Rừng lá thấp-một đời nặng lòng quốc gia,mà mang tiếng ba que phandog barrque

soporaeternuz

Gió lạnh đầu buồi
Năm 6 tuổi tôi bắt đầu nghe nhạc lính và bài hát đưa tôi đến dòng nhạc là Rừng lá thấp của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh. Theo như lời tự thuật của tác giả thì bài hát này ông viết để tiếc thương cho người bạn thân sau Mậu Thân đã “không thèm” nghe ông hát nữa.

sao là Rừng lá thấp ? Nếu tìm trên internet sẽ thấy có nhiều giải thích cho tựa bài hát này. Có người cho rằng “rừng lá thấp” chỉ khu vực cầu Thị Nghè ngày trước thưa thớt dân cư, cũng chính là nơi bạn thân của nhạc sĩ đã hy sinh trong trận đánh Mậu Thân 1968. Có người cho rằng “lá thấp” là vì người lính dùng lá rừng ngụy trang. Cá nhân tôi, nếu dựa vào câu hát “lá rừng che kín đường về phồn hoa” thì tôi cho rằng nhạc sĩ Trần Thiện Thanh muốn nhấn mạnh hoàn cảnh ra đời của những tâm sự mà ông đã dùng để viết nên ca khúc này

Rừng là nơi rất gắn bó yêu thương của những người lính “chinh chiến dài lâu”, cũng là nơi hoàn toàn đối lập với chốn hoa lệ thành đô. Chính tại nơi cây phủ đường đi, những người lính rừng (*) tưởng chừng “mộng ước đầu nghe như đã chìm sâu” lại được an ủi, vỗ về bằng những câu hát “trọn kiếp yêu anh lính khổ xa nhà” để rồi ngỡ ngàng nhận ra “giữa rừng già tôi có thấy gì đâu” ! Nghe đến đây tôi nghĩ chắc những người lính giận những cô ca sĩ lắm bởi họ đang bất mãn và trách “có thấy gì đâu”.

Bài hát này được rất nhiều ca sĩ trình bày, từ thế hệ đàn anh đàn chị như Hoàng Oanh, Thanh Tuyền, Chế Linh đến thế hệ đàn em như Trường Vũ, Đan Nguyên. Mỗi ca sĩ có một cách thể hiện riêng và để lại trong tôi những cảm xúc rất riêng.
Chú Chế Linh trong Asia 50 hát là “từ máy thâu thanh cô nàng vừa ca”, từ “thâu thanh” khiến tôi nhớ lại cách người miền Tây gọi máy cassette là “cái thâu băng” – từ mà rất lâu rồi tôi ít khi nghe lại.

Theo ý kiến cá nhân tôi thì cô Hoàng Oanh hát bài này hay nhất. Khi hát, có một từ cô hát không đúng với nguyên tác nhưng nhờ đó mà thể hiện cao nhất tính bi hùng của bài hát này. Cụ thể, trong nhạc tờ xuất bản tháng 11 năm 1968, nhạc sĩ Trần Thiện Thanh dùng từ “nằm” trong câu “hay hát cho những người vừa nằm xuống chiều qua” nhưng khi hát, cô Hoàng Oanh hát là “gục”. Thật ra từ “nằm” cũng hay và nó được dùng khá trang trọng khi tưởng niệm những người lính về với đất mẹ thân yêu. Nhưng với một ca khúc còn mang tính thời sự về một sự kiện như Mậu Thân thì từ “gục” mới thể hiện đúng tâm thế của người lính phải giã từ vũ khi trong lúc chiến trận còn đang quyết liệt. Gục là đang đứng nhưng phải lực bất tòng tâm mà ngã xuống, là ngã xuống và mang theo những uất hận vì một lí tưởng chưa kịp hoàn thành. Đây cũng là lí do dù được nghe rất nhiều ca sĩ hát ca khúc này nhưng khi được lựa chọn, tôi vẫn chọn tiếng hát cô Hoàng Oanh với lời dẫn của cô Dạ Lan khi nhớ về những người lính “đánh giặc lâu bền cho non nước bình yên”.

Ngoài đường đầy băng rôn khẩu hiệu nhắc về Mậu Thân. Tôi cũng nhớ về Mậu Thân – theo cách của riêng mình.




