻo.
196886
Bên trong một quán cà phê với nhân viên phục vụ là những cô gái tuổi teen ở Nhật Bản. Ảnh: Washington Post.
Khu đèn đỏ kinh doanh dịch vụ "nữ sinh trung học"
Shihoko Fujiwara, người sáng lập tổ chức Lighthouse (nơi giúp đỡ các nạn nhân của mua bán dâm ở Nhật Bản), nói rằng cô đã tiếp nhận 103 trường hợp tương tự Aroma vào năm ngoái.

10 năm trước, đa số những người mà tổ chức này giúp đỡ đều đến từ nước ngoài; nhưng ngày nay, phần lớn nạn nhân các vụ lạm dụng là những cô gái tuổi teen trong nước.

“Chắc chắn có sự gia tăng. Chúng tôi cũng đã thấy rất nhiều trẻ em bị kéo vào ngành công nghiệp tình dục”, Fujiwara nói.

Dù hoạt động bất hợp pháp, ngành công nghiệp tình dục Nhật Bản vẫn bùng nổ do những kẽ hở pháp luật.
196887196888
Những biển hiệu, quảng cáo các tụ điểm kinh doanh dịch vụ "nữ sinh trung học" trên đường phố Tokyo. Ảnh: Getty, Washington Post.
Vào ban đêm, Kabukicho, khu đèn đỏ khét tiếng ở trung tâm Tokyo, lại tấp nập các cô gái mặc đồng phục học sinh đứng vẫy gọi đàn ông.

Bên trong hàng trăm quán cà phê lấp đầy đường phố Tokyo, các cô gái tuổi teen mặc đồng phục học sinh trò chuyện với những người đàn ông lớn tuổi với giá khoảng 50 USD/giờ (bao gồm cả tiền nước uống).

Đàn ông trả tiền để nắm tay, đi dạo hoặc thậm chí ngủ trên đùi một cô gái. Sau đó, họ có thể sắp xếp những cuộc hẹn bên ngoài quán cà phê. Ước tính 5.000 thanh thiếu niên đang kiếm tiền theo cách này.

Đáng kinh ngạc nhất có lẽ là sự phổ biến của các nội dung khiêu dâm trẻ em. Nghiên cứu mới đây cho thấy 15% dân số nam đã xem và 10% sở hữu nội dung khiêu dâm trẻ em. Những bộ truyện tranh, phim hoạt hình và trò chơi có chủ đề bạo lực, cưỡng hiếp và loạn luân liên quan đến trẻ em cũng đầy rẫy trên Internet.

Các video gợi dục được biết đến với tên gọi chaku ero - không cho thấy bộ phận sinh dục, mông hoặc ngực trần - tồn tại hợp pháp ở đất nước mặt trời mọc. Trẻ em 6 tuổi trở lên vẫn có thể xem chaku ero.

"Mọi thứ đột nhiên kết thúc trong bi thảm"
Yimeno Nito, thuộc tổ chức phi chính phủ Colabo của Tokyo, cho biết những người môi giới mại dâm không khác gì kẻ săn mồi. Họ ra đường mỗi đêm và cố tiếp cận, lừa gạt những cô gái.

Thứ tư hàng tuần, Nito và các tình nguyện viên của cô lại lái một chiếc xe buýt lớn màu hồng đến các điểm nóng ở trung tâm Tokyo để tìm kiếm và giúp đỡ các cô gái có nguy cơ trở thành con mồi.

Chiếc xe cung cấp thực phẩm, cà phê, bàn chải đánh răng và cả bao cao su cho những cô gái lang thang bên ngoài, không muốn về nhà.

“Chúng tôi chủ yếu giúp đỡ những cô gái tuổi teen bị cha mẹ lạm dụng”, Nito, người đang điều hành một nơi trú ẩn dành cho thanh niên bỏ trốn, nói.

Nhật Bản đang phải đấu tranh để cung cấp các dịch vụ xã hội đầy đủ cho những người trẻ tuổi. Năm ngoái, nền kinh tế lớn thứ ba thế giới chỉ có 3.250 nhân viên phúc lợi trẻ em trên giấy tờ, nhưng có đến 122.578 trường hợp trẻ em trình báo bị lạm dụng.

Bất chấp ý định của chính phủ để bổ sung 2.000 chuyên gia phúc lợi, Yimeno Nito nói rằng hầu hết nguồn lực chỉ được chi cho các dịch vụ dành cho trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ, không bao gồm trẻ vị thành niên.

