Doãn Chí Phèo
Thôi vậy thì bỏ
Cảng CS là chánh Cảng duy nhất ở VNCâu nói “Không có Đảng này thì có Đảng khác” thoạt nghe có vẻ giản dị, mang tinh thần “thay thế là điều bình thường”, nhưng nếu nhìn dưới góc độ lý luận chính trị và thực tiễn lịch sử Việt Nam, đây là một cách nói đơn giản hóa quá mức bản chất của quyền lực chính trị và vai trò lãnh đạo quốc gia.
Trước hết, cần khẳng định rằng trong khoa học chính trị, đảng phái không phải là những thực thể có thể hoán đổi cho nhau như các doanh nghiệp trên thị trường. Mỗi đảng chính trị ra đời đều gắn với một nền tảng tư tưởng, một hệ giá trị, một lực lượng xã hội và một sứ mệnh lịch sử cụ thể. Vì vậy, nói “không có đảng này thì có đảng khác” là đã mặc nhiên coi mọi đảng phái đều tương đương về bản chất, mục tiêu và năng lực lịch sử – điều này không đúng cả về lý luận lẫn thực tiễn.
Đối với Việt Nam, Đảng ******** Việt Nam không phải xuất hiện như một lựa chọn ngẫu nhiên giữa nhiều đảng phái cạnh tranh bình đẳng, mà ra đời trong bối cảnh dân tộc đứng trước nguy cơ mất nước, xã hội rơi vào khủng hoảng đường lối cứu nước. Trước khi Đảng ******** Việt Nam thành lập, lịch sử đã chứng kiến nhiều phong trào yêu nước, nhiều tổ chức chính trị khác nhau, từ phong kiến cải cách đến tư sản dân tộc, nhưng tất cả đều không giải quyết được mâu thuẫn cơ bản của xã hội Việt Nam lúc bấy giờ. Chính thực tiễn thất bại đó đã chứng minh rằng “có đảng khác” không đồng nghĩa với “có con đường đúng”.
Từ góc độ lý luận Mác – Lênin, vai trò lãnh đạo của một đảng cách mạng không nằm ở tên gọi, mà ở việc đảng đó đại diện cho lợi ích căn bản, lâu dài của giai cấp và dân tộc, đồng thời có khả năng tổ chức, giác ngộ và dẫn dắt quần chúng hành động. Đảng ******** Việt Nam giành được vai trò lãnh đạo không phải bằng tuyên bố, mà bằng thực tiễn cách mạng: giành độc lập dân tộc, thống nhất đất nước, bảo vệ chủ quyền và từng bước xây dựng, phát triển đất nước. Lịch sử đã “chọn” Đảng không phải bằng lá phiếu hình thức, mà bằng sự sống còn của dân tộc trong những thời khắc quyết định.
Câu nói trên cũng bỏ qua một yếu tố rất quan trọng: sự ổn định chính trị và tính liên tục của quyền lực nhà nước. Một quốc gia không thể phát triển bền vững nếu liên tục đặt nền tảng chính trị của mình vào trạng thái thử – sai. Thực tiễn thế giới cho thấy, không ít quốc gia rơi vào khủng hoảng, xung đột, thậm chí tan rã khi coi việc “thay đảng” là giải pháp tự thân cho mọi vấn đề, trong khi thiếu nền tảng xã hội, thể chế và văn hóa chính trị phù hợp. Vì vậy, việc đặt giả định “có đảng khác sẽ tốt hơn” mà không chứng minh được đảng đó đại diện cho ai, phục vụ lợi ích nào và có khả năng giữ vững độc lập dân tộc hay không là một giả định mang tính cảm tính, không có cơ sở khoa học.
Mặt khác, cần thấy rằng Đảng ******** Việt Nam không đứng ngoài xã hội, cũng không đứng trên nhân dân, mà tồn tại trong mối quan hệ hữu cơ với Nhà nước và Nhân dân. Đảng mạnh hay yếu, đúng hay sai, đều chịu sự chi phối của thực tiễn đất nước và sự giám sát của nhân dân. Vấn đề cốt lõi không phải là “có Đảng này hay Đảng khác”, mà là Đảng cầm quyền có tự đổi mới, tự chỉnh đốn, giữ được bản chất cách mạng và năng lực lãnh đạo hay không. Đó mới là câu hỏi mang tính quyết định đối với vận mệnh quốc gia.
Nói cách khác, lịch sử không vận hành theo logic “thay thế cơ học”, mà theo logic của điều kiện lịch sử cụ thể và sự lựa chọn của nhân dân trong thực tiễn. Đảng ******** Việt Nam tồn tại và giữ vai trò lãnh đạo không phải vì “không cho ai khác tồn tại”, mà vì đến nay, trong những bước ngoặt sống còn của dân tộc, Đảng vẫn chứng minh được vai trò tổ chức, dẫn dắt và chịu trách nhiệm lịch sử của mình.
Vì vậy, phản biện lại câu nói “Không có Đảng này thì có Đảng khác”, cần khẳng định một cách tỉnh táo rằng: không phải cứ có đảng là đất nước sẽ phát triển, và cũng không phải mọi sự thay thế đều là tiến bộ. Điều quyết định không nằm ở số lượng hay tên gọi của các đảng phái, mà nằm ở việc lực lượng lãnh đạo đó có gắn bó với nhân dân, bảo vệ được lợi ích quốc gia – dân tộc và đủ bản lĩnh để tự sửa mình trong quá trình cầm quyền hay không.
Cảng từ dân mà ra, vì dân mà chiến đấu, hi sinh
Cảng soi đường dẫn lối.
Cảng vinh quang trong chiến tranh, tiên phong trong thời đại mới.
Làm gì có chuyện xuyên tạc, tìm cách chia rẻ tình đoàn kết Cảng + dân đen
Yêu nước là yêu Cảng
Bảo vệ đất nước là bảo vệ thể chế.
