Vâng. Nhưng anh có thể dịch bài này sang dạng văn xuôi tiếng Việt cho dễ hiểu không?Yêu em trong sáng hồn anh khóc
Bái phục trước nước mắt của nàng
Em như cô giáo anh từng học
Anh giả bộ đồng ý anh biết rồi
Ngây thơ trong trắng chọc em mãi
Gieo vầng trăng bác vào đầu em
Em khoái tưởng anh ngây thơ lắm lắm
Con quỹ thao túng ở nơi nơi
Quái vật 2 mặt ôm bông hồng
Đêm về hút thuốc với vầng trăng
Suối kia róc rách, cá Koi bơi
Kiếp này ko uổng 1 đời anh
2 trường hợp anh bị bắt kinh tế
Nhưng không do mâu thuẫn gia đình
Tù tộiấy lần bị ép thế
Anh thoát túi ko còn một xu
... Vầng trăng và con quái vật...
Dịch ko dcVâng. Nhưng anh có thể dịch bài này sang dạng văn xuôi tiếng Việt cho dễ hiểu không?
Em vẫn đẹp như ngày anh lừa em tin rằng anh ngây thơ.Yêu em trong sáng hồn anh khóc
Bái phục trước nước mắt của nàng
Em như cô giáo anh từng học
Anh giả bộ đồng ý anh biết rồi
Ngây thơ trong trắng chọc em mãi
Gieo vầng trăng bác vào đầu em
Em khoái tưởng anh ngây thơ lắm lắm
Con quỹ thao túng ở nơi nơi
Quái vật 2 mặt ôm bông hồng
Đêm về hút thuốc với vầng trăng
Suối kia róc rách, cá Koi bơi
Kiếp này ko uổng 1 đời anh
2 trường hợp anh bị bắt kinh tế
Nhưng không do mâu thuẫn gia đình
Tù tộiấy lần bị ép thế
Anh thoát túi ko còn một xu
... Vầng trăng và con quái vật...
Vừa nhờ con AI dịch nhưng nó cũng bó tay với độ bí hiểm của anhDịch ko dc
Vì con người anh spam tin cuộc sốngEm vẫn đẹp như ngày anh lừa em tin rằng anh ngây thơ.
Uhm AI đúng rồi đó... Có ý kiến gì koVừa nhờ con AI dịch nhưng nó cũng bó tay với độ bí hiểm của anh
![]()
Không. Tôi xoá comment coi như chưa vào thread.Uhm AI đúng rồi đó... Có ý kiến gì ko
Trùm spam f319Không. Tôi xoá comment coi như chưa vào thread.
Thơ như người sắp chết đang cố ngoe ngẩy ngón tay dính máu viết mật ngữ vào nền gạch. Như con cá nhỏ bơi giữa đại dương không bờ. Như thằng thất tình vừa đánh rơi điếu thuốc chưa kịp đốt cháy.Vì con người anh spam tin cuộc sống
Giúp cho đời một đóa hồng tươi
Anh spam gì mai anh quên hết
Chỉ nhớ ý chính mà thôi
Ý Chính thì hơn anh cái đầu
Anh chỉ cứu bds ngây thơ
Hà Nội ngày ấy 10pt ngon choét
20pt anh mới bán cơ
Tăng trưởng miền Trung ý Chính làm
Mây bay trong trắng vờ cướp công
Chính sách tiền tệ ăn chầu nhậu
Ai đó lên ruột viết rất hay
Giờ đã rõ ai tài đức
Khai thác tiềm nằng đất nước ta
Nhà nghỉ phủ tiền kích cuộc sống
Mây bay forex ko buồn đâu 😞
Hà Nội ngây thơ kiếm chút tình
Biển người đổ đến tạo niềm vui
Anh ngồi bơm vá người hào sảng
Khó lắm nhớ Hà Nội giản đơn
Thơ chưa sữa...Thơ như người sắp chết đang cố ngoe ngẩy ngón tay dính máu viết mật ngữ vào nền gạch. Như con cá nhỏ bơi giữa đại dương không bờ. Như thằng thất tình vừa đánh rơi điếu thuốc chưa kịp đốt cháy.
Nói chứ nếu bạn không hiểu tôi nói gì, thì chúng ta huề nhau. Không phải vì ai cũng thua giống nhau, mà là chúng ta chưa từng chiến đấu.Thơ chưa sữa...
