Live 🙏🙏Sớ Trừ Tà - Trai Đàn Chẩn Tế Xamer Gieo Nghiệp🙏🙏

Đàn chẩn tế ngày 27.06.2026🙏🙏🙏

Lại thắp thêm một nén hương.

Không cầu ai tin.
Không cầu ai sợ.

Chỉ cầu ai đọc được thì dừng lại một hơi.

Than ôi...
Thiên hạ rộng lớn.

Người thắng người thua vốn chỉ là chuyện nhất thời.

Hôm nay ngồi trên cao.

Mai có thể ở dưới thấp.

Hôm nay được tung hô.

Mai có thể bị lãng quên.

Chỉ có thời gian là chưa từng thiên vị một ai.

Có người dành nửa đời để chứng minh mình hơn người.

Đến cuối đời mới phát hiện:

Điều đáng làm hơn là trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình hôm qua.

Có người ngày đêm tranh đúng sai.

Đến khi tóc bạc mới hiểu:

Đúng sai của một cuộc cãi vã chẳng cứu nổi một cuộc đời trống rỗng.

Kính cáo chư vị:

Đừng xem thường một lời nói.

Vì lời nói giống như mũi tên.

Bắn đi rất nhanh.

Nhưng dấu vết nó để lại thì rất lâu.

Đừng xem thường một ý niệm.

Vì số phận của một con người thường bắt đầu từ những điều họ lặp lại trong đầu mỗi ngày.

Người xưa sợ trời.

Người nay sợ người.

Còn ta thấy có một thứ đáng sợ hơn:

Là một ngày tỉnh dậy,
Bỗng nhận ra mình đã sống quá lâu theo sự hơn thua,

Mà quên mất bình an là gì.

Bỗng nhận ra mình đã nói rất nhiều,

Mà chưa từng hiểu chính mình.

Bỗng nhận ra đời người ngắn đến mức

Bao nhiêu năm qua chỉ toàn lo thắng một cuộc tranh luận,

Mà thua mất những điều đáng quý hơn.

Nay khép đàn.
Gió vẫn thổi.
Trăng vẫn sáng.

Người thức thì tự hiểu.
Người chưa thức thì cũng không sao.

Vì hạt giống nào cũng có mùa của nó.

Chỉ mong khi mùa ấy đến,
Chư vị còn đủ thời gian để nhìn lại chính mình.
🙏🙏🙏
 
65
🙏🙏🙏Phụng cáo cõi mạng hôm nay.

Không cầu tài.
Không cầu danh.

Chỉ xin một nén hương cho những tâm hồn đang ngủ giữa ban ngày.

Than ôi...

Có những người tưởng mình đang sống.

Thật ra chỉ đang tồn tại.
Có những người tưởng mình đang chiến thắng.

Thật ra chỉ đang trì hoãn thất bại.

Có những người tưởng mình đang nhìn thấu thiên hạ.

Thật ra chưa từng nhìn thấu nổi chính mình.

Ngày tháng đi qua không phát ra tiếng động.

Cho nên con người mới chủ quan.

Tóc bạc không đến trong một đêm.

Nhân cách mục ruỗng cũng không đến trong một ngày.

Nó đến từ từng lần xem thường người khác.

Từng lần tự tha thứ cho lỗi của mình.

Từng lần lấy kiêu ngạo thay cho trí tuệ.

Từng lần lấy hơn thua thay cho trưởng thành.

Đến khi ngoảnh đầu nhìn lại.

Mọi thứ vẫn còn nguyên.

Chỉ có mình là đã khác.

Và điều đáng sợ nhất...
Là không nhận ra mình đã khác từ lúc nào.

Có người sợ ma.
Có người sợ quỷ.

Ta lại thấy đáng sợ nhất là một con người dành cả đời chạy trốn sự thật về chính mình.

Bởi ma quỷ chỉ ghé qua một đêm.

Còn bản thân mình sẽ ở cùng mình đến hết cuộc đời.

Cho nên hôm nay không chẩn tế người chết.

Chỉ chẩn tế những cái tâm đang dần hóa đá.

Những trái tim đã quá quen với việc chế giễu.

Quá quen với việc khinh người.

Quá quen với việc cho rằng mình là ngoại lệ của mọi quy luật.

Xin cho họ một lần tỉnh mộng.

Trước khi thời gian làm điều đó thay họ.

Bởi thời gian là vị thầy công bằng nhất.

Nó không tranh luận.

Không tức giận.
Không đôi co.

Nó chỉ lặng lẽ chứng minh ai đúng.

Và khi bài học của nó đến...
Thường đã quá muộn để sửa lại.

Nam mô Tỉnh Thức Quang Minh Bồ Tát.

Ai đọc mà cười, xin chúc một ngày bình an.

Ai đọc mà thấy nhột, xin giữ lại một chút để suy ngẫm.

Còn ai đọc mà thấy lạnh sống lưng...
Có lẽ không phải vì bài sớ này.

Mà vì vừa nghe thấy tiếng vọng của chính mình trong đó.🙏🙏🙏
 

Có thể bạn quan tâm

Top