Có Hình Nổ rồi: Hoa Nam xác nhận trên web bảo tàng: bác Minh (hay Hồ Quang) đã có cháu bên tàu từ năm 1949

2 tml đọc qua bài này chưa

9VfTphy.png


Uh6AqF3zFbo.png



Vũ trung là thái tử bị phế truất là bí mật công khai. Nhưng k đồng nghĩa thằng sư hổ mang kia đi nhận vơ mà đéo ai làm gì. Thái tử đáng thương, còn thằng Lồn kia đéo tin được.
 
Vũ trung là thái tử bị phế truất là bí mật công khai. Nhưng k đồng nghĩa thằng sư hổ mang kia đi nhận vơ mà đéo ai làm gì. Thái tử đáng thương, còn thằng lồn kia đéo tin được.
lụ moá có tấm hình chụp hai thằng ấy giống nhau lạ kỳ khầy @Thích Chân Quang còn giữ tấm hình chụp với tay Trung ko
 
Thì lịch sử đéo ghi
Đó là lời một phía của anh việt đéo có ai công nhận
Nhưng anh việt vi phạm cỡ đó mà đéo bị sao
Công khai bảo mình là cháu ngoan Bác Hồ mà đéo bị xử lý thì tao cũng nghi lắm.
Anh ta mặc đồ tiến sĩ công khai rầm rộ về họ Hồ Quỳnh Lưu nhận tổ nhận tông mà đéo bị sao thì hơi lạ
Nếu tính ra thợ tu này gọi Nguyễn Sinh Sắc là ông nội
Tức là giữa bố của thợ tu và ông Hồ là 2 anh em cùng cha khác mẹ
Vậy thợ tu là cháu ruột của ông Hồ đấy
Có khi là hoàng thân quốc thích thật, vì làm nhiều trò xằng bậy mà chả ai đụng tới
 
Chúng nó bảo Vũ Trung là con ngoài giá thú của ông Hồz giống Nanh Đức Mộng
Nhưng Nanh Đức Mộng leo lên thế A1, làm 2 khóa sống đời vinh hoa phú quý dù tài năng chỉ dừng ở việc " Trồng cây gì nuôi con gì "
Còn Vũ Trung thì sống trong kiếp nghèo khổ
 
Trump có bao nhiêu đứa con bao nhiêu đời vợ đều công khai Putin cũng vậy tại sao Ông Hồ không dám công khai vợ con nhỉ !
 

Học viện Kỹ thuật mật mã - KMA

t͏n͏o͏o͏p͏d͏S͏e͏s͏r͏2͏c͏5͏l͏1͏2͏2͏t͏9͏0͏0͏1͏ ͏u͏f͏M͏9͏3͏m͏g͏1͏a͏ ͏1͏0͏i͏g͏6͏6͏2͏t͏4͏m͏8͏t͏5͏8͏g͏a͏,͏c͏l͏h͏0͏2͏4͏y͏u͏g͏u͏ ·

