Có Hình - số ảo i thực ra chỉ là một phân số thực -

Mày đang nhầm giữa khái niệm, ký hiệu và phép biến đổi. Cái mày làm chỉ là biến đổi đại số rồi thấy ra một kết quả quen thuộc, xong quay ngược lại kết luận "số ảo là một phần của số thực". Đó không phải chứng minh, mà là đánh tráo khái niệm nhé tml

Trong toán học, mỗi tập số đều có định nghĩa riêng. Số thực và số ảo không phải cùng một tập. Nếu số ảo thật sự là một phần của số thực thì từ hàng trăm năm trước người ta đã chẳng cần xây dựng cả lý thuyết số phức, cũng chẳng cần định nghĩa đơn vị để mở rộng hệ số.

Tml này đang mắc lỗi rất cơ bản là thấy hai biểu thức tình cờ cho cùng một giá trị rồi kết luận bản chất của chúng là giống nhau. Đó là ngụy biện. Ví dụ hai con đường đều dẫn tới Hà Nội không có nghĩa hai con đường là một. Hai cách tính cho cùng kết quả cũng không có nghĩa hai đối tượng toán học là một.

Trong toán học, kết quả đúng không cứu được một lập luận sai. Chỉ cần xuất phát điểm sai hoặc suy luận sai thì toàn bộ chứng minh mất giá trị, kể cả khi đáp số cuối cùng vô tình đúng. Đó là lý do các nhà toán học chấm điểm dựa vào cách chứng minh chứ không chỉ nhìn đáp án.

Nói ngắn gọn, cái mày chứng minh được chỉ là một đẳng thức cụ thể, chứ hoàn toàn không đủ để kết luận về quan hệ giữa hai tập số. Muốn khẳng định "số ảo là một phần của số thực" thì phải chứng minh theo định nghĩa tập hợp, chứ không phải lấy một phép biến đổi đại số rồi tự suy diễn sang bản chất. Đó không còn là toán học nữa, mà là ngụy biện bằng ký hiệu
 
Mày đang nhầm giữa khái niệm, ký hiệu và phép biến đổi. Cái mày làm chỉ là biến đổi đại số rồi thấy ra một kết quả quen thuộc, xong quay ngược lại kết luận "số ảo là một phần của số thực". Đó không phải chứng minh, mà là đánh tráo khái niệm nhé tml

Trong toán học, mỗi tập số đều có định nghĩa riêng. Số thực và số ảo không phải cùng một tập. Nếu số ảo thật sự là một phần của số thực thì từ hàng trăm năm trước người ta đã chẳng cần xây dựng cả lý thuyết số phức, cũng chẳng cần định nghĩa đơn vị để mở rộng hệ số.

Tml này đang mắc lỗi rất cơ bản là thấy hai biểu thức tình cờ cho cùng một giá trị rồi kết luận bản chất của chúng là giống nhau. Đó là ngụy biện. Ví dụ hai con đường đều dẫn tới Hà Nội không có nghĩa hai con đường là một. Hai cách tính cho cùng kết quả cũng không có nghĩa hai đối tượng toán học là một.

Trong toán học, kết quả đúng không cứu được một lập luận sai. Chỉ cần xuất phát điểm sai hoặc suy luận sai thì toàn bộ chứng minh mất giá trị, kể cả khi đáp số cuối cùng vô tình đúng. Đó là lý do các nhà toán học chấm điểm dựa vào cách chứng minh chứ không chỉ nhìn đáp án.

Nói ngắn gọn, cái mày chứng minh được chỉ là một đẳng thức cụ thể, chứ hoàn toàn không đủ để kết luận về quan hệ giữa hai tập số. Muốn khẳng định "số ảo là một phần của số thực" thì phải chứng minh theo định nghĩa tập hợp, chứ không phải lấy một phép biến đổi đại số rồi tự suy diễn sang bản chất. Đó không còn là toán học nữa, mà là ngụy biện bằng ký hiệu
tao đi bằng chân trái và chân phải thì con cặc tao là của ai? :nosebleed:
 
tao đi bằng chân trái và chân phải thì con cặc tao là của ai? :nosebleed:
Mày lại đang đánh tráo khái niệm rồi. Chân trái với chân phải là hai bộ phận của cùng một cơ thể nên việc lấy ví dụ đó chẳng liên quan gì đến chuyện số thực và số ảo. Nếu thích ví dụ thì phải lấy ví dụ cùng bản chất, chứ không phải lôi sinh học sang chứng minh toán học

Theo cách lập luận của mày thì tao đi bằng xe máy với ô tô cũng suy ra xe máy là một phần của ô tô à? Tao viết bằng bút bi với bút chì thì bút chì là một phần của bút bi à? Rõ ràng vô lý.
Trong toán học, muốn nói A là một phần của B thì phải chỉ ra mọi phần tử của A đều thuộc B. Chứ không phải chỉ vì hai thứ cùng xuất hiện trong một biểu thức hay cùng được dùng để giải bài toán là kết luận cái này thuộc cái kia.
Mày đang lấy một phép so sánh cảm tính để phủ định định nghĩa toán học. Định nghĩa không thay đổi chỉ vì một ví dụ vui. Nếu ví dụ trái với định nghĩa thì ví dụ sai, chứ không phải định nghĩa sai

Nói thẳng luôn, cái ví dụ của mày nghe có vẻ hài nhưng giá trị toán học gần như bằng 0. Nó không phản biện được bất kỳ luận điểm nào, chỉ đổi chủ đề từ toán sang chơi chữ. Nếu muốn phản biện thì dùng định nghĩa và lập luận, đừng dùng meme đkm mày
 
số vô tỷ và số ảo hoạt động như 1 phân số - lũ óc lợn chúng mày sao thấy được điểm kỳ diệu - tức hột le :shame:
Mày càng nói càng lộ là đang lẫn lộn giữa quan hệ sở hữu với quan hệ tập hợp. Con cặc là một bộ phận của cơ thể, còn chân trái với chân phải cũng là bộ phận của cùng một cơ thể. Chúng cùng thuộc một chủ thể, chứ không có nghĩa chân trái là một phần của con cặc hay ngược lại. Ví dụ của mày chẳng chứng minh được điều gì ngoài việc tất cả đều thuộc cùng một người.

Toán học cũng vậy. Số thực và số ảo đều là thành phần khi xây dựng số phức, nhưng điều đó không có nghĩa số ảo là một phần của số thực. Mày đang biến "cùng nằm trong một hệ lớn hơn" thành "thằng này là tập con của thằng kia". Đó là lỗi logic rất cơ bản.

Nếu áp dụng đúng kiểu suy luận của mày thì vì ô tô và xe máy đều là phương tiện giao thông nên xe máy là một phần của ô tô à? Vì chó với mèo đều là động vật nên mèo là một phần của chó à? Nghe đã thấy vô lý.

Cái đáng nói là từ đầu đến giờ mày chưa hề đưa ra được một định nghĩa hay định lý nào để bảo vệ quan điểm. Toàn bộ lập luận đều dựa trên ví dụ đời thường và chơi chữ. Trong khi toán học không chấp nhận kiểu suy luận "tao thấy giống nên tao kết luận". Muốn phản biện thì phải phản biện bằng định nghĩa, tiên đề hoặc chứng minh logic

Nói ngắn gọn, ví dụ của mày chỉ có tác dụng gây cười, chứ giá trị phản biện bằng 0. Nó không hề đụng được vào bản chất của vấn đề đang tranh luận. Chơi chữ thì vui, nhưng đừng gọi đó là toán học
 

Có thể bạn quan tâm

Top