Những tấm biển cảm ơn nạn nhân bị cưỡng chế tại nơi giải phóng mặt bằng

đéo có hình chó nó tin

Địt Bùng Đạo Tổ
Giữa một công trường giải phóng mặt bằng, nơi tiếng máy phá dỡ, bụi công trình và những lo toan đời sống sự xuất hiện của những tấm biển “Trân trọng cảm ơn nhân dân đã bàn giao mặt bằng” tại dự án đường Vành đai 2,5, phường Thanh Xuân, Hà Nội, là một chi tiết nhỏ nhưng đáng suy ngẫm.


Những tấm biển cảm ơn tại nơi giải phóng mặt bằng

Phường Thanh Xuân, TP Hà Nội treo biển cảm ơn, thể hiện sự ghi nhận đối với các hộ dân đồng thuận, phối hợp di dời để phục vụ dự án. Ảnh: Khánh An


Tấm biển ấy cũng cho thấy sự chia sẻ của chính quyền về những đóng góp của người dân cần được ghi nhận.

Trong các dự án hạ tầng đô thị, giải phóng mặt bằng luôn là khâu khó nhất. Bởi phía sau mỗi mét vuông đất được thu hồi không chỉ là con số, hồ sơ, phương án bồi thường, mà còn là ký ức, thói quen sống, quan hệ láng giềng, kế sinh nhai và sự ổn định của từng gia đình. Với nhiều người, việc rời khỏi nơi ở quen thuộc là một quyết định không dễ dàng, dù họ hiểu rằng dự án giao thông khi hoàn thành sẽ phục vụ lợi ích chung.

Bởi vậy, những tấm biển cảm ơn ở Thanh Xuân có ý nghĩa vượt ra ngoài một hành động tuyên truyền. Nó là cách chính quyền đặt người dân vào đúng vị trí trung tâm của quá trình phát triển đô thị. Người dân không chỉ là đối tượng chịu tác động của dự án, càng không chỉ là bên phải chấp hành quyết định hành chính. Họ là chủ thể tham gia vào quá trình kiến tạo hạ tầng, bằng sự đồng thuận, nhường đất, di dời tài sản và chấp nhận thay đổi cuộc sống để nhường chỗ cho lợi ích chung.

Điều đáng nói hơn là tấm biển cảm ơn không đứng một mình. Nó gắn với cách làm “bám sát địa bàn, ra từng ngõ, gõ từng nhà”, với yêu cầu mỗi cán bộ phải là một tuyên truyền viên, nắm bắt hoàn cảnh từng hộ dân để tháo gỡ vướng mắc. Nó cũng gắn với các hoạt động hỗ trợ những gia đình người có công, đối tượng bảo trợ xã hội, hộ khó khăn trong diện giải phóng mặt bằng. Khi lời cảm ơn đi cùng hành động cụ thể, nó không còn là khẩu hiệu, mà trở thành một phần của phương thức dân vận.

Từ góc nhìn đó, những tấm biển cảm ơn ở Thanh Xuân gợi ra một thông điệp tích cực: Khi người dân đã đồng thuận vì lợi ích chung, chính quyền cần ghi nhận sự hy sinh ấy một cách đàng hoàng. Tất nhiên, lời cảm ơn chỉ thật sự có giá trị khi đi kèm trách nhiệm đến cùng. Sau bàn giao mặt bằng là việc giữ đúng tiến độ dự án và bảo đảm chất lượng công trình. Nếu người dân đã nhường đất cho con đường mới, thì con đường ấy phải được triển khai xứng đáng với sự đồng thuận đó. Không thể để lời cảm ơn trở thành hình thức trong khi công trình chậm trễ, mặt bằng bỏ hoang hoặc người dân còn vướng mắc kéo dài.

Dự án Vành đai 2,5 khi hoàn thành được kỳ vọng góp phần giảm ùn tắc, hoàn thiện hạ tầng đô thị và tạo động lực phát triển cho Hà Nội. Nhưng trước khi nhìn thấy hình hài tuyến đường mới, có thể nhìn thấy một điều đáng quý: Cách chính quyền địa phương lựa chọn ứng xử với người dân trong một việc tưởng chừng rất khó.

Đô thị muốn phát triển cần những con đường mới. Nhưng để những con đường ấy thật sự dẫn tới niềm tin, chính quyền phải biết đi cùng người dân bằng sự tôn trọng, minh bạch và biết ơn. Những tấm biển cảm ơn ở phường Thanh Xuân vì thế không chỉ là một dòng chữ trên công trường, mà là một tín hiệu đẹp về cách làm dân vận trong phát triển hạ tầng đô thị hôm nay.

 

Có thể bạn quan tâm

Top