Có Video 🌸“Rốt cuộc, điều gì là quan trọng nhất trong đời người?🌸

Trình Ca

Thôi vậy thì bỏ


🌸"Lúc đói thì bánh mỳ là quý, no rồi lại thấy hoa hồng thơm."

Thế gian này, vốn dĩ chẳng có thứ gì là "quan trọng nhất", chỉ có thứ "đang cần nhất" mà thôi.

Lúc nghèo, tiền là quan trọng nhất.

Lúc cô đơn, tình cảm là điều quý giá nhất.

Khát rồi, mới thấy quý giọt nước.

Đói rồi, mới hiểu bữa cơm là hạnh phúc.

Mệt rồi, mới nhận ra nghỉ ngơi là cần thiết.

Bệnh rồi, mới hiểu sức khỏe là tất cả.

Cuộc đời là vô thường.

Hãy trân trọng bát canh trước mặt, đừng ép mình sống quá mệt mỏi.

Đừng vì những ước vọng viển vông mà khiến thân tâm kiệt quệ.

Đừng mãi chạy theo điều xa xôi mà quên đi niềm vui bé nhỏ quanh mình.

Biết đủ - mới có thể thật sự vui sống.

Chúng ta ai cũng từng tự hỏi:

"Cả đời này, rốt cuộc điều gì mới là quan trọng nhất?"

Nhưng câu hỏi ấy, không có một đáp án chung.

Ngàn người ngàn cảnh - mỗi người một câu trả lời.

Có người thiếu tiền, có người thiếu yêu thương.

Người nghèo cầu giàu sang.

Người giàu lại mong hưởng thụ tinh thần.

Thiếu gì - thì điều đó quan trọng nhất.

Có rồi - lại thấy không đáng giá.

Thứ bạn nâng như báu vật, người khác có khi chẳng thèm để mắt.

Thứ bạn bỏ đi không tiếc, người khác lại đang khát khao có được.

Nhân gian không phải cõi lành.

Dường như ai cũng đang lo âu, mà cũng chẳng ai biết phải làm gì.

Schopenhauer từng nói:

"Chúng ta sinh ra đời - đã là một bi kịch, và hoàn toàn không có ý nghĩa gì."

Đời người là một chuỗi những ham muốn.

Được thỏa mãn - thì thấy trống rỗng.

Không thỏa mãn - thì thấy đau khổ.

Tựa như chiếc đồng hồ quả lắc, cứ lắc lư giữa hai đầu:

trống rỗng và khổ đau.

Ham muốn là nguồn gốc của phiền não.

Chạy theo tiền bạc, địa vị, nhà cao cửa rộng, danh tiếng, sắc dục...

Không đạt được - thì buồn bực, lo lắng, khổ sở.

Đạt được rồi - lại nảy sinh ham muốn mới.

Cuối cùng, vẫn chẳng thể thật sự hạnh phúc.

Hỡi người hữu duyên, cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng🌸
 



🌸"Lúc đói thì bánh mỳ là quý, no rồi lại thấy hoa hồng thơm."

Thế gian này, vốn dĩ chẳng có thứ gì là "quan trọng nhất", chỉ có thứ "đang cần nhất" mà thôi.

Lúc nghèo, tiền là quan trọng nhất.

Lúc cô đơn, tình cảm là điều quý giá nhất.

Khát rồi, mới thấy quý giọt nước.

Đói rồi, mới hiểu bữa cơm là hạnh phúc.

Mệt rồi, mới nhận ra nghỉ ngơi là cần thiết.

Bệnh rồi, mới hiểu sức khỏe là tất cả.

Cuộc đời là vô thường.

Hãy trân trọng bát canh trước mặt, đừng ép mình sống quá mệt mỏi.

Đừng vì những ước vọng viển vông mà khiến thân tâm kiệt quệ.

Đừng mãi chạy theo điều xa xôi mà quên đi niềm vui bé nhỏ quanh mình.

Biết đủ - mới có thể thật sự vui sống.

Chúng ta ai cũng từng tự hỏi:

"Cả đời này, rốt cuộc điều gì mới là quan trọng nhất?"

Nhưng câu hỏi ấy, không có một đáp án chung.

Ngàn người ngàn cảnh - mỗi người một câu trả lời.