 
Sửa lần cuối:
Năm 6 tuổi tôi bắt đầu nghe nhạc lính và bài hát đưa tôi đến dòng nhạc là Rừng lá thấp của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh. Theo như lời tự thuật của tác giả thì bài hát này ông viết để tiếc thương cho người bạn thân sau Mậu Thân đã “không thèm” nghe ông hát nữa.

sao là Rừng lá thấp ? Nếu tìm trên internet sẽ thấy có nhiều giải thích cho tựa bài hát này. Có người cho rằng “rừng lá thấp” chỉ khu vực cầu Thị Nghè ngày trước thưa thớt dân cư, cũng chính là nơi bạn thân của nhạc sĩ đã hy sinh trong trận đánh Mậu Thân 1968. Có người cho rằng “lá thấp” là vì người lính dùng lá rừng ngụy trang. Cá nhân tôi, nếu dựa vào câu hát “lá rừng che kín đường về phồn hoa” thì tôi cho rằng nhạc sĩ Trần Thiện Thanh muốn nhấn mạnh hoàn cảnh ra đời của những tâm sự mà ông đã dùng để viết nên ca khúc này

Rừng là nơi rất gắn bó yêu thương của những người lính “chinh chiến dài lâu”, cũng là nơi hoàn toàn đối lập với chốn hoa lệ thành đô. Chính tại nơi cây phủ đường đi, những người lính rừng (*) tưởng chừng “mộng ước đầu nghe như đã chìm sâu” lại được an ủi, vỗ về bằng những câu hát “trọn kiếp yêu anh lính khổ xa nhà” để rồi ngỡ ngàng nhận ra “giữa rừng già tôi có thấy gì đâu” ! Nghe đến đây tôi nghĩ chắc những người lính giận những cô ca sĩ lắm bởi họ đang bất mãn và trách “có thấy gì đâu”.

Bài hát này được rất nhiều ca sĩ trình bày, từ thế hệ đàn anh đàn chị như Hoàng Oanh, Thanh Tuyền, Chế Linh đến thế hệ đàn em như Trường Vũ, Đan Nguyên. Mỗi ca sĩ có một cách thể hiện riêng và để lại trong tôi những cảm xúc rất riêng.
Chú Chế Linh trong Asia 50 hát là “từ máy thâu thanh cô nàng vừa ca”, từ “thâu thanh” khiến tôi nhớ lại cách người miền Tây gọi máy cassette là “cái thâu băng” – từ mà rất lâu rồi tôi ít khi nghe lại.

Theo ý kiến cá nhân tôi thì cô Hoàng Oanh hát bài này hay nhất. Khi hát, có một từ cô hát không đúng với nguyên tác nhưng nhờ đó mà thể hiện cao nhất tính bi hùng của bài hát này. Cụ thể, trong nhạc tờ xuất bản tháng 11 năm 1968, nhạc sĩ Trần Thiện Thanh dùng từ “nằm” trong câu “hay hát cho những người vừa nằm xuống chiều qua” nhưng khi hát, cô Hoàng Oanh hát là “gục”. Thật ra từ “nằm” cũng hay và nó được dùng khá trang trọng khi tưởng niệm những người lính về với đất mẹ thân yêu. Nhưng với một ca khúc còn mang tính thời sự về một sự kiện như Mậu Thân thì từ “gục” mới thể hiện đúng tâm thế của người lính phải giã từ vũ khi trong lúc chiến trận còn đang quyết liệt. Gục là đang đứng nhưng phải lực bất tòng tâm mà ngã xuống, là ngã xuống và mang theo những uất hận vì một lí tưởng chưa kịp hoàn thành. Đây cũng là lí do dù được nghe rất nhiều ca sĩ hát ca khúc này nhưng khi được lựa chọn, tôi vẫn chọn tiếng hát cô Hoàng Oanh với lời dẫn của cô Dạ Lan khi nhớ về những người lính “đánh giặc lâu bền cho non nước bình yên”.

Ngoài đường đầy băng rôn khẩu hiệu nhắc về Mậu Thân. Tôi cũng nhớ về Mậu Thân – theo cách của riêng mình.


nhạc của trần thiện thanh luôn mang lại một cái vibe của lính quốc gia, vì ổng cũng từng đi lính bộ binh những ngày đầu thời đệ nhứt, tao cũng thích nghe bài trên 4 vùng chiến thuật của trúc phương, cũng mang một vibe giống vậy
 
