AllLivesMatter
Thôi vậy thì bỏ
Mài thằng xàm hay than thân trách phận thì hãy đọc bài này, nếu ba mẹ của chúng mài không bước được một bước nào trong 100 bước đến thành công thì chúng mài phải tự bước, đó là trách nhiệm của người lớn vs thế hệ tiếp theo.
Bà nội tôi 50 tuổi mới đặt chân đến nước Mỹ, trên người không có vài đồng tiền, cũng không có sở trường đặc biệt, mang theo bên người chỉ có một thân bệnh cũ do làm lụng vất vả nhiều năm.
Đó là những năm đầu thập niên 90, bà ấy đi làm ở xưởng thêu trên phố người Hoa, mỗi ngày làm việc hơn mười mấy giờ, mỗi năm 365 ngày không nghỉ.
Đồ thêu tính lương theo sản phẩm, tuy rằng đôi mắt bà không còn tốt nhưng bà thêu nhanh hơn bất cứ ai.
Có người đánh đàn ghi-ta đánh đến chai tay, có người dọn gạch, tay bà tôi là bị kim thêu đâm đến chai sần.
Khi về nước thăm tôi, bà sẽ mang cho tôi sô cô la của Ferrero Rocher, snack khoai tây của Pringles, bơ đậu phộng của Jif.
Bà mua cho tôi tây trang nhỏ thật đẹp, mua cho tôi loại ốc vàng bán vài chục tệ một cân.
Bà đưa tôi đi vườn bách thú, công viên trò chơi, công viên rừng rậm, đưa tôi tới Bắc Kinh leo trường thành, ngắm Thiên An Môn, gặp chủ tịch Mao.
“Bà ơi, nước Mỹ còn tốt hơn Bắc Kinh sao?”
Bà dùng ngôn ngữ giản dị miêu tả cho tôi sự phồn hoa ở New York, nói với tôi, nước Mỹ rất tốt, rất nhiều điều tốt đẹp đang chờ đón tôi.
Trên Zhihu vẫn thường thảo luận về việc con gái thì nên được nuông chiều hơn, ở đây tôi có câu chuyện về một cậu bé được nuông chiều.
Có một năm, tôi đã ăn hết sô cô la, snack, bơ đậu phộng, nhưng bà tôi mãi vẫn chưa về.
Đó là một sự thật mà tôi không hề muốn biết, bà tôi trúng gió, bị liệt nửa người.
Lúc bà tôi di dân đến Mỹ có mang theo 3 đứa con trai còn chưa đến tuổi thành niên, là chú hai, chú ba, chú tư của tôi.
Chú hai và chú ba của tôi đã đi làm từ ngày thứ hai đến Mỹ, chú tư còn nhỏ, học thêm mấy năm rồi cũng rời khỏi trường học.
Họ tới làm thêm ở một nhà hàng của người thân, mỗi ngày làm 12h, mỗi tuần 6 ngày.
Nhà hàng mở cửa 364 ngày 1 năm, chỉ nghỉ một ngày vào Lễ Tạ Ơn.
Sau khi bà nội bị bệnh, các chú của tôi thay phiên về nước, mang đồ ăn ngon, đưa tôi đi chơi.
Tôi thích chơi bóng bàn, chú hai mua cho tôi bóng bàn, vợt, và cả bàn đánh bóng.
Có một năm ô tô đồ chơi được rất nhiều trẻ con yêu thích, chú ba mua cho tôi một chiếc ô tô việt dã điều khiển từ xa, giúp tôi thắng lợi trong mọi cuộc chơi với bạn cùng lứa tuổi.
Chú tư của tôi đào hoa từ nhỏ, đưa bạn gái đi chơi không bao giờ quên dắt theo tôi, muốn đào tạo tôi trở thành tình thánh tiếp nối chú.
Họ không hề nói một câu về cuộc sống gian khổ ở Mỹ, đó là bí mật của người lớn, không liên quan tới tôi.
Bà tôi tới Mỹ năm thứ năm, bố mẹ tôi cũng đi Mỹ rồi.
Phải nói sao về điều kiện lúc đó nhỉ? Bố mẹ tôi còn không có nổi một căn phòng riêng.
Xưởng thêu đã bị đào thải theo thời đại chuyển dời, chỉ còn công việc nặng. Bố tôi từng làm đồ tể, công nhân dọn hàng ở bến tàu, tài xế xe đường dài.
Những chuyện nhỏ không đáng nhắc đến, chẳng có gì khác ngoài 12h x 365 ngày.
Sau đó, bốn anh em họ góp vốn mở một siêu thị nhỏ, một nhà hàng, lại sau đó, mở siêu thị thứ hai, nhà hàng thứ hai.