Có người thiếu tiền, có người thiếu yêu thương.

Người nghèo cầu giàu sang.

Người giàu lại mong hưởng thụ tinh thần.

Thiếu gì - thì điều đó quan trọng nhất.

Có rồi - lại thấy không đáng giá.

Thứ bạn nâng như báu vật, người khác có khi chẳng thèm để mắt.

Thứ bạn bỏ đi không tiếc, người khác lại đang khát khao có được.

Nhân gian không phải cõi lành.

Dường như ai cũng đang lo âu, mà cũng chẳng ai biết phải làm gì.

Schopenhauer từng nói:

"Chúng ta sinh ra đời - đã là một bi kịch, và hoàn toàn không có ý nghĩa gì."

Đời người là một chuỗi những ham muốn.

Được thỏa mãn - thì thấy trống rỗng.

Không thỏa mãn - thì thấy đau khổ.

Tựa như chiếc đồng hồ quả lắc, cứ lắc lư giữa hai đầu:

trống rỗng và khổ đau.

Ham muốn là nguồn gốc của phiền não.

Chạy theo tiền bạc, địa vị, nhà cao cửa rộng, danh tiếng, sắc dục...

Không đạt được - thì buồn bực, lo lắng, khổ sở.

Đạt được rồi - lại nảy sinh ham muốn mới.

Cuối cùng, vẫn chẳng thể thật sự hạnh phúc.

Hỡi người hữu duyên, cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng🌸

"Thiếu gì thì thấy cái đó quan trọng."

Lúc nứng Lồn một mình có trái dưa leo là quý, sướng lồn rồi thì sắc dục mới buông.

Mồm lúc nào "biết đủ", "buông bỏ", "đừng chạy theo sắc dục", nhưng được se đầu dú, bú hột le là cổ họng khô khốc, dâm thủy chảy ròng ròng.

Con người không khổ vì ham muốn. Con người khổ vì không được đụ theo ham muốn.

Người được cực khoái, lên đỉnh rồi mới ngồi viết đạo lý từ bỏ sắc dục. Người nứng cặc thì đang đi kiếm Lồn để được xuất tinh.
 
"Thiếu gì thì thấy cái đó quan trọng."

Lúc nứng lồn một mình có trái dưa leo là quý, sướng lồn rồi thì sắc dục mới buông.

Mồm lúc nào "biết đủ", "buông bỏ", "đừng chạy theo sắc dục", nhưng được se đầu dú, bú hột le là cổ họng khô khốc, dâm thủy chảy ròng ròng.

Con người không khổ vì ham muốn. Con người khổ vì không được đụ theo ham muốn.

Người được cực khoái, lên đỉnh rồi mới ngồi viết đạo lý từ bỏ sắc dục. Người nứng cặc thì đang đi kiếm lồn để được xuất tinh.
Giảm nói tục lại đi. Hay thì chia sẻ...bạn xem hết Quán Con Sò Cay rồi ?
 



🌸"Lúc đói thì bánh mỳ là quý, no rồi lại thấy hoa hồng thơm."

Thế gian này, vốn dĩ chẳng có thứ gì là "quan trọng nhất", chỉ có thứ "đang cần nhất" mà thôi.

Lúc nghèo, tiền là quan trọng nhất.

Lúc cô đơn, tình cảm là điều quý giá nhất.

Khát rồi, mới thấy quý giọt nước.

Đói rồi, mới hiểu bữa cơm là hạnh phúc.

Mệt rồi, mới nhận ra nghỉ ngơi là cần thiết.

Bệnh rồi, mới hiểu sức khỏe là tất cả.

Cuộc đời là vô thường.

Hãy trân trọng bát canh trước mặt, đừng ép mình sống quá mệt mỏi.

Đừng vì những ước vọng viển vông mà khiến thân tâm kiệt quệ.

Đừng mãi chạy theo điều xa xôi mà quên đi niềm vui bé nhỏ quanh mình.

Biết đủ - mới có thể thật sự vui sống.

Chúng ta ai cũng từng tự hỏi:

"Cả đời này, rốt cuộc điều gì mới là quan trọng nhất?"

Nhưng câu hỏi ấy, không có một đáp án chung.

Ngàn người ngàn cảnh - mỗi người một câu trả lời.