“Chính phủ coi các cô gái bị lạm dụng là những người lạc lối, không thể quay lại cuộc sống bình thường”, cô nói.
196889
Nhiều cô gái trẻ sau khi sập bẫy đã tích cực gạ gẫm đàn ông trên mạng hoặc cố gắng kiếm tiền bằng cách bán ảnh khỏa thân hoặc đồ lót. Ảnh: Getty.
Không tìm thấy sự giúp đỡ xung quanh, nhiều người trẻ đang tìm kiếm sự vỗ về từ mạng xã hội. Thông thường, họ bị những kẻ săn mồi dụ dỗ gửi ảnh khỏa thân, sau đó bị tống tiền và bắt đầu rơi vào vòng xoáy lạm dụng.

Một khảo sát cho thấy 170.000 nữ sinh trung học đang tham gia vào tệ nạn mại dâm. Thậm chí, sau khi bị sập bẫy, một số người tích cực gạ gẫm đàn ông trên mạng hoặc cố gắng kiếm tiền bằng cách bán ảnh khỏa thân hay đồ lót.

Sau khi được đưa lên mạng, hình ảnh và video gần như không thể xóa. Đối với nạn nhân, sự quấy rối, đau khổ của họ cứ liên tục lan truyền. Nhiều người buộc phải bỏ học, thậm chí tự tử.

Aroma đã mất nhiều năm để xóa những bộ phim lạm dụng của cô khỏi Internet. Nhưng khi bản này được gỡ xuống, một bản khác lại được tải lên. Cuối cùng, cô đã phải đầu hàng.

Cơ quan mà cô ký hợp đồng đã đóng cửa và những kẻ lạm dụng cũng chẳng hề hấn gì. Nhiều người thân cảm thấy xấu hổ đã cắt đứt liên lạc với cô.

Aroma có rất ít niềm tin vào những biện pháp của chính phủ và luôn phải sống khổ sở mỗi khi nhớ lại mọi chuyện. Nhưng cô không chọn cách im lặng vì không muốn những cô gái trẻ khác rơi vào tình cảnh giống mình.

"Thật tàn khốc khi giấc mơ của bạn là trở thành một ngôi sao nhạc pop nhưng mọi thứ đột nhiên kết thúc trong bi thảm", Aroma nói.
 
Sự giả tạo của người Nhật ở nơi công sở: Chẳng đâu "thảo mai" đến gai người như thế!
21-09-2019 - 18:46 PM | Sống
Sự giả tạo của người Nhật ở nơi công sở: Chẳng đâu thảo mai đến gai người như thế!

Người Nhật không cao thượng theo cái cách cả thế giới tung hô. Họ khá "thảo mai" và không đơn giản như những gì chúng ta thấy.
Người Nhật thực sự kỳ lạ. Họ luôn thể hiện ra ngoài một đằng, nhưng bên trong nghĩ một kiểu. Và đặc biệt hơn, họ không coi sự giả tạo như là tính cách của người này, người kia. Giả tạo đã được nâng lên thành một dạng văn hóa.
Cụ thể, sự tử tế của người Nhật chia ra làm hai khái niệm: HonneTatemae.
Honne tức là chúng ta nói ra những điều gì thực sự nghĩ trong đầu. Còn Tatemae là việc chúng ta nói ra ngoài những ý kiến, hoặc thể hiện cử chỉ phù hợp với hoàn cảnh giao tiếp, chứ không hề giống như trong lòng đang suy nghĩ. Với các quốc gia khác, họ coi Tatemae là thảo mai, nhưng người Nhật thì xem nó như lẽ đương nhiên. Thực sự việc thẳng thắn phân minh rõ đúng sai trắng đen chẳng thể quan trọng bằng việc giữ không khí tập thể cũng như làm hài lòng đối phương. Cách giao tiếp Tatemae được ưa chuộng hơn nhằm nói giảm nói tránh, đồng thời không để người tiếp chuyện thấy buồn lòng, tổn thương.
Sự giả tạo của người Nhật ở nơi công sở: Chẳng đâu thảo mai đến gai người như thế! - Ảnh 1.
(Ảnh minh họa)
Duy - một sinh viên mới tốt nghiệp chuyên ngành tiếng Nhật thương mại khi đi làm ở môi trường công sở Nhật Bản đã vô cùng bất ngờ. Bao nhiêu ảo tưởng bấy lâu nay về người Nhật trong Duy tan vỡ. Và việc sụp đổ hình tượng này Duy chỉ được biết khi cậu hỏi kỹ sếp mình.
Mới đầu vào công việc, Duy còn lóng ngóng, nhiều hôm không dịch nổi đồng nghiệp người Nhật nói gì. Nhưng sau những màn thể hiện chưa xuất sắc lắm của Duy, thì đồng nghiệp ấy toàn khen Duy cố gắng, còn trẻ mà đã giỏi thế. Lời khen như "rót mật vào tai" ấy khiến Duy rất vui và tự tin nghĩ rằng mình làm việc tốt. Cho đến một ngày trưởng bộ phận người Việt Nam gặp Duy trao đổi. Cậu mới tá hỏa vì hóa ra bạn đồng nghiệp người Nhật kia hay đi "thưa chuyện với sếp" rằng cậu như một kẻ vô dụng, tai điếc, và không hiểu sao thi được vào làm ở công ty. Người Nhật là vậy, trước mặt bạn thì họ khen, nhưng sau lưng thì nghĩ ngược lại hoàn toàn đó nhé!
Sự giả tạo của người Nhật ở nơi công sở: Chẳng đâu thảo mai đến gai người như thế! - Ảnh 2.
(Ảnh minh họa)

