Bạn nói rằng: “Ai tước đoạt quyền làm người của họ? Tao có tước hồi nào đâu?”
Nhưng quyền làm người không chỉ bị tước bằng luật pháp. Nó cũng có thể bị bào mòn bằng ngôn từ, định kiến và cách nhìn người khác như thứ gì đó thấp hơn mình.
Khi ta gọi một nhóm người bằng những từ miệt thị, khiêu dâm hóa họ, mô tả họ như mối nguy, như một sai lệch cần phải dè chừng, thì ta đang vô tình đặt họ ra ngoài vòng nhân phẩm bình thường.
Không ai cấm họ tồn tại — nhưng thái độ như vậy khiến họ phải tồn tại trong sự khinh miệt của đồng loại.
Đó chính là một hình thức tước quyền.
Âm thầm hơn pháp luật, nhưng đau đớn không kém.
Bạn nói họ “vẫn tồn tại nhan nhản”, như thể sự tồn tại đó là sự gây phiền, hay điều gì không mong muốn. Nhưng sự thật đơn giản là:
Họ tồn tại như mọi người khác:
đi làm, yêu thương, sợ hãi, mong cầu được tôn trọng.
Tồn tại không phải là ân huệ người đời ban cho họ.
Tồn tại chỉ là… tồn tại. Như bao con người khác.
Khi bạn nói “tao có quyền gì đâu mà tước đoạt”, bạn đúng.
Nhưng mỗi chúng ta đều có quyền lựa chọn cách nhìn con người:
hoặc bằng ánh mắt thành kiến, hoặc bằng sự bình an và tôn trọng.
Bạn không cần phải yêu quý, tán thưởng hay đồng ý với họ.
Nhưng bạn có thể chọn không làm tổn thương bằng lời nói.
Sự nhân bản không đòi hỏi ta phải giống nhau.
Nó chỉ đòi hỏi ta đừng phủ nhận phẩm giá của người không giống mình.
Và trong một xã hội đang trưởng thành, phẩm giá của con người — bất kể giới tính hay xu hướng — luôn đáng được gìn giữ.
Không phải vì họ đặc biệt.
Mà vì chúng ta là người.