Có người thiếu tiền, có người thiếu yêu thương.

Người nghèo cầu giàu sang.

Người giàu lại mong hưởng thụ tinh thần.

Thiếu gì - thì điều đó quan trọng nhất.

Có rồi - lại thấy không đáng giá.

Thứ bạn nâng như báu vật, người khác có khi chẳng thèm để mắt.

Thứ bạn bỏ đi không tiếc, người khác lại đang khát khao có được.

Nhân gian không phải cõi lành.

Dường như ai cũng đang lo âu, mà cũng chẳng ai biết phải làm gì.

Schopenhauer từng nói:

"Chúng ta sinh ra đời - đã là một bi kịch, và hoàn toàn không có ý nghĩa gì."

Đời người là một chuỗi những ham muốn.

Được thỏa mãn - thì thấy trống rỗng.

Không thỏa mãn - thì thấy đau khổ.

Tựa như chiếc đồng hồ quả lắc, cứ lắc lư giữa hai đầu:

trống rỗng và khổ đau.

Ham muốn là nguồn gốc của phiền não.

Chạy theo tiền bạc, địa vị, nhà cao cửa rộng, danh tiếng, sắc dục...

Không đạt được - thì buồn bực, lo lắng, khổ sở.

Đạt được rồi - lại nảy sinh ham muốn mới.

Cuối cùng, vẫn chẳng thể thật sự hạnh phúc.

Hỡi người hữu duyên, cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng🌸
Chết đượcc mọi người tôn kính
 
"Thiếu gì thì thấy cái đó quan trọng."

Lúc nứng lồn một mình có trái dưa leo là quý, sướng lồn rồi thì sắc dục mới buông.

Mồm lúc nào "biết đủ", "buông bỏ", "đừng chạy theo sắc dục", nhưng được se đầu dú, bú hột le là cổ họng khô khốc, dâm thủy chảy ròng ròng.

Con người không khổ vì ham muốn. Con người khổ vì không được đụ theo ham muốn.

Người được cực khoái, lên đỉnh rồi mới ngồi viết đạo lý từ bỏ sắc dục. Người nứng cặc thì đang đi kiếm lồn để được xuất tinh.


🌸ĐỜI KHÔNG CẦN COI MỆNH.MUỐN ĐỔI VẬN PHẢI ĐỔI MÌNH.

Phật gia có một câu rất thẳng:

Số phận… không nằm ở trên trời.

Mà nằm trong từng suy nghĩ, lời nói, hành động của bạn mỗi ngày.

Nhớ 7 điều này. Vận của bạn sẽ tự xoay.

1. Đường tắt nhanh nhất: CHĂM SÓC CHÍNH MÌNH

Bạn có thể đang xui. Nhưng đừng để mình mang “tướng xui”.

Ngoại hình không phải là tất cả… nhưng là thứ đầu tiên đời nhìn thấy.

Hình ảnh không đi trước ,năng lực phía sau cũng vô nghĩa.

2. Bạn càng vui, vận càng sáng

Năng lượng bạn ở đâu đời trả lại bạn ở đó.

Bạn u ám → cơ hội né bạn.

Bạn sáng lên → cơ hội tìm bạn.

Cùng tần số… mới hút được nhau.

3. Đừng ôm nghiệp của người khác

Thương người là tốt.
Nhưng không có ranh giới… là tự hại mình.

Đồng cảm quá mức = tự gánh khổ thay người khác.

4. Cái miệng là cửa mệnh

Nói xui → đời xui.

Nói khổ → đời khổ.

Mỗi câu bạn nói đều là một hạt giống.

Tập nói:

“Tôi ổn.”
“Tôi khỏe.”
“Tôi có phúc.”
“Vận tôi đang tốt lên.”

Bạn gieo gì đời trả đó.

5. Tin vào trực giác

Có những nơi… bước vào là thấy sai.

Có những người…gặp là thấy không ổn.

Đừng cố giải thích.

Trực giác… là hệ thống cảnh báo của linh hồn.

6. Gần thiên nhiên để hồi năng lượng

Mệt → tìm cây.
Buồn → tìm nước.
Gió… làm nhẹ lòng.
Nước… rửa sạch tâm.

Con người không tự chữa lành được hết.

Thiên nhiên làm phần còn lại.

