Nếu chưa coi mà bị spoil hết thì cũng áy náy thật

Nói đại khái thôi: kiểu một thằng sống khá mất dạy rơi vào tay một thằng tâm thần, rồi bị biến thành... hải cẩu. Nghe thì quái dị, nhưng phim không chỉ dừng ở sự bệnh hoạn đó, vì phần đáng sợ nhất không nằm ở ý tưởng, mà ở cảm giác bị cướp mất chính mình.
Như Rết Người, Tội Ác Bất Dung, Sodom... với tao nó thiên về phô diễn sự kinh tởm, bệnh hoạn, tra tấn, tức là nhìn ghê, sốc, buồn nôn, nhưng chưa chắc chạm tới tầng kinh dị sâu nhất. Còn Tusk, hay kiểu như Annihilation, nó lại đánh vào thứ khác hẳn: mất quyền kiểm soát cơ thể, mất quyền kiểm soát sự tồn tại, bị tái cấu trúc, bị cướp mất bản ngã, đến mức "mày vẫn còn đó... nhưng không còn là mày nữa".
Có lẽ đúng là mỗi người cảm nhận kinh dị khác nhau. Với tao, đáng sợ nhất không phải chết, cũng không phải máu me, mà là bị biến thành thứ không còn là con người, đúng kiểu bên Nhật hay có cái ý "không còn là con người" nữa. Cái đó mới thật sự là kinh dị.