Dân công sở ở Nhật hẳn sẽ còn bắt gặp cực kỳ nhiều tình huống giả tạo thảo mai như vậy. Nào là việc chào hỏi nhau xã giao quá nhiều "Mọi chuyện ổn chứ?", "Có cần giúp gì không?"... Nào là sự chúc mừng bên ngoài nhưng bên trong rất đố kỵ, hơn thua nhau. Rồi nào là việc họ sẽ để ý tất cả những việc làm xấu nhất của bạn.
Vậy câu hỏi đặt ra, làm thế nào để biết bạn bè công sở Nhật Bản đang thảo mai?
Theo nghiên cứu, dân công sở cho rằng, nếu gần đến giờ ăn trưa mà có ai đó mời bạn đi ăn thì đấy chỉ là mời khách sáo thôi. Nếu bạn trót đồng ý thì họ hẳn sẽ bực mình lắm đấy. Hay như bạn tặng quà cho người Nhật, họ sẽ lập tức khen và nói rằng họ rất thích món quà. Nhưng rồi chỉ khi họ sử dụng đồ đó thì mới chứng minh là họ thích nó. Một trường hợp khác là bạn mời người Nhật dùng một món ăn. Nếu họ chưa ăn hết/liên tục uống nước mà đã khen ngon tức là họ đang giả dối với cảm nhận thật đó.
Sự giả tạo của người Nhật ở nơi công sở: Chẳng đâu thảo mai đến gai người như thế! - Ảnh 3.
(Ảnh minh họa)
Thực ra, nếu xét bản chất, việc giả tạo thảo mai của người Nhật không phải là xấu. Bởi nó giúp cho giữ hòa khí chung trong môi trường làm việc, để không ai gặp tình trạng tổn thương. Nhưng thật nguy hiểm khi họ làm như thế, khiến chính bạn ảo tưởng và trở nên ngốc nghếch trong mắt đồng nghiệp.
Vì vậy các nàng hãy lưu ý những câu chuyện thật về văn hóa giả tạo công sở Nhật để lỡ mai này có gặp thì phải tỉnh táo nhé!
Theo Quiry
Helino
 
Sửa lần cuối:
Showbiz Nhật Bản: Tội ác tình dục và những bản hợp đồng nô lệ đáng sợ
Những ông chủ trong giới showbiz Nhật Bản luôn biết tạo ra đồng yên một cách nhanh nhất. Ở đó, các nghệ sĩ chỉ là con cờ mang lại doanh thu.

Hôm 18/2, mẹ nữ ca sĩ 17 tuổi Ohmoto Honoka mang theo di ảnh con gái đến tòa án ở thủ đô Tokyo. Bà đệ đơn kiện công ty quản lý H Project. Bà khẳng định công ty và những bản hợp đồng lắm ràng buộc là nguyên nhân khiến cô gái chưa tròn 17 tuổi tự sát vì áp lực.
Vụ kiện đang được tòa án Tokyo xử lý. Trong ngày xử đầu tiên, giám đốc công ty H Project không có mặt mà ủy quyền cho luật sư.
196891
Hai ca sĩ Nhật bị đe dọa sau khi tiết lộ tiền lương và bản hợp đồng nô lệ.
Giới quan sát nhận định vụ việc này cho thấy tại Nhật Bản, sự hào nhoáng của ngành giải trí chỉ là bề nổi. Ngành công nghiệp giải trí phát triển với tốc độ đáng kinh ngạc đã tạo ra những bản hợp đồng ngầm đáng sợ.