7. Bỏ qua chuyện cũ

Đừng dùng hôm qua tra tấn hôm nay.

Người cũ , chuyện cũ chỉ nên là bài học…
không phải là xiềng xích.

Hôm qua coi như đã chết.
Hôm nay là một đời mới.

Và câu quan trọng nhất:

“TÔI CHÍNH LÀ MỆNH CỦA MÌNH.”

Không phải thầy bói. Không phải hoàn cảnh.
Không phải ai khác.
Mà là bạn.

Mỗi sáng, hãy nói với chính mình:

• Tôi là người vượng mệnh.
• Tôi làm gì cũng thuận.
• Tôi vượng người, vượng tiền, vượng cuộc sống.
• Thu nhập tôi ngày càng tăng.
• Mọi điều tốt đẹp… đang tìm đến tôi.

Đừng đọc cho biết.

Hãy đọc rồi sống theo.
Vì có thể… thời khắc xoay mệnh của bạn
đang bắt đầu từ chính hôm nay.

Nếu đọc tới đây, hãy tự nói 1 câu:

“TÔI NGÀY CÀNG VƯỢNG – NGÀY CÀNG TỐT.”


Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng!🌸
 



🌸ĐỜI KHÔNG CẦN COI MỆNH.MUỐN ĐỔI VẬN PHẢI ĐỔI MÌNH.

Phật gia có một câu rất thẳng:

Số phận… không nằm ở trên trời.

Mà nằm trong từng suy nghĩ, lời nói, hành động của bạn mỗi ngày.

Nhớ 7 điều này. Vận của bạn sẽ tự xoay.

1. Đường tắt nhanh nhất: CHĂM SÓC CHÍNH MÌNH

Bạn có thể đang xui. Nhưng đừng để mình mang “tướng xui”.

Ngoại hình không phải là tất cả… nhưng là thứ đầu tiên đời nhìn thấy.

Hình ảnh không đi trước ,năng lực phía sau cũng vô nghĩa.

2. Bạn càng vui, vận càng sáng

Năng lượng bạn ở đâu đời trả lại bạn ở đó.

Bạn u ám → cơ hội né bạn.

Bạn sáng lên → cơ hội tìm bạn.

Cùng tần số… mới hút được nhau.

3. Đừng ôm nghiệp của người khác

Thương người là tốt.
Nhưng không có ranh giới… là tự hại mình.

Đồng cảm quá mức = tự gánh khổ thay người khác.

4. Cái miệng là cửa mệnh

Nói xui → đời xui.

Nói khổ → đời khổ.

Mỗi câu bạn nói đều là một hạt giống.

Tập nói:

“Tôi ổn.”
“Tôi khỏe.”
“Tôi có phúc.”
“Vận tôi đang tốt lên.”

Bạn gieo gì đời trả đó.

5. Tin vào trực giác

Có những nơi… bước vào là thấy sai.

Có những người…gặp là thấy không ổn.

Đừng cố giải thích.

Trực giác… là hệ thống cảnh báo của linh hồn.

6. Gần thiên nhiên để hồi năng lượng

Mệt → tìm cây.
Buồn → tìm nước.
Gió… làm nhẹ lòng.
Nước… rửa sạch tâm.

Con người không tự chữa lành được hết.

Thiên nhiên làm phần còn lại.

7. Bỏ qua chuyện cũ

Đừng dùng hôm qua tra tấn hôm nay.

Người cũ , chuyện cũ chỉ nên là bài học…
không phải là xiềng xích.

Hôm qua coi như đã chết.
Hôm nay là một đời mới.

Và câu quan trọng nhất:

“TÔI CHÍNH LÀ MỆNH CỦA MÌNH.”

Không phải thầy bói. Không phải hoàn cảnh.
Không phải ai khác.
Mà là bạn.

Mỗi sáng, hãy nói với chính mình:

• Tôi là người vượng mệnh.
• Tôi làm gì cũng thuận.
• Tôi vượng người, vượng tiền, vượng cuộc sống.
• Thu nhập tôi ngày càng tăng.
• Mọi điều tốt đẹp… đang tìm đến tôi.

Đừng đọc cho biết.

Hãy đọc rồi sống theo.
Vì có thể… thời khắc xoay mệnh của bạn
đang bắt đầu từ chính hôm nay.