[NHỚ SINH NHẬT NGƯỜI]
Câu chuyện sau, do Bác Hồ Quang Chính, một người thân trong dòng tộc của Bác Hồ, Một cán bộ Cơ yếu, thuộc lứa cán bộ cơ yếu đầu tiên của Ngành Cơ yếu, kể lại (các bạn KMA đã đi thăm bảo tàng Ngành thấy rất nhiều tư liệu do bác Hồ Quang Chính tặng bảo tàng Ngành):
"Hôm ấy, vào lúc 11h30’ ngày 27/10/1946 vừa nhìn thấy Bác, bà Thanh vừa gọi, vừa chạy lại ôm lấy Bác: “Cậu, cậu, cậu khoẻ không?” và Bác khóc, nước mắt Bác thấm vào cánh tay áo của bà, mắt Bác chớp chớp, Bác lấy khăn lau mắt mình và nói: “Chị khoẻ không? Em biết chị chờ lâu, nhưng vì em đang bận tiếp các đồng chí Nam Bộ ra, chưa thể dứt việc được”.
Sau phút giây cảm động ấy, Bác và bà Thanh đi lại phía bàn. Bác kéo ghế mời bà Thanh ngồi, bà Thanh hỏi Bác: “Cậu đi lâu thế có nhớ quê hương không? Còn nhớ chị ngồi ru võng cho cậu ngủ, chị hát ru bài non nước không? Thuở đó, gia đình ta khá vất vả”.
Nói đến đây, bà lại khóc khiến nét mặt Bác bùi ngùi cảm động, Bác lấy khăn chấm chấm đôi mắt mình, vừa hút thuốc, vừa nhìn ra cửa sổ, Bác nói: “Chị ơi, quê hương nghĩa nặng ơn sâu, mấy mươi năm ấy biết bao nhiêu tình, những chiến sỹ cách mạng chân chính đều là những người con chí hiếu. Chị ơi, ở nước ngoài, có đôi khi đêm khuya thanh vắng, bỗng chốc nghe một lời ru con của người mình, thì lòng dạ mình lại càng thêm nhớ đất nước, quê hương, bà con”.
Sau đó, Bác hỏi đến quê hương làng Kim Liên, làng Hoàng Trù (quê nội và quê ngoại Bác), người ông nội anh Nguyễn Sinh Thọ (cháu gọi Bác Hồ bằng ông), một số cụ ở quê nhà. Bà Thanh và anh Thọ lần lượt trả lời. Sau khi Bác nói chuyện với bà Thanh, anh Thọ, Bác quay sang để tay lên vai tôi và hỏi: “Thế còn cháu quê ở làng nào?”. Tôi trả lời: “Thưa ông, cháu quê ở làng Thọ Toán cuối huyện Nam Đàn”.
Nói đến đây, tôi sợ Bác không biết làng tôi, tôi thưa tiếp: “Thưa ông, làng cháu ở gần làng Phổ Đông, Phổ Tứ, làng Nam Kim, gần sông Lam, gần cầu sắt Yên Xuân”. Bác nói: “Ờ, ờ, ông nhớ rồi, vùng đó có bãi giữa khá to của sông Lam, có lần ông đã đi đò dọc qua đó để đưa thư cho các cụ hoạt động chống đế quốc Pháp”. Rồi Bác hỏi cha mẹ tôi, hỏi tôi gặp và quen bác Hồ Tùng Mậu từ bao giờ? Tôi lần lượt trả lời Bác Hồ. Bác nói: “Tuy xa quê lâu, nhưng ông vẫn nhớ hàng dâm bụt, dãy chè xanh, đến tương, món cá khô, đến hát dặm Nghệ - Tĩnh”. Bác hỏi chúng tôi có hay đi hát phường vải không? Và Bác mỉm cười.
Bà Thanh sực nhớ và nói: “Chị biếu cậu một chai tương Nam Đàn và hai con gà”. Vừa nói, bà vừa chỉ vào góc tường chỗ để chai tương và hai con gà. Bác vui vẻ đáp: “Cảm ơn chị và hai cháu, tương thì để thỉnh thoảng mời cụ Huỳnh (Huỳnh Thúc Kháng) cùng ăn cho vui, gà để nuôi cho nó đẻ trứng”.
Bà Thanh thân mật hỏi Bác: Khi nào cậu về thăm quê được?. Bác nhìn ra ngoài cửa sổ, một lát sau, Bác trả lời: “Em cũng muốn về thăm quê, nhưng chắc chắn còn lâu, vì việc nước còn nặng nề lắm”. Hai chị em đôi mắt ngấn lệ."
Học viện Kỹ thuật mật mã - KMA
College & university
 
Mày biết cái lol gì
Hồ Quang Chính này là thiếu tướng Hồ Đệ con nuôi Hồ Tùng Mậu
Còn Hồ Tùng Mậu và Hồ Chí Minh có quan hệ mật thiết thế nào mày biết không?

Học viện Kỹ thuật mật mã - KMA

t͏n͏o͏o͏p͏d͏S͏e͏s͏r͏2͏c͏5͏l͏1͏2͏2͏t͏9͏0͏0͏1͏ ͏u͏f͏M͏9͏3͏m͏g͏1͏a͏ ͏1͏0͏i͏g͏6͏6͏2͏t͏4͏m͏8͏t͏5͏8͏g͏a͏,͏c͏l͏h͏0͏2͏4͏y͏u͏g͏u͏ ·