Hợp đồng nghệ sĩ hay hợp đồng nô lệ bóc lột cả trẻ em?
Japan Times cho hay ở Nhật Bản, các nhóm nhạc thần tượng có tới hàng trăm người mỗi nhóm. Diễn viên đào tạo hàng năm cũng lên tới hàng nghìn người. Họ phải chịu cảnh bị bóc lột và lợi dụng bởi các công ty quản lý bằng những bản cam kết được gọi là hợp đồng độc quyền dài hạn.

Các thành viên cũ nhóm nhạc thần tượng Nijiro Fanfare nổi tiếng nhờ mạng trực tuyến. Nhưng sau đó, họ phải chọn cách rời bỏ nhóm nhạc khi không thể chịu được những đỏi hỏi quá lớn trong công việc.
196892
Những ngôi sao hạng A cũng phải xuất hiện với hỉnh ảnh hở hang.
“Sau khi đưa ra ý kiến rời nhóm, quản lý đã nói với chúng tôi rằng không còn cơ hội nào cho chúng tôi ở Nhật Bản. Cô ấy (người quản lý) nói sẽ nghiền nát tương lai của chúng tôi bằng mọi cách”, Aya Kotobano nói trên Japan Times.

Các thành viên cho biết họ phải ký hợp đồng có thời hạn 7 năm và yêu cầu bắt buộc “không thể chấm dứt hợp đồng”. Sau khi trừ các khoản đầu tư từ công ty, các cô gái chỉ thu về khoảng 350 USD hàng tháng.

Trong trường hợp không tìm được các show diễn, họ buộc phải livestream để kiếm tiền từ mạng xã hội. Họ phải chi trả cả chi phí trang phục, thuê vũ công và nhiều chi phí khác.

Aya Kotobano đệ đơn kiện chống lại bản hợp đồng vô lý của công ty có trụ sở đặt tại Tokyo. Nhưng một luật sư cho biết nếu ra tòa, các nghệ sĩ thường thua thiệt vì công ty quản lý đã đúng về luật thông qua câu chữ trong hợp đồng.

Mẹ nữ ca sĩ Honoka khóc khi trình bày ở tòa: “Con gái tôi bị ép phải làm việc hơn 10 tiếng một ngày dù khi đó cháu mới 14 tuổi. Con bé cảm thấy khó khăn trong việc cân bằng giữa cuộc sống, công việc và gia đình. Cô đã muốn rời nhóm nhạc và bị quản lý đe dọa đánh đập”.

Tổng biên tập tờ Posse Shohei Sakakura cho biết các công ty quản lý ở Nhật thường chịu chi trong việc tìm kiếm những gương mặt chưa đủ tuổi thành niên. Họ đào tạo và ra mắt dưới hình thức nhóm nhạc. Sau đó, các cô gái, chàng trai có thể tách nhóm đóng phim, làm người mẫu.
196893
Ở Nhật, ông trùm luôn là người tạo ra tiền còn các nghệ sĩ chỉ là công cụ kiếm tiền. Yasushi Akimoto (giữa) còn được mệnh danh là bàn tay vàng khi đụng tới đâu là "vàng" tới đó.
AKB48, nhóm nhạc nổi tiếng nhất Nhật Bản, cũng ra đời như vậy. Mỗi năm, nhóm lại có những thành viên mới bên cạnh sự ra đi của các ca sĩ cũ. Sau tất cả, người có tiền là Yasushi Akimoto.

Ở Nhật, ông Akimoto được gọi là bàn tay vàng của ngành công nghiệp giải trí khi mọi thứ ông chạm vào đều ra tiền, dù rằng các nghệ sĩ trực thuộc AKB48 không giàu có như vậy.

Thao túng tình dục và ép hở hang
Ông Shohei Sakakura cho biết trong các hợp đồng ràng buộc, nghệ sĩ luôn nằm chiếu dưới. Họ đối diện vô số điều khoản bất lợi nhưng không có nhiều hứa hẹn tương lai tươi sáng.