Cho tôi bổ bã chút cho nó đúng chất ng lao động xe ôm. Bạn đã địt chưa ?!Sáng hôm nay lúc thức dậy tao nhớ về nyc như mọi ngày của một năm vừa qua. Nhưng hôm nay có cảm giác lạ. Nỗi nhớ lần này nó không nằm trong lòng ngực nữa, mà nó nằm ở nơi nào đó rất xa vời, giống như mọi chuyện chỉ là sự việc ở một chiều không gian khác vậy.
Uhm tâm sự đêm khuya 1080Nói chứ nếu bạn không hiểu tôi nói gì, thì chúng ta huề nhau. Không phải vì ai cũng thua giống nhau, mà là chúng ta chưa từng chiến đấu.
Nó từng địt, ừ thì từng, không phải một lần. Những lần ấy không có tình yêu, cũng chẳng có dục vọng thuần túy, chỉ có sự trống rỗng lớn dần sau mỗi cái ôm vội. Nó địt như kẻ chết đuối vớ được khúc gỗ mục, nghĩ rằng siết chặt là sẽ sống, nhưng càng siết càng lún sâu hơn vào bùn. Xong rồi thì nằm đó, nhìn trần nhà loang lổ vết ẩm, nghe tiếng thở của người kia đều đều như tiếng đồng hồ báo thức của một buổi sáng không bao giờ đến.Cho tôi bổ bã chút cho nó đúng chất ng lao động xe ôm. Bạn đã địt chưa ?!
Dùng AI hả pa...Nó từng địt, ừ thì từng, không phải một lần. Những lần ấy không có tình yêu, cũng chẳng có dục vọng thuần túy, chỉ có sự trống rỗng lớn dần sau mỗi cái ôm vội. Nó địt như kẻ chết đuối vớ được khúc gỗ mục, nghĩ rằng siết chặt là sẽ sống, nhưng càng siết càng lún sâu hơn vào bùn. Xong rồi thì nằm đó, nhìn trần nhà loang lổ vết ẩm, nghe tiếng thở của người kia đều đều như tiếng đồng hồ báo thức của một buổi sáng không bao giờ đến.
Có lần nó địt một người con gái mắt rất trong, trong đến mức nó sợ nhìn lâu sẽ thấy chính mình đang mục nát bên trong. Nó làm tình với cô ấy như làm lễ tang cho chính tuổi trẻ của mình, chậm rãi, cẩn thận, rồi đột ngột hung bạo, như muốn xé toạc cái vỏ ngoài cùng để xem còn sót lại chút gì đáng giá không. Khi xong việc, cô ấy ngủ, còn nó ngồi dậy, rút một điếu thuốc, châm lửa, rồi lại không hút. Nó chỉ nhìn khói bay, bay thành hình một đứa trẻ từng tin rằng tình dục sẽ cứu rỗi được điều gì đó.
Giờ thì nó không còn địt nữa. Không phải vì ngoan, cũng chẳng phải vì chán. Chỉ là nó sợ. Sợ rằng nếu lại chạm vào ai đó, nó sẽ lại để lại trên da người ta những vết bầm tím hình bàn tay của một thằng đàn ông đã chết từ lâu, chỉ còn cái xác biết cử động. Nó sợ mình sẽ lại thì thầm “anh yêu em” trong lúc đang ở trong em, mà cả hai đều biết đó là lời nói dối lớn nhất đêm.
Thế nên nó ngồi đây, một mình, để lửa dí sát ngón tay đến khi phỏng rát. Đau thì đau thật, nhưng ít ra cái đau này là của riêng nó, không phải mượn từ ai, không làm ai chảy máu ngoài chính mình.
Ngoài kia, thành phố vẫn ngủ, vẫn địt nhau, vẫn sinh ra và chết đi trong những căn phòng giống hệt nhau. Còn nó thì vẫn ngồi, vẫn không hút điếu thuốc, chỉ chờ đến khi lửa tự tắt, như chờ một ngày nào đó nó cũng sẽ tự tắt, mà không cần phải kéo theo ai xuống vực cùng.
Bạn có thắc mắc về cú pháp không?Dùng AI hả pa...
Xỏ anh nha, anh đang chửi con chó mây bay trong trắngBạn có thắc mắc về cú pháp không?