[NHỚ SINH NHẬT NGƯỜI]
Câu chuyện sau, do Bác Hồ Quang Chính, một người thân trong dòng tộc của Bác Hồ, Một cán bộ Cơ yếu, thuộc lứa cán bộ cơ yếu đầu tiên của Ngành Cơ yếu, kể lại (các bạn KMA đã đi thăm bảo tàng Ngành thấy rất nhiều tư liệu do bác Hồ Quang Chính tặng bảo tàng Ngành):
"Hôm ấy, vào lúc 11h30’ ngày 27/10/1946 vừa nhìn thấy Bác, bà Thanh vừa gọi, vừa chạy lại ôm lấy Bác: “Cậu, cậu, cậu khoẻ không?” và Bác khóc, nước mắt Bác thấm vào cánh tay áo của bà, mắt Bác chớp chớp, Bác lấy khăn lau mắt mình và nói: “Chị khoẻ không? Em biết chị chờ lâu, nhưng vì em đang bận tiếp các đồng chí Nam Bộ ra, chưa thể dứt việc được”.
Sau phút giây cảm động ấy, Bác và bà Thanh đi lại phía bàn. Bác kéo ghế mời bà Thanh ngồi, bà Thanh hỏi Bác: “Cậu đi lâu thế có nhớ quê hương không? Còn nhớ chị ngồi ru võng cho cậu ngủ, chị hát ru bài non nước không? Thuở đó, gia đình ta khá vất vả”.
Nói đến đây, bà lại khóc khiến nét mặt Bác bùi ngùi cảm động, Bác lấy khăn chấm chấm đôi mắt mình, vừa hút thuốc, vừa nhìn ra cửa sổ, Bác nói: “Chị ơi, quê hương nghĩa nặng ơn sâu, mấy mươi năm ấy biết bao nhiêu tình, những chiến sỹ cách mạng chân chính đều là những người con chí hiếu. Chị ơi, ở nước ngoài, có đôi khi đêm khuya thanh vắng, bỗng chốc nghe một lời ru con của người mình, thì lòng dạ mình lại càng thêm nhớ đất nước, quê hương, bà con”.
Sau đó, Bác hỏi đến quê hương làng Kim Liên, làng Hoàng Trù (quê nội và quê ngoại Bác), người ông nội anh Nguyễn Sinh Thọ (cháu gọi Bác Hồ bằng ông), một số cụ ở quê nhà. Bà Thanh và anh Thọ lần lượt trả lời. Sau khi Bác nói chuyện với bà Thanh, anh Thọ, Bác quay sang để tay lên vai tôi và hỏi: “Thế còn cháu quê ở làng nào?”. Tôi trả lời: “Thưa ông, cháu quê ở làng Thọ Toán cuối huyện Nam Đàn”.
Nói đến đây, tôi sợ Bác không biết làng tôi, tôi thưa tiếp: “Thưa ông, làng cháu ở gần làng Phổ Đông, Phổ Tứ, làng Nam Kim, gần sông Lam, gần cầu sắt Yên Xuân”. Bác nói: “Ờ, ờ, ông nhớ rồi, vùng đó có bãi giữa khá to của sông Lam, có lần ông đã đi đò dọc qua đó để đưa thư cho các cụ hoạt động chống đế quốc Pháp”. Rồi Bác hỏi cha mẹ tôi, hỏi tôi gặp và quen bác Hồ Tùng Mậu từ bao giờ? Tôi lần lượt trả lời Bác Hồ. Bác nói: “Tuy xa quê lâu, nhưng ông vẫn nhớ hàng dâm bụt, dãy chè xanh, đến tương, món cá khô, đến hát dặm Nghệ - Tĩnh”. Bác hỏi chúng tôi có hay đi hát phường vải không? Và Bác mỉm cười.
Bà Thanh sực nhớ và nói: “Chị biếu cậu một chai tương Nam Đàn và hai con gà”. Vừa nói, bà vừa chỉ vào góc tường chỗ để chai tương và hai con gà. Bác vui vẻ đáp: “Cảm ơn chị và hai cháu, tương thì để thỉnh thoảng mời cụ Huỳnh (Huỳnh Thúc Kháng) cùng ăn cho vui, gà để nuôi cho nó đẻ trứng”.
Bà Thanh thân mật hỏi Bác: Khi nào cậu về thăm quê được?. Bác nhìn ra ngoài cửa sổ, một lát sau, Bác trả lời: “Em cũng muốn về thăm quê, nhưng chắc chắn còn lâu, vì việc nước còn nặng nề lắm”. Hai chị em đôi mắt ngấn lệ."
Học viện Kỹ thuật mật mã - KMA
College & university
 

Có thể bạn quan tâm

Top