“Đó là cách để các nghệ sĩ sau đó phải nghe theo lời công ty nếu muốn phát triển. Họ bị bóc lột, tiền ít, làm nhiều và đôi khi trở thành công cụ tình dục”, ông cáo buộc.

Nếu như ở Trung Quốc hay Hàn Quốc, các nghệ sĩ thuộc nhóm thần tượng buộc phải duy trì hình ảnh trong sáng thì ở Nhật Bản, quy định này thoáng hơn rất nhiều. Gần như 100% các nữ nghệ sĩ xứ Phù Tang đều phát hành các cuốn sách ảnh gợi cảm. Họ mặc bikini, tạo dáng sexy và phô trọn số đo ba vòng.
196894
Nghệ sĩ phát hành sách ảnh gợi cảm là điều thường thấy ở Nhật. Nhiều người cho biết họ bị ép phải chụp hình.
Doanh số từ các cuốn sách ảnh gợi cảm cũng là nguồn thu không nhỏ cho công ty. Năm 2017, nữ diễn viên Fumika Shimizu đã tuyên bố giải nghệ ở tuổi 23, gia nhập một giáo phái khi không thể chịu nổi cảnh nhận mức lương khoảng 400 USD mỗi tháng nhưng bị ép chụp ảnh bikini, làm việc 20 tiếng một ngày.

Fumika Shimizu thấy mình đáng thương khi trở thành “người tình của mọi gã đàn ông”.

Một nữ nghệ sĩ Nhật Bản giấu tên đã khóc khi chia sẻ trên On của Trung Quốc: “Tôi đã khóc khi tỉnh dậy với những cơn đau khắp người. Tôi bị chuốc rượu, ép lên giường và chẳng thể hiểu nổi chuyện gì đã xảy ra với mình”, cô nói.

Cần bàn tay của chính phủ
Một cuộc khảo sát vào năm 2018 do Viện lao động Nhật Bản thực hiện cho kết quả 60% nghệ sĩ được hỏi thừa nhận từng bị tấn công tình dục, 90% số người xác nhận bị bóc lột. Nhưng rất ít phần trăm trong số đó dám thừa nhận và công bố.
196896
Fumika Shimizu giải nghệ vì bị bóc lột và biến thành nô lệ.
Luật sư của Hiệp hội Quyền của nghệ sĩ, ông Kunitaka Kasai, trả lời Japan Times, cho biết giới chức nước này loay hoay trong việc xử lý các vụ việc liên quan đến showbiz khi hợp được ký ở thời điểm nghệ sĩ không hiểu rõ các quy định được viết.

Văn phòng thanh tra tiêu chuẩn lao động cũng ngại ngần trong việc cung cấp các hướng dẫn liên quan đến hợp đồng cho nghệ sĩ.

Luật sư Tsuyoshi Fukai, người có kinh nghiệm trong các vụ tranh chấp giữa nghệ sĩ và công ty quản lý, cho hay nghệ sĩ ít dám lên tiếng vì họ bị quy định cấm yêu, cấm nói về mức lương, cấm chia sẻ với gia đình.

Họ còn bị quản lý về chỗ ở nên “rất khó để cãi thắng". Ông cho rằng chính phủ cần vào cuộc để có những biện pháp mạnh tay hơn, bảo vệ được sự lành mạnh và lao động hợp pháp ở giới giải trí.
 
Tội ác khủng khiếp của quân đội Nhật trong chiến tranh
Một bác sĩ từng phục vụ lực lượng hải quân Nhật Bản trong Thế chiến 2 đã thừa nhận rằng ông đã bị yêu cầu tiến hành các thí nghiệm khủng khiếp trên cơ thể các tù nhân người Philippin trước khi đem họ đi hành quyết.
Trả lời hãng thông tấn Kyodo của Nhật Bản, ông Akira Makino, 84 tuổi, cho biết ông đã từng tiến hành các thí nghiệm y khoa trên cơ thể tù nhân chiến tranh, trong đó có cả phụ nữ và trẻ em.
Vẫn có nhiều cáo buộc về việc quân đội Nhật Bản thực hiện các thí nghiệm y học đối với các tù nhân bắt được ở Trung Quốc. Tuy nhiên, chỉ có rất ít cựu chiến binh dũng cảm lên tiếng thừa nhận, vì hầu hết họ đều không muốn nhắc lại quá khứ. Thêm vào đó, giới lãnh đạo cũng không khuyến khích việc này.