Tuổi trẻ bây giờ họ địt nhau lạ quá.Nó từng địt, ừ thì từng, không phải một lần. Những lần ấy không có tình yêu, cũng chẳng có dục vọng thuần túy, chỉ có sự trống rỗng lớn dần sau mỗi cái ôm vội. Nó địt như kẻ chết đuối vớ được khúc gỗ mục, nghĩ rằng siết chặt là sẽ sống, nhưng càng siết càng lún sâu hơn vào bùn. Xong rồi thì nằm đó, nhìn trần nhà loang lổ vết ẩm, nghe tiếng thở của người kia đều đều như tiếng đồng hồ báo thức của một buổi sáng không bao giờ đến.
Có lần nó địt một người con gái mắt rất trong, trong đến mức nó sợ nhìn lâu sẽ thấy chính mình đang mục nát bên trong. Nó làm tình với cô ấy như làm lễ tang cho chính tuổi trẻ của mình, chậm rãi, cẩn thận, rồi đột ngột hung bạo, như muốn xé toạc cái vỏ ngoài cùng để xem còn sót lại chút gì đáng giá không. Khi xong việc, cô ấy ngủ, còn nó ngồi dậy, rút một điếu thuốc, châm lửa, rồi lại không hút. Nó chỉ nhìn khói bay, bay thành hình một đứa trẻ từng tin rằng tình dục sẽ cứu rỗi được điều gì đó.
Giờ thì nó không còn địt nữa. Không phải vì ngoan, cũng chẳng phải vì chán. Chỉ là nó sợ. Sợ rằng nếu lại chạm vào ai đó, nó sẽ lại để lại trên da người ta những vết bầm tím hình bàn tay của một thằng đàn ông đã chết từ lâu, chỉ còn cái xác biết cử động. Nó sợ mình sẽ lại thì thầm “anh yêu em” trong lúc đang ở trong em, mà cả hai đều biết đó là lời nói dối lớn nhất đêm.
Thế nên nó ngồi đây, một mình, để lửa dí sát ngón tay đến khi phỏng rát. Đau thì đau thật, nhưng ít ra cái đau này là của riêng nó, không phải mượn từ ai, không làm ai chảy máu ngoài chính mình.
Ngoài kia, thành phố vẫn ngủ, vẫn địt nhau, vẫn sinh ra và chết đi trong những căn phòng giống hệt nhau. Còn nó thì vẫn ngồi, vẫn không hút điếu thuốc, chỉ chờ đến khi lửa tự tắt, như chờ một ngày nào đó nó cũng sẽ tự tắt, mà không cần phải kéo theo ai xuống vực cùng.
cho xin cú pháp với bạnBạn có thắc mắc về cú pháp không?
Mặt hồ tĩnh lặng. Vài cơn gió vi vu như một bản tình ca buồn khẽ lướt qua mặt nước. Nỗi buồn trải dài theo ánh hoàng hôn nhạt dần sau những tầng lá mỏng. Sương bảng lảng giăng khắp không gian, khiến cảnh vật như chìm trong một giấc mơ u tối.Vâng. Nhưng anh có thể dịch bài này sang dạng văn xuôi tiếng Việt cho dễ hiểu không?
@Damlolol Sao pé lại thả haha cho những dòng tâm sự trầm buồn như zậy ?!Mặt hồ tĩnh lặng. Vài cơn gió vi vu như một bản tình ca buồn khẽ lướt qua mặt nước. Nỗi buồn trải dài theo ánh hoàng hôn nhạt dần sau những tầng lá mỏng. Sương bảng lảng giăng khắp không gian, khiến cảnh vật như chìm trong một giấc mơ u tối.
Đôi mắt gã nhìn vô định. Không phải vì không có gì để nhìn, mà vì chẳng còn điều gì đáng để giữ lại. Từng kỷ niệm cũ chậm rãi hiện lên như thước phim quay chậm, lướt qua làn khói thuốc mờ ảo rồi tan biến vào khoảng không.
Gã thả mình xuống chiếc ghế đá ướt lạnh. Tay siết chặt vỏ bao thuốc, vò nát rồi quăng nó ra xa. Đôi bàn tay chai sần in hằn những vết sẹo của thời gian. Ngày đó, gã chỉ là kẻ lãng du cô độc giữa cuộc đời rộng lớn. Rồi em đến - nhẹ như gió xuân- gieo vào lòng gã những rung động đầu tiên. Một kẻ quen bước một mình bỗng nhận ra tim mình biết run rẩy.