Nếu đọc tới đây, hãy tự nói 1 câu:

“TÔI NGÀY CÀNG VƯỢNG – NGÀY CÀNG TỐT.”


Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng!🌸
Người được bú cho lên đỉnh dạy người khác "đừng chạy theo sắc dục".
Người có sugarbaby dạy người khác "đừng nên hám gái".
Giờ lại lên mạng dạy người khác "nói chịch hoa hậu thì sẽ có hoa hậu".
Cuộc đời cứ mõm thế thì người mẫu, hoa hậu xếp hàng chổng mông cho tao địt mỗi cữ sáng rồi.
 
Người được bú cho lên đỉnh dạy người khác "đừng chạy theo sắc dục".
Người có sugarbaby dạy người khác "đừng nên hám gái".
Giờ lại lên mạng dạy người khác "nói chịch hoa hậu thì sẽ có hoa hậu".
Cuộc đời cứ mõm thế thì người mẫu, hoa hậu xếp hàng chổng mông cho tao địt mỗi cữ sáng rồi.
Cái miệng chính là phong thủy của đời người.
Đường tắt nhanh nhất: CHĂM SÓC CHÍNH MÌNH
 
Cái miệng chính là phong thủy của đời người.
Đường tắt nhanh nhất: CHĂM SÓC CHÍNH MÌNH
Chăm sóc bản thân là kỹ năng sống.
Giữ mồm giữ miệng là kỹ năng giao tiếp.
Còn đứng trước gương tự nhủ "tôi 18cm, tôi chơi 30 phút, tôi giàu, tôi đẹp trai" là kỹ năng ảo tưởng.
Hãy sống với tâm lý tích cực chứ đừng đứng trước gương mà thủ dâm tư tưởng.
 
Chăm sóc bản thân là kỹ năng sống.
Giữ mồm giữ miệng là kỹ năng giao tiếp.
Còn đứng trước gương tự nhủ "tôi 18cm, tôi chơi 30 phút, tôi giàu, tôi đẹp trai" là kỹ năng ảo tưởng.
Hãy sống với tâm lý tích cực chứ đừng đứng trước gương mà thủ dâm tư tưởng.
Đó chỉ là trước gương chứ mà đứng trc tôi. Tự bắn 🙄🙄

Cưng còn tag thag chó đốm vào 1 lần nữa. Tôi chặn cưng luôn. Tin ko???
 



🌸"Lúc đói thì bánh mỳ là quý, no rồi lại thấy hoa hồng thơm."

Thế gian này, vốn dĩ chẳng có thứ gì là "quan trọng nhất", chỉ có thứ "đang cần nhất" mà thôi.

Lúc nghèo, tiền là quan trọng nhất.

Lúc cô đơn, tình cảm là điều quý giá nhất.

Khát rồi, mới thấy quý giọt nước.

Đói rồi, mới hiểu bữa cơm là hạnh phúc.

Mệt rồi, mới nhận ra nghỉ ngơi là cần thiết.

Bệnh rồi, mới hiểu sức khỏe là tất cả.

Cuộc đời là vô thường.

Hãy trân trọng bát canh trước mặt, đừng ép mình sống quá mệt mỏi.

Đừng vì những ước vọng viển vông mà khiến thân tâm kiệt quệ.

Đừng mãi chạy theo điều xa xôi mà quên đi niềm vui bé nhỏ quanh mình.

Biết đủ - mới có thể thật sự vui sống.

Chúng ta ai cũng từng tự hỏi:

"Cả đời này, rốt cuộc điều gì mới là quan trọng nhất?"

Nhưng câu hỏi ấy, không có một đáp án chung.

Ngàn người ngàn cảnh - mỗi người một câu trả lời.

Có người thiếu tiền, có người thiếu yêu thương.

Người nghèo cầu giàu sang.

Người giàu lại mong hưởng thụ tinh thần.

Thiếu gì - thì điều đó quan trọng nhất.

Có rồi - lại thấy không đáng giá.

Thứ bạn nâng như báu vật, người khác có khi chẳng thèm để mắt.

Thứ bạn bỏ đi không tiếc, người khác lại đang khát khao có được.

Nhân gian không phải cõi lành.

Dường như ai cũng đang lo âu, mà cũng chẳng ai biết phải làm gì.