:)) :)) =)) đm Nhạc Ngụy !!!,,,,,,,,,,,,,.......................................
nhạc của trần thiện thanh luôn mang lại một cái vibe của lính quốc gia, vì ổng cũng từng đi lính bộ binh những ngày đầu thời đệ nhứt, tao cũng thích nghe bài trên 4 vùng chiến thuật của trúc phương, cũng mang một vibe giống vậy
tụi mày đéo tin đâu,tao dân cs gốc đó,3 đời chiến đấu cho kộng ngụy
đời tao sung túc,nhưng tao thấy lũ cộng quá rác rưởi nên phải chống
ai gọi tao phản cũng đc
 
tụi mày đéo tin đâu,tao dân cs gốc đó,3 đời chiến đấu cho kộng ngụy
đời tao sung túc,nhưng tao thấy lũ cộng quá rác rưởi nên phải chống
ai gọi tao phản cũng đc
=)) :)) :)) Do mày chơi nhiều ở diễn đàn phản động nên mới thấy lũ cộng quá rác rưởi đó ,,, mày nên vô tham gia những nhóm Bò Đỏ để tụi nó tẩy não cho mày!!!,,,,,,,,,,,,,.......................................

hoặc inbox thằng @bodothanthien để được tẩy não ...////////
 
=)) :)) :)) Do mày chơi nhiều ở diễn đàn phản động nên mới thấy lũ cộng quá rác rưởi đó ,,, mày nên vô tham gia những nhóm Bò Đỏ để tụi nó tẩy não cho mày!!!,,,,,,,,,,,,,.......................................

hoặc inbox thằng @bodothanthien để được tẩy não ...////////
cặc lồng,nếu đời chỉ đơn giản là ngậm cặc rồi thở
mày khác gì tù nhân ko? =))
 
Năm 6 tuổi tôi bắt đầu nghe nhạc lính và bài hát đưa tôi đến dòng nhạc là Rừng lá thấp của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh. Theo như lời tự thuật của tác giả thì bài hát này ông viết để tiếc thương cho người bạn thân sau Mậu Thân đã “không thèm” nghe ông hát nữa.

sao là Rừng lá thấp ? Nếu tìm trên internet sẽ thấy có nhiều giải thích cho tựa bài hát này. Có người cho rằng “rừng lá thấp” chỉ khu vực cầu Thị Nghè ngày trước thưa thớt dân cư, cũng chính là nơi bạn thân của nhạc sĩ đã hy sinh trong trận đánh Mậu Thân 1968. Có người cho rằng “lá thấp” là vì người lính dùng lá rừng ngụy trang. Cá nhân tôi, nếu dựa vào câu hát “lá rừng che kín đường về phồn hoa” thì tôi cho rằng nhạc sĩ Trần Thiện Thanh muốn nhấn mạnh hoàn cảnh ra đời của những tâm sự mà ông đã dùng để viết nên ca khúc này

Rừng là nơi rất gắn bó yêu thương của những người lính “chinh chiến dài lâu”, cũng là nơi hoàn toàn đối lập với chốn hoa lệ thành đô. Chính tại nơi cây phủ đường đi, những người lính rừng (*) tưởng chừng “mộng ước đầu nghe như đã chìm sâu” lại được an ủi, vỗ về bằng những câu hát “trọn kiếp yêu anh lính khổ xa nhà” để rồi ngỡ ngàng nhận ra “giữa rừng già tôi có thấy gì đâu” ! Nghe đến đây tôi nghĩ chắc những người lính giận những cô ca sĩ lắm bởi họ đang bất mãn và trách “có thấy gì đâu”.

Bài hát này được rất nhiều ca sĩ trình bày, từ thế hệ đàn anh đàn chị như Hoàng Oanh, Thanh Tuyền, Chế Linh đến thế hệ đàn em như Trường Vũ, Đan Nguyên. Mỗi ca sĩ có một cách thể hiện riêng và để lại trong tôi những cảm xúc rất riêng.
Chú Chế Linh trong Asia 50 hát là “từ máy thâu thanh cô nàng vừa ca”, từ “thâu thanh” khiến tôi nhớ lại cách người miền Tây gọi máy cassette là “cái thâu băng” – từ mà rất lâu rồi tôi ít khi nghe lại.

Theo ý kiến cá nhân tôi thì cô Hoàng Oanh hát bài này hay nhất. Khi hát, có một từ cô hát không đúng với nguyên tác nhưng nhờ đó mà thể hiện cao nhất tính bi hùng của bài hát này. Cụ thể, trong nhạc tờ xuất bản tháng 11 năm 1968, nhạc sĩ Trần Thiện Thanh dùng từ “nằm” trong câu “hay hát cho những người vừa nằm xuống chiều qua” nhưng khi hát, cô Hoàng Oanh hát là “gục”. Thật ra từ “nằm” cũng hay và nó được dùng khá trang trọng khi tưởng niệm những người lính về với đất mẹ thân yêu. Nhưng với một ca khúc còn mang tính thời sự về một sự kiện như Mậu Thân thì từ “gục” mới thể hiện đúng tâm thế của người lính phải giã từ vũ khi trong lúc chiến trận còn đang quyết liệt. Gục là đang đứng nhưng phải lực bất tòng tâm mà ngã xuống, là ngã xuống và mang theo những uất hận vì một lí tưởng chưa kịp hoàn thành. Đây cũng là lí do dù được nghe rất nhiều ca sĩ hát ca khúc này nhưng khi được lựa chọn, tôi vẫn chọn tiếng hát cô Hoàng Oanh với lời dẫn của cô Dạ Lan khi nhớ về những người lính “đánh giặc lâu bền cho non nước bình yên”.

