Chiếu dời đô !
Trần phàm ở đời, đấng minh quân trị quốc đều phải thuận theo thời thế, nhân theo lòng dân, mưu đồ nghiệp lớn cho muôn đời sau.
Xưa kia, Thương triều đến đời Bàn Canh năm lần dời đô, Chu triều đến đời Thành Vương ba lần chuyển điện. Ấy đâu phải các bậc vua chúa thời trước muốn dời đổi bâng quơ để thỏa lòng riêng? Chính là vì muốn chọn nơi trung tâm rộng lớn, đóng đồn ở chỗ mưu đồ sự nghiệp lớn, để vận nước được lâu dài, phong tục được phồn thịnh đó sao.
Đại Việt ta từ ngày độc lập, chọn Thăng Long – Hà Nội làm chốn kinh kỳ. Nơi ấy là vùng đất rồng cuộn hổ ngồi, địa thế vững chãi, quy tụ muôn hướng, giúp đất nước trải qua nghìn năm văn hiến, gặt hái bao chiến công hiển hách. Tuy nhiên, thời thế nay đã đổi khác, quy mô phát triển ngày một vươn xa, không gian Hà Thành dần trở nên quá chật hẹp. Mật độ dân cư quá đông, giao thông tắc nghẽn, khí hậu và môi trường chịu nhiều áp lực, không còn đủ sức gánh vác toàn bộ vạn năng của một trung tâm hành chính - kinh tế - công nghệ trong thời đại mới.
Trẫm nhìn khắp dải đất sông Hồng, nhận thấy Hưng Yên là vùng đất địa linh nhân kiệt, nằm ở vị trí trung tâm của vùng đồng bằng Bắc Bộ. Xưa kia đã nổi danh "Thứ nhất Kinh Kỳ, thứ nhì Phố Hiến", hội tụ phù sa phong phú, đất đai bằng phẳng, muôn ngả giao thông liền mạch, sông núi bao bọc, thế đất vững như bàn thạch. Đóng đô ở đó, phía Bắc kết nối kinh tế thủ đô cũ, phía Đông tiến ra biển lớn, phía Nam mở rộng liên kết các tỉnh đồng bằng. Đó thật là chốn hội tụ của văn hóa và tri thức, nơi lý tưởng để kiến tạo một siêu đô thị xanh, thông minh và hiện đại cho thế hệ mai sau.
Trẫm nghĩ đến sự nghiệp phát triển bền vững của quốc gia, muốn noi theo gương xưa, mưu việc lớn cho dân tộc, không thể không dời đổi. Trẫm muốn dựa vào thế đất Hưng Yên, dựng xây một trung tâm điều hành quốc gia mới, để Hà Nội tiếp tục giữ vai trò di sản - văn hóa - lịch sử, còn Hưng Yên trở thành động lực phát triển mới cho muôn đời.
Các quan đại thần và toàn thể nhân dân thấy thế nào? Bày tỏ ý kiến cho trẫm cùng biết!
Khâm thử .