Có những cuộc gặp gỡ tưởng như tình cờ, nhưng lại âm thầm mang theo một vết cắt của số phận. Lần đầu gã gặp em cũng vậy - ngay chính nơi này.
Chiều hôm ấy, gã ngồi bên hồ, thả hồn vào những phím đàn guitar. Tiếng đàn trầm khàn trôi theo mặt nước, như cố che lấp những ồn ào ngoài kia.
Bỗng một giọng ca trong trẻo cất lên, hòa theo từng nhịp đàn. Gã khựng lại. Khi quay đầu nhìn, gã bắt gặp một cô gái nhỏ nhắn đang mỉm cười. Ánh mắt em sáng lên dưới ánh chiều, trong veo đến mức khiến lòng gã chợt mềm ra.
“Anh đàn hay lắm… nhưng sao buồn thế?” - em nghiêng đầu hỏi.
Gã khẽ cười, bàn tay vẫn đặt trên dây đàn. “Có lẽ vì người đàn đang buồn.”
Em im lặng một thoáng, rồi ngồi xuống cạnh gã. “Vậy… cho em hát cùng nhé. Biết đâu tiếng hát em làm nó vui hơn một chút.”
Giọng em cất lên hòa cùng tiếng đàn trong tay gã. Một cơn gió khẽ lướt qua, làm mái tóc đen nhánh của em bay nhẹ. Vài sợi tóc chạm vào gương mặt gã, thoảng hương bồ kết dịu dàng.
Bàn tay gã khẽ chệch một nhịp trên phím đàn. Trong khoảnh khắc ấy, gã nhận ra tiếng đàn của mình không còn buồn như trước nữa.
“Anh có thường ra đây đàn không?” - em hỏi, giọng nhẹ như gió.
Gã nhìn ra mặt hồ, đáp chậm rãi: “Những lúc buồn.”
Em nghiêng đầu, ánh mắt ánh lên vẻ tinh nghịch: “Vậy nếu em buồn… anh ra đây đàn cho em hát nhé?”
Gã bật cười. Nhưng trong lòng, một lời hứa đã lặng lẽ được giữ lại.
Hôm nay gã lại ra đây. Nhưng tiếng đàn chỉ còn vang lên cho một mình gã nghe.
Gã đã từng nghĩ mình có thể giữ em lại chỉ bằng tiếng đàn và một trái tim chân thành. Nhưng đời không dịu dàng như những bản nhạc chiều hôm ấy.
Những ngày sau đó, gã vẫn miệt mài với ước mơ còn dang dở. Còn em, dần bước vào một thế giới khác - nơi những buổi hẹn không còn bên hồ, mà trong những quán cà phê sang trọng với ánh đèn lấp lánh.
Gã không trách em, chỉ là em cần sự an toàn. Và gã, khi ấy, chẳng có gì ngoài đôi bàn tay đầy vết sẹo và vài bản tình ca buồn.
Tiếng đàn hôm nay không còn buồn như trước, chỉ là trầm và chậm hơn của một người trải qua nhiều dông bão.
Gã không ngờ khi bản nhạc gần kết thúc, một giọng nói quen thuộc cất lên phía sau:
“ Anh ... vẫn còn nhớ lời hứa năm nào !?!” .
Gã khựng lại, quay đầu về phía sau bắt gặp ánh mắt năm nào. Vẫn trong, nhưng đã không còn thơ ngây.
Em đứng đó dịu dàng và chín chắn hơn, không còn là cô bé tinh nghịch năm nào.
“ Anh chỉ giữ lời hứa với chính mình thôi” – Gã mỉm cười.
Em ngồi xuống cạnh gã, vừa đủ để không chạm vào nhau.
“ Em đã từng…và giờ sẽ không buồn về những chuyện cũ.
“ Anh cũng vậy !”
Gió vẫn vi vu lướt nhẹ trên mặt hồ tĩnh lặng. Không còn mái tóc chạm vào mặt gã, không còn chệch nhịp vì hương bồ kết.
Chỉ còn hai người đã từng yêu nhau, bình thản nhìn hoàng hôn trôi về phía chân trời xa.
Lần này, không có ai hứa hẹn điều gì nữa!