Sự thừa nhận của ông Makino được coi như lời thú tội đầu tiên của một cựu chiến binh Nhật Bản về hành động lạm dụng tù nhân trong cuộc chiến tranh ở Đông Nam Á.

Nỗi khiếp sợ

Ông Makino đã đóng quân ở đảo Mindanao của Philippin trong Chiến tranh Thế giới lần thứ 2. Ông đã tiến hành thí nghiệm trên tổng cộng 30 tù binh trong suốt thời gian từ tháng 12/1944 đến tháng 2/1945, và đây được coi như một phần trong chương trình huấn luyện về y khoa.

“Có lẽ tôi sẽ bị giết nếu không tuân lệnh. Đó là tình thế bắt buộc khi đó”, ông nói.

Ông còn cho biết ông đã vô cùng phẫn nộ khi nhận được lệnh thực hành phẫu thuật trên cơ thể 2 tù binh người Philippin bị bất tỉnh sau khi bị bắt do nghi làm gián điệp cho Mỹ.

Chiến tranh vi trùng

Ông Mikano vẫn luôn bị ám ảnh bởi hồi ức về những tội ác mà ông đã tham gia trong cuộc chiến ở Philippin.

“Chúng ta không nên khơi lại nỗi đau, nhưng tôi muốn nói lên sự thật”, ông nói.

Một đơn vị quân đội Nhật Bản chuyên về chiến tranh vi trùng đã bị cáo buộc tiến hành các thí nghiệm y khoa trên cơ thể tù nhân trong suốt thời gian chiến tranh ở đông bắc Trung Quốc. Người ta tin rằng đơn vị này đã giết hại ít nhất 3.000 tù nhân.

Nhật Bản đã thừa nhận sự tồn tại của đơn vị này nhưng không quy trách nhiệm cho bất kỳ ai về những hành động tội ác này.

Đặng Lê
Theo BBC
 
Cuộc thảm sát kinh hoàng của quân Nhật Bản ở Trung Quốc
Một trong những vụ thảm sát và hãm hiếp tàn bạo nhất lịch sử đã diễn ra khi đế quốc Nhật kiểm soát vùng đất Nam Kinh rộng lớn ở Trung Quốc.

196905
Một người dân Trung Quốc bị hành quyết.
Ngày 13.12 vừa qua, người Trung Quốc đã tổ chức kỉ niệm tròn 80 năm vụ thảm sát Nam Kinh. Sự kiện này không chỉ mang tính bước ngoặt trên chiến trường, mà còn để lại rất nhiều nỗi đau dai dẳng mà người Trung Quốc phải hứng chịu dưới tay phát xít Nhật Bản. Mời bạn đọc cùng nhìn lại những sự kiện chấn động diễn ra trong giai đoạn quân phát xít Nhật đánh chiếm Trung Quốc qua loạt bài này.
Trong khoảng thời gian từ tháng 12.1937 tới tháng 3.1938, một trong những vụ thảm sát kinh hoàng nhất lịch sử thế giới hiện đại đã xảy ra. Quân Nhật đã chiếm thành phố Nam Kinh, Trung Quốc và bắt đầu chiến dịch cướp, giết, hiếp man rợ với nhân dân trong vùng.

Theo số liệu của các nhà sử học phía Trung Quốc và một số tổ chức tình nguyện, ít nhất 250.000 tới 300.000 người Trung Quốc bị giết ở thời điểm đó. Hầu hết trong số này là phụ nữ và trẻ em. Số lượng phụ nữ bị hãm hiếp lên tới 2 vạn người và nhiều trường hợp dân lành bị chặt xác tới chết.


Dù vậy, Nhật Bản và nhiều nhà sử học khác phủ nhận thảm sát Nam Kinh quy mô rộng tới vậy. Họ khẳng định các vụ giết chóc, hãm hiếp có xảy ra nhưng ở phạm vi nhỏ hơn nhiều so với số liệu trong các bài báo. Ngoài ra, sự việc xảy ra trong thời chiến “cũng là điều dễ hiểu”.

Cuoc-tham-sat-cua-quan-Nhat-Ban-giet-hai-30-van-dan-TQ-3--copy--1513247493-width800height578.jpg


Quân Nhật Bản tràn vào Nam Kinh.​

Nhìn lại lịch sử, năm 1931 quân Nhật tấn công Mãn Châu Quốc ở Trung Quốc sau sự kiện đánh bom đường ray xe lửa do quân Nhật sở hữu. Đây thực chất là một âm mưu hợp thức hóa quy trình xâm lược của chính quyền Tokyo thời đó.