Schopenhauer từng nói:

"Chúng ta sinh ra đời - đã là một bi kịch, và hoàn toàn không có ý nghĩa gì."

Đời người là một chuỗi những ham muốn.

Được thỏa mãn - thì thấy trống rỗng.

Không thỏa mãn - thì thấy đau khổ.

Tựa như chiếc đồng hồ quả lắc, cứ lắc lư giữa hai đầu:

trống rỗng và khổ đau.

Ham muốn là nguồn gốc của phiền não.

Chạy theo tiền bạc, địa vị, nhà cao cửa rộng, danh tiếng, sắc dục...

Không đạt được - thì buồn bực, lo lắng, khổ sở.

Đạt được rồi - lại nảy sinh ham muốn mới.

Cuối cùng, vẫn chẳng thể thật sự hạnh phúc.

Hỡi người hữu duyên, cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng🌸
Hạnh phúc là khi tìm được người mình thương, vừa vặn là người đó cũng thương mình ❤️ ❤️🌿

@Hoàng Tử DiNa @Đạo Tâm @TrienChjeu @Miu Miu Tây Bắc
 
Hạnh phúc là khi tìm được người mình thương, vừa vặn là người đó cũng thương mình ❤️ ❤️🌿

@Hoàng Tử DiNa @Đạo Tâm @TrienChjeu @Miu Miu Tây Bắc
TrìnhCa thông báo: đã chặn tml Máng từ hôm qua rồi. Nên nhấn nút biến dc rồi. Fuck!!!

Tầm bạn trình mà thấy tôi thì chỉ có quỳ xuống chổng mông lên rồi van tôi đút đít bạn thôi.
Tôi mà quỳ là cưng tốn kém đấy.
 
"Thiếu gì thì thấy cái đó quan trọng."

Lúc nứng lồn một mình có trái dưa leo là quý, sướng lồn rồi thì sắc dục mới buông.

Mồm lúc nào "biết đủ", "buông bỏ", "đừng chạy theo sắc dục", nhưng được se đầu dú, bú hột le là cổ họng khô khốc, dâm thủy chảy ròng ròng.

Con người không khổ vì ham muốn. Con người khổ vì không được đụ theo ham muốn.

Người được cực khoái, lên đỉnh rồi mới ngồi viết đạo lý từ bỏ sắc dục. Người nứng cặc thì đang đi kiếm lồn để được xuất tinh.
chuẩn r bạng👍
 



🌸"Lúc đói thì bánh mỳ là quý, no rồi lại thấy hoa hồng thơm."

Thế gian này, vốn dĩ chẳng có thứ gì là "quan trọng nhất", chỉ có thứ "đang cần nhất" mà thôi.

Lúc nghèo, tiền là quan trọng nhất.

Lúc cô đơn, tình cảm là điều quý giá nhất.

Khát rồi, mới thấy quý giọt nước.

Đói rồi, mới hiểu bữa cơm là hạnh phúc.

Mệt rồi, mới nhận ra nghỉ ngơi là cần thiết.

Bệnh rồi, mới hiểu sức khỏe là tất cả.

Cuộc đời là vô thường.

Hãy trân trọng bát canh trước mặt, đừng ép mình sống quá mệt mỏi.

Đừng vì những ước vọng viển vông mà khiến thân tâm kiệt quệ.

Đừng mãi chạy theo điều xa xôi mà quên đi niềm vui bé nhỏ quanh mình.

Biết đủ - mới có thể thật sự vui sống.

Chúng ta ai cũng từng tự hỏi:

"Cả đời này, rốt cuộc điều gì mới là quan trọng nhất?"

Nhưng câu hỏi ấy, không có một đáp án chung.

Ngàn người ngàn cảnh - mỗi người một câu trả lời.

Có người thiếu tiền, có người thiếu yêu thương.

Người nghèo cầu giàu sang.

Người giàu lại mong hưởng thụ tinh thần.

Thiếu gì - thì điều đó quan trọng nhất.

Có rồi - lại thấy không đáng giá.

Thứ bạn nâng như báu vật, người khác có khi chẳng thèm để mắt.

Thứ bạn bỏ đi không tiếc, người khác lại đang khát khao có được.

Nhân gian không phải cõi lành.

