Tự tin vì cái quan trọng nhất là nó đéo phải lo cái ăn, cái mặc. Bọn bần nông xứ lừa cứ loanh quanh cái ăn, cái mặc nên con nít từ nhỏ đã giở thói ăn cắp vặt, lừa thầy phản bạn.
Ngay trong trường những cái kĩ năng mềm quan trọng nhất là học bơi, hướng đạo sinh, trại hè nó đã dạy từ nhỏ nên con nít nó tự tin. Chưa kể tụi nó còn có các chương trình trao đổi học sinh, sinh viên giữa các nước.
Những môn nghệ thuật như đàn, vẽ... thì có là con của đám cần lao nghèo cũng được dạy trong trường, nhà thờ, các tổ chức phi chính phủ. Một thằng công nhân hãng xưởng vẫn mua được cho đứa con những cây keyboard, piano, guitar... của các hãng tên tuổi. Còn thằng công nhân xứ lừa là tăng ca sml để đóng tiền trọ với coi thử nhà mình hôm nay đi chợ ăn cái gì cho nó rẻ và no nhất.
Ú òa! Khác biệt chưa?