Quân đội Trung Quốc rệu rã thời điểm đó không phải là đối thủ của quân Nhật thiện chiến và trang bị tốt. Do đó, vùng lãnh thổ lớn của Trung Quốc bị nằm dưới tay quản lý của người Nhật.

Sau năm 1931, quân Nhật củng cố vị trí ở Mãn Châu Quốc trong khi Trung Quốc đang nội chiến giữa đảng ******** và phe Quốc dân Đảng. Thời điểm đó, Quốc dân đảng do Tưởng Giới Thạch chỉ huy đóng quân ở Nam Kinh.


Nhiều người Nhật, đặc biệt là hàng ngũ tướng tá rất muốn gia tăng tầm ảnh hưởng tại Trung Quốc nên tháng 7.1937, một cuộc binh biến giữa Trung Quốc và Nhật Bản đã diễn ra. Động thái này ngay lập tức leo thang thành một cuộc chiến quy mô lớn.

Quân Nhật có chiến thắng ban đầu nhưng sau đó Trung Quốc đã phòng vệ tốt trước các đợt tấn công của đối phương. Sau đó, Nhật Bản tràn vào Thượng Hải và nhanh chóng chiếm Nam Kinh. Lúc này, Tưởng Giới Thạch và quân lính đã bỏ Nam Kinh và quân Nhật chiếm vùng đất này không chút khó khăn.

Cuoc-tham-sat-cua-quan-Nhat-Ban-giet-hai-30-van-dan-TQ-4--copy--1513247493-width800height452.jpg


Xác phụ nữ Trung Quốc bị chất lên xe, kéo khỏi làng.​

Thời điểm này, quân Nhật vẫn chưa “nổi tiếng” với việc giết chóc bừa bãi. Chiến tranh Nga-Nhật năm 1905, chỉ huy Nhật từng thể hiện thái độ nhã nhặn khiến đối phương dù thua cuộc nhưng rất nể phục. Sau hơn 30 năm, mọi chuyện đã khác.

Phóng viên Tillman Durdin của tờ Thời báo New York từng đưa tin về giai đoạn đầu của cuộc thảm sát, nhưng sau đó bị buộc về nước giữa chừng.

Tillman viết: “Năm đó tôi 29 tuổi và là phóng sự đầu tiên tôi làm cho Thời báo New York. Tôi lái xe tới bến cảng ở Nam Kinh. Khi tới cổng, tôi phải trèo qua một đống ngổn ngang xác chết để vào trong cảng”.


“Xe hơi của tôi nhiều lúc phải cán ngang những thi thể ven đường. Ở khúc sông gần đó, tôi thấy một nhóm binh sĩ Nhật đang hút thuốc, nói chuyện rôm rả trong khi chứng kiến những người khác hành hình một đám lính Trung Quốc”, Tillman viết. “Lính Nhật đi thành hàng 15 người và xả súng vào những tù binh bắt giữ”.

Cuoc-tham-sat-cua-quan-Nhat-Ban-giet-hai-30-van-dan-TQ-5--copy--1513247493-width800height559.jpg


Lính Nhật đứng cạnh bờ sông chất đầy xác người Trung Quốc.​

Khi Tillman rời hiện trường, ông nhìn thấy ít nhất 200 người Trung Quốc bị xử tử trong 10 phút ngắn ngủi. Lính Nhật tỏ vẻ rất thích thú trước hành động tàn ác này. Tillman khẳng định vụ cuồng sát và cưỡng hiếp ở Nam Kinh là “một trong những thảm kịch tồi tệ nhất lịch sử hiện đại”.

John Magee, một nhà truyền giáo Thiên Chúa nói quân Nhật giết hại không chỉ binh lính tìm thấy mà “bất kể dân thường ở mọi độ tuổi”. John nói: “Nhiều người Trung Quốc nằm rạp trên đất như thỏ bị bắn hạ trong rừng”.


Sau khi chứng kiến quân Nhật hãm hiếp và tàn sát trong một tuần, John cùng những người phương Tây khác lập ra một khu vực an toàn quốc tế để giữ tính mạng của chính mình.


Một người phụ nữ Mỹ mang tên Minnie Vautrin cũng giữ một cuốn nhật ký trong thời gian đen tối của lịch sử thế giới.