Dường như ai cũng đang lo âu, mà cũng chẳng ai biết phải làm gì.

Schopenhauer từng nói:

"Chúng ta sinh ra đời - đã là một bi kịch, và hoàn toàn không có ý nghĩa gì."

Đời người là một chuỗi những ham muốn.

Được thỏa mãn - thì thấy trống rỗng.

Không thỏa mãn - thì thấy đau khổ.

Tựa như chiếc đồng hồ quả lắc, cứ lắc lư giữa hai đầu:

trống rỗng và khổ đau.

Ham muốn là nguồn gốc của phiền não.

Chạy theo tiền bạc, địa vị, nhà cao cửa rộng, danh tiếng, sắc dục...

Không đạt được - thì buồn bực, lo lắng, khổ sở.

Đạt được rồi - lại nảy sinh ham muốn mới.

Cuối cùng, vẫn chẳng thể thật sự hạnh phúc.

Hỡi người hữu duyên, cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng🌸
Hứ :sure:
Điều quan trọng nhất là người trong clip lên làm áp trại phu nhân
 
image_2026060948b47db25779c67027b378dbb5d675dd.jpg
Hạnh phúc là khi tìm được người mình thương, vừa vặn là người đó cũng thương mình ❤️ ❤️🌿

@Hoàng Tử DiNa @Đạo Tâm @TrienChjeu @Miu Miu Tây Bắc
Sau buổi tân hôn @Trình Ca
 



🌸"Lúc đói thì bánh mỳ là quý, no rồi lại thấy hoa hồng thơm."

Thế gian này, vốn dĩ chẳng có thứ gì là "quan trọng nhất", chỉ có thứ "đang cần nhất" mà thôi.

Lúc nghèo, tiền là quan trọng nhất.

Lúc cô đơn, tình cảm là điều quý giá nhất.

Khát rồi, mới thấy quý giọt nước.

Đói rồi, mới hiểu bữa cơm là hạnh phúc.

Mệt rồi, mới nhận ra nghỉ ngơi là cần thiết.

Bệnh rồi, mới hiểu sức khỏe là tất cả.

Cuộc đời là vô thường.

Hãy trân trọng bát canh trước mặt, đừng ép mình sống quá mệt mỏi.

Đừng vì những ước vọng viển vông mà khiến thân tâm kiệt quệ.

Đừng mãi chạy theo điều xa xôi mà quên đi niềm vui bé nhỏ quanh mình.

Biết đủ - mới có thể thật sự vui sống.

Chúng ta ai cũng từng tự hỏi:

"Cả đời này, rốt cuộc điều gì mới là quan trọng nhất?"

Nhưng câu hỏi ấy, không có một đáp án chung.

Ngàn người ngàn cảnh - mỗi người một câu trả lời.

Có người thiếu tiền, có người thiếu yêu thương.

Người nghèo cầu giàu sang.

Người giàu lại mong hưởng thụ tinh thần.

Thiếu gì - thì điều đó quan trọng nhất.

Có rồi - lại thấy không đáng giá.

Thứ bạn nâng như báu vật, người khác có khi chẳng thèm để mắt.

Thứ bạn bỏ đi không tiếc, người khác lại đang khát khao có được.

Nhân gian không phải cõi lành.

Dường như ai cũng đang lo âu, mà cũng chẳng ai biết phải làm gì.

Schopenhauer từng nói:

"Chúng ta sinh ra đời - đã là một bi kịch, và hoàn toàn không có ý nghĩa gì."

Đời người là một chuỗi những ham muốn.

Được thỏa mãn - thì thấy trống rỗng.

Không thỏa mãn - thì thấy đau khổ.

Tựa như chiếc đồng hồ quả lắc, cứ lắc lư giữa hai đầu:

trống rỗng và khổ đau.

Ham muốn là nguồn gốc của phiền não.

Chạy theo tiền bạc, địa vị, nhà cao cửa rộng, danh tiếng, sắc dục...

Không đạt được - thì buồn bực, lo lắng, khổ sở.

Đạt được rồi - lại nảy sinh ham muốn mới.

Cuối cùng, vẫn chẳng thể thật sự hạnh phúc.

Hỡi người hữu duyên, cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng🌸
Tóm tắt: biết đủ là đụ. :embarrassed:
 
Top