Ngày càng kiếm được nhiều tiền, nhưng họ vẫn miệt mài làm việc.
Bố mẹ tôi đến Mỹ năm thứ năm, tôi cũng đến rồi, nhìn rõ sự thật của cuộc sống.
Tôi sống ở New York mấy tháng, mang bà nội của tôi đi ngắm mọi khung cảnh phồn hoa của thế giới.
Trước đó, bà tôi hầu như không rời khỏi phố người Hoa, những miêu tả về New York kể cho tôi nghe ngày trước, một nửa là nghe người ta kể lại, một nửa là tưởng tượng của bà.
Sau đó, tôi trở lại bên cạnh bố mẹ, kết thúc sự xa cách kéo dài 5 năm nay.
Bố tôi tới nhà ga đón tôi, đưa tôi đến trước một căn biệt thự, đắc ý nói: “Đây là nhà của chúng ta, biết con sắp đến nên vừa mới mua đấy.”
Tôi từng đến xem khu chung cư cũ kỹ tối tăm mà bà tôi ở lúc vừa tới đây, cũng từng xem tầng hầm ẩm mốc mà bố mẹ tôi từng ở, tôi biết, ở nhà mới tôi sẽ có phòng riêng, một cái giường, nhưng tôi không nghĩ rằng tôi sẽ có một căn biệt thự, một cái sân trước, một cái sân sau, một tương lai đã được chuẩn bị tốt.
Con người sống ở trên đời vì sao phải nỗ lực?
Đáp án của bà nội là tôi, đáp án của bố mẹ cũng là tôi, đáp án của tôi là ba người họ, cùng với gia đình nhỏ của tôi sau này.
Đối với tôi, trưởng thành trách nhiệm sẽ nhiều hơn, đương nhiên phải nỗ lực, không phải để kiếm thật nhiều tiền, mà là để có thể sống cuộc sống mà mình muốn, cuộc sống mà bà và bố mẹ tôi chưa từng được sống. Họ giúp tôi thử qua tất cả gian khổ, giúp tôi bước ra 99 bước, tôi chỉ cần bước nốt một bước còn lại, sao dám chậm trễ?
Tính từ ông bà cố ngoại trở đi, hơn tám mươi người, bốn thế hệ của gia tộc chúng tôi đã phấn đấu ở Mỹ hơn nửa thế kỷ. Mỗi người trong chúng tôi đều đang nỗ lực, mỗi thế hệ của chúng tôi đều có cuộc sống tốt đẹp hơn thế hệ trước.
Nếu như khởi điểm nhân sinh của bạn không cao, không có bất cứ người nào giúp bạn bước qua một bước trong một trăm bước nhân sinh, không sao cả, bạn chỉ cần nỗ lực, bước nhiều hơn một bước sẽ không bị lãng phí, rồi sẽ có người mà bạn quan tâm có thể dùng đến, mà bạn, không sớm thì muộn cũng sẽ gặp được người đó thôi.
Bà nội tôi 50 tuổi mới đặt chân đến nước Mỹ, trên người không có vài đồng tiền, cũng không có sở trường đặc biệt, mang theo bên người chỉ có một thân bệnh cũ do làm lụng vất vả nhiều năm.
Đó là những năm đầu thập niên 90, bà ấy đi làm ở xưởng thêu trên phố người Hoa, mỗi ngày làm việc hơn mười mấy giờ, mỗi năm 365 ngày không nghỉ.
Đồ thêu tính lương theo sản phẩm, tuy rằng đôi mắt bà không còn tốt nhưng bà thêu nhanh hơn bất cứ ai.
Có người đánh đàn ghi-ta đánh đến chai tay, có người dọn gạch, tay bà tôi là bị kim thêu đâm đến chai sần.
Khi về nước thăm tôi, bà sẽ mang cho tôi sô cô la của Ferrero Rocher, snack khoai tây của Pringles, bơ đậu phộng của Jif.
Bà mua cho tôi tây trang nhỏ thật đẹp, mua cho tôi loại ốc vàng bán vài chục tệ một cân.
Bà đưa tôi đi vườn bách thú, công viên trò chơi, công viên rừng rậm, đưa tôi tới Bắc Kinh leo trường thành, ngắm Thiên An Môn, gặp chủ tịch Mao.
“Bà ơi, nước Mỹ còn tốt hơn Bắc Kinh sao?”
Bà dùng ngôn ngữ giản dị miêu tả cho tôi sự phồn hoa ở New York, nói với tôi, nước Mỹ rất tốt, rất nhiều điều tốt đẹp đang chờ đón tôi.
Trên Zhihu vẫn thường thảo luận về việc con gái thì nên được nuông chiều hơn, ở đây tôi có câu chuyện về một cậu bé được nuông chiều.