Ngày 16.12.1937, cô viết: “Ngày hôm nay chẳng có tội ác nào là không được thực hiện. 30 cô gái đã bị bắt cóc khỏi trường ngoại ngữ trong đêm qua. Sớm nay, tôi nghe được những câu chuyện ghê rợn về những cô gái bị bắt lúc nửa đêm khi đang ngủ trong nhà. Có em mới chỉ 12 tuổi”.

Cuoc-tham-sat-cua-quan-Nhat-Ban-giet-hai-30-van-dan-TQ-6--copy--1513247493-width530height600.jpg


Một mương nước ngập xác người chết.​

“Chúng ta sẽ không thể biết chính xác có bao nhiêu ngàn người bị giết bởi súng đạn và những lưỡi lê vấy máu. Nhiều lúc quân Nhật rưới dầu lên xác và đốt”, Minnie viết.

“Những thi thể loang lổ máu là bằng chứng rõ ràng nhất của thảm họa này. Sự kiện thảm sát sẽ bị lãng quên nhưng chắc chắn tôi sẽ không thể quên được vụ việc man rợ này”, Minnie nhấn mạnh.

Minnie quay về Mỹ năm 1940 do suy nhược thần kinh nghiêm trọng. Một năm sau, cô tự tử.

John Rabe, một người Đức phụ trách nhóm phát xít cũng cảm thấy ghê tởm trước những gì chứng kiến. Ông từng là chỉ huy khu vực an toàn quốc tế và ghi lại nhiều thước phim khủng khiếp. Dù vậy, số phim này buộc phải xóa khi ông quay về Đức. John cho biết những vụ hãm hiếp, giết người thậm chí xảy ra ở giữa vùng được bảo vệ.

Cuoc-tham-sat-cua-quan-Nhat-Ban-giet-hai-30-van-dan-TQ-7--copy---copy--1513247857-width800height488.jpg


Lính Nhật ngồi cạnh hàng chục chiếc đầu của dân Trung Quốc.​

Sau Thế chiến II, một trong những lính Nhật từng tham chiến ở Nam Kinh nói về những việc mình làm. Azuma Shiro nhớ lại: “Có khoảng 37 người gồm các bà cụ và trẻ em. Chúng tôi bắt giữ họ và tập trung thành một hình vuông. Một phụ nữ bế hai đứa trẻ ở hai tay. Chúng tôi đâm và giết chết họ, như 3 củ khoai tây bị xiên vào lò nướng. 30 ngày sau đó, hôm nào tôi cũng giết người không chút ghê tay”.


Shiro cũng phải chịu đựng vì sự thú nhận của mình: “Khi có một bảo tàng chiến tranh ở Kyoto, tôi đã tới và thừa nhận hành vi ác độc. Người đầu tiên chỉ trích tôi là một phụ nữ ở Tokyo. Bà ấy nói rằng tôi đang chà đạp và xúc phạm những người đã khuất trong chiến tranh. Sau đó, bà ấy liên tục gọi điện thoại cho tôi trong 4 ngày liên tiếp. Những bức thư, bài viết gửi tới tôi với nội dung ngày một khắc nghiệt. Cảnh sát phải bảo vệ tôi vì sợ tôi bị giết hại”.

Cuoc-tham-sat-cua-quan-Nhat-Ban-giet-hai-30-van-dan-TQ-8--copy--1513247493-width800height481.jpg


Một người đàn ông bị chặt đầu giữa đường.​

Tuy nhiên, chính phủ Nhật Bản vẫn chưa thừa nhận và xin lỗi về sai lầm gây ra. Cựu Bộ trưởng Tư pháp Shigeto Nagano cáo buộc Trung Quốc bịa chuyện về vụ thảm sát Nam Kinh. Thủ tướng đương nhiệm Shinzo Abe cũng nhiều lần tới thăm hoặc gửi hoa tới đền thờ chiến tranh Yasukuni bất chấp phản đối của Trung Quốc và Hàn Quốc.

Đền thờ Yasukuni là nơi thờ những người lính Nhật Bản tử nạn trong chiến tranh và một số lượng không nhỏ trong số này bị cộng đồng quốc tế coi là tội phạm chống lại loài người.

Giáo sư Ienaga Saburo đã dành nhiều năm đấu tranh buộc chính quyền Tokyo phải đưa thông tin về vụ thảm sát vào sách giáo khoa. Dù vậy, những thành công đạt được là rất ít ỏi.
 
Trạng thái
Chủ đề đã được đóng (không tiếp nhận thảo luận)

Có thể bạn quan tâm

Top