Ngoài đường đầy băng rôn khẩu hiệu nhắc về Mậu Thân. Tôi cũng nhớ về Mậu Thân – theo cách của riêng mình.





Bài viết sâu lắng và ý nhị! Cám ơn chủ thớt vì bài viết này!

Đây cũng là bài hát mà ba mình thích nhứt và có lẽ chịu ảnh hưởng nhiều từ ba mà đây cũng là một trong số những bài hát mình yêu thích. Bài hát rất lạ vì vừa làm khán giả ngậm ngùi, xót xa khi nghĩ về những người lính VNCH đã nằm xuống vì bảo vệ giang san, nhưng mặt khác, cũng chính điệu nhạc, lời hát như hun đúc tình yêu quê cha đất tổ và hận kẻ xâm lược mang lại bao nhiêu là tang thương cho vùng đất này. Một khúc ca bi tráng!
 
Bài viết sâu lắng và ý nhị! Cám ơn chủ thớt vì bài viết này!

Đây cũng là bài hát mà ba mình thích nhứt và có lẽ chịu ảnh hưởng nhiều từ ba mà đây cũng là một trong số những bài hát mình yêu thích. Bài hát rất lạ vì vừa làm khán giả ngậm ngùi, xót xa khi nghĩ về những người lính VNCH đã nằm xuống vì bảo vệ giang san, nhưng mặt khác, cũng chính điệu nhạc, lời hát như hun đúc tình yêu quê cha đất tổ và hận kẻ xâm lược mang lại bao nhiêu là tang thương cho vùng đất này. Một khúc ca bi trán
 
Ba mình nói nhạc sỹ Trần Thiện Thanh là một trong những nhạc sỹ viết về người lính và về chiến tranh hay nhứt. Và nói tới ông thì có một bài khác của ông mà độ xuân nào về mình cũng mở nghe rồi lòng bồi hồi, xao xuyến vì những ca từ đậm chất thơ trong đó.

Tặng chủ thớt bài "Đồn vắng chiều xuân" của nhạc sỹ Trần Thiện Thanh.

 
Đọc bài này của thằng thớt, tao bật dậy lúc 5h sáng, bật cái loa JBL 320 cùi bắp lên mở bài rừng lá thấp của Trường Vũ lên nghe. Tao nói nghe lúc 5h sáng nó hay gì đâu.
 
bài này tao hát ko hay . Bài "hận đồ bàn" tao hát ông hàng xóm khen hay quá mời sang nhà ổng hát (tao chỉ hát phạm vi sân vườn với loa mini chứ ko phải mở loa phá xóm )
 
Ba mình nói nhạc sỹ Trần Thiện Thanh là một trong những nhạc sỹ viết về người lính và về chiến tranh hay nhứt. Và nói tới ông thì có một bài khác của ông mà độ xuân nào về mình cũng mở nghe rồi lòng bồi hồi, xao xuyến vì những ca từ đậm chất thơ trong đó.

Tặng chủ thớt bài "Đồn vắng chiều xuân" của nhạc sỹ Trần Thiện Thanh.


Tao từng đi lính cho VC, mùa khô ở Campuchia mà nghe bài "Mùa Xuân lá khô" của Trần Thiện Thanh thì đúng là tê tái 2 hòn dái.
 
Người ta là bộ đội cụ 8 keo, bộ đội chân chính, bài hát toàn viết về lính nên bị gắn mác nhạc của 3 que, ko thèm nghe nha. +saner trung kiên đã nói.
 
bài này tao hát ko hay . Bài "hận đồ bàn" tao hát ông hàng xóm khen hay quá mời sang nhà ổng hát (tao chỉ hát phạm vi sân vườn với loa mini chứ ko phải mở loa phá xóm )
Chứ mày mở loa lớn chút chắc phường mời mày lên đó "hát" luôn ồi.

Bài thành phố sau lưng - đan nguyên cũng hay
Giang Tử hát đã hơn.
 
Top