Ftm
Con chim biết nói
Một người ae trên này, vừa gửi tôi vài chữ, và tôi muốn tặng lại bạn kèm theo tấm lòng của anh ấy :Cảm ơn bạn. Gửi đến gió giùm tôi nhé.
Tôi cảnh cáo bạn lần cuối cùng: Bạn yếu đuối làm tôi phát bực!
Một người ae trên này, vừa gửi tôi vài chữ, và tôi muốn tặng lại bạn kèm theo tấm lòng của anh ấy :Cảm ơn bạn. Gửi đến gió giùm tôi nhé.
Vãi Lồn là bà cô dẩm lồn đan áo len và nuôi mèo đấy àNgười ta bảo lớn lên là học cách quên. Tôi thì ngược lại, càng lớn càng nhớ dai như đĩa. Nhớ cả cái mùi băng phiến trong tủ quần áo bà ngoại, nhớ cả cái cách gió tháng Mười lùa qua kẽ răng lúc tôi mười lăm tuổi đứng đợi crush trước cổng trường, nhớ cả vị mặn của nước mắt khi biết hóa ra crush cũng đợi người khác. Nhớ đến mức đôi khi tôi nghi ngờ chính mình không phải đang sống mà chỉ đang ôm một đống ký ức ướt át ngồi hong khô dưới nắng đời.
Tôi đã từng thử yêu theo kiểu người lớn: có hợp đồng miệng, có điều khoản ràng buộc, có ngày hết hạn ghi mờ mờ ở đáy tim. Kết quả là khi chia tay, cả hai đều lịch sự đến mức đáng sợ. Anh ta đưa lại chiếc áo khoác tôi quên ở nhà anh ta ba mùa đông trước, còn tôi trả lại cái bật lửa khắc tên anh ta mà tôi chưa từng hút thuốc bao giờ. Chúng tôi cúi đầu chào nhau như hai nhân viên công sở vừa kết thúc một dự án thất bại, rồi ai về nhà nấy, mở tủ lạnh ra mới phát hiện ra trái tim mình vẫn để quên ở ngăn đông từ lúc nào.
Giờ tôi sống chậm thôi, chậm đến mức có thể nghe thấy tiếng tóc bạc mọc. Tôi không còn chạy theo chuyến xe buýt cuối ngày nữa, tôi đứng đợi chuyến xe buýt không bao giờ đến để có cớ nhìn người ta tất tả. Nhìn hoài thành quen, quen thành thương, thương thành một thứ tình cảm kỳ lạ không tên, kiểu như thương cả thế giới vì nó không thương mình.
Đêm nay trời lại mưa, loại mưa nhỏ li ti như ai rắc muối lên vết thương đã lành miệng. Tôi mở cửa sổ, thò đầu ra, để mưa rơi vào tóc, vào mắt, vào miệng. Mặn. Hóa ra mưa cũng biết khóc thay cho những kẻ đã hết nước mắt từ lâu. Tôi cười, không hiểu vì sao mình cười, chỉ biết rằng nụ cười ấy trôi tuột xuống cổ họng cùng với nước mưa, rồi nằm im trong dạ dày như một viên đá lạnh không bao giờ tan.
Có lẽ tôi sẽ chết vào một ngày không ai ngờ, chết lặng lẽ như cách tôi sống: không lời trăng rối, không di chúc, chỉ để lại một cốc nước lọc uống dở trên bàn và một câu hỏi treo lơ lửng giữa không trung: “Rốt cuộc mình đã từng ở đây chưa nhỉ?”
Nhưng mà kệ. Bây giờ thì tôi vẫn còn thở, vẫn còn đủ ngón tay để gõ những dòng này, vẫn còn đủ ngốc để tin rằng có một kẻ nào đó trên đời này sẽ đọc đến đây và chợt thấy lạnh dù trời đang là mùa thu.
Có một cái cây ở công viên chỉ ra lá vào mùa đông. Lá của nó màu đen, dày, cắt được tay nếu cầm không cẩn thận. Trẻ con hay nhặt lá ấy về làm kiếm, chém nhau đến rách áo rồi khóc. Tôi cũng nhặt một lá, ép vào cuốn sách tôi chưa bao giờ đọc hết. Thỉnh thoảng mở ra, lá vẫn đen, vẫn sắc, vẫn chưa tha thứ cho tôi vì đã cắt nó khỏi cây chỉ để làm dấu trang cho một câu chuyện tôi không đủ can đảm đọc tiếp.Văn bản là một dòng suy tư hiện sinh đầy chua chát và dí dỏm, có thể tóm gọn trong vài câu:Cuộc đời không phải dòng sông có đích đến, mà là những giọt nước lơ lửng trong mây, tự vấn mãi rồi vẫn rơi, vẫn bốc hơi, vẫn tự lừa mình rằng lần này sẽ khác. Ý nghĩa, sự thật, giác ngộ, tình yêu… đều là trò đùa tinh quái: càng đuổi theo càng tuột khỏi tay, càng cố nắm càng thấy mình đang diễn một vở hài kịch/bi kịch vô tận. Dù biết mọi triết lý đều mục ruỗng, mọi tìm kiếm đều vòng xoáy không có tâm, ta vẫn phải dậy, đánh răng, uống cà phê, cười giả vờ và tiếp tục chơi trò “làm người có ý nghĩa” – vì ngừng chơi tức là phải đối diện với hư vô, mà chẳng ai dám. Tóm lại: Chúng ta sống trong nghịch lý tuyệt vọng nhưng hài hước, biết hết là vô nghĩa mà vẫn cố tỏ ra có nghĩa, mãi mãi.