Có một năm, tôi đã ăn hết sô cô la, snack, bơ đậu phộng, nhưng bà tôi mãi vẫn chưa về.
Đó là một sự thật mà tôi không hề muốn biết, bà tôi trúng gió, bị liệt nửa người.
Lúc bà tôi di dân đến Mỹ có mang theo 3 đứa con trai còn chưa đến tuổi thành niên, là chú hai, chú ba, chú tư của tôi.
Chú hai và chú ba của tôi đã đi làm từ ngày thứ hai đến Mỹ, chú tư còn nhỏ, học thêm mấy năm rồi cũng rời khỏi trường học.
Họ tới làm thêm ở một nhà hàng của người thân, mỗi ngày làm 12h, mỗi tuần 6 ngày.
Nhà hàng mở cửa 364 ngày 1 năm, chỉ nghỉ một ngày vào Lễ Tạ Ơn.
Sau khi bà nội bị bệnh, các chú của tôi thay phiên về nước, mang đồ ăn ngon, đưa tôi đi chơi.
Tôi thích chơi bóng bàn, chú hai mua cho tôi bóng bàn, vợt, và cả bàn đánh bóng.
Có một năm ô tô đồ chơi được rất nhiều trẻ con yêu thích, chú ba mua cho tôi một chiếc ô tô việt dã điều khiển từ xa, giúp tôi thắng lợi trong mọi cuộc chơi với bạn cùng lứa tuổi.
Chú tư của tôi đào hoa từ nhỏ, đưa bạn gái đi chơi không bao giờ quên dắt theo tôi, muốn đào tạo tôi trở thành tình thánh tiếp nối chú.
Họ không hề nói một câu về cuộc sống gian khổ ở Mỹ, đó là bí mật của người lớn, không liên quan tới tôi.
Bà tôi tới Mỹ năm thứ năm, bố mẹ tôi cũng đi Mỹ rồi.
Phải nói sao về điều kiện lúc đó nhỉ? Bố mẹ tôi còn không có nổi một căn phòng riêng.
Xưởng thêu đã bị đào thải theo thời đại chuyển dời, chỉ còn công việc nặng. Bố tôi từng làm đồ tể, công nhân dọn hàng ở bến tàu, tài xế xe đường dài.
Những chuyện nhỏ không đáng nhắc đến, chẳng có gì khác ngoài 12h x 365 ngày.
Sau đó, bốn anh em họ góp vốn mở một siêu thị nhỏ, một nhà hàng, lại sau đó, mở siêu thị thứ hai, nhà hàng thứ hai.
Ngày càng kiếm được nhiều tiền, nhưng họ vẫn miệt mài làm việc.
Bố mẹ tôi đến Mỹ năm thứ năm, tôi cũng đến rồi, nhìn rõ sự thật của cuộc sống.
Tôi sống ở New York mấy tháng, mang bà nội của tôi đi ngắm mọi khung cảnh phồn hoa của thế giới.
Trước đó, bà tôi hầu như không rời khỏi phố người Hoa, những miêu tả về New York kể cho tôi nghe ngày trước, một nửa là nghe người ta kể lại, một nửa là tưởng tượng của bà.
Sau đó, tôi trở lại bên cạnh bố mẹ, kết thúc sự xa cách kéo dài 5 năm nay.
Bố tôi tới nhà ga đón tôi, đưa tôi đến trước một căn biệt thự, đắc ý nói: “Đây là nhà của chúng ta, biết con sắp đến nên vừa mới mua đấy.”
Tôi từng đến xem khu chung cư cũ kỹ tối tăm mà bà tôi ở lúc vừa tới đây, cũng từng xem tầng hầm ẩm mốc mà bố mẹ tôi từng ở, tôi biết, ở nhà mới tôi sẽ có phòng riêng, một cái giường, nhưng tôi không nghĩ rằng tôi sẽ có một căn biệt thự, một cái sân trước, một cái sân sau, một tương lai đã được chuẩn bị tốt.
Con người sống ở trên đời vì sao phải nỗ lực?
Đáp án của bà nội là tôi, đáp án của bố mẹ cũng là tôi, đáp án của tôi là ba người họ, cùng với gia đình nhỏ của tôi sau này.
Đối với tôi, trưởng thành trách nhiệm sẽ nhiều hơn, đương nhiên phải nỗ lực, không phải để kiếm thật nhiều tiền, mà là để có thể sống cuộc sống mà mình muốn, cuộc sống mà bà và bố mẹ tôi chưa từng được sống. Họ giúp tôi thử qua tất cả gian khổ, giúp tôi bước ra 99 bước, tôi chỉ cần bước nốt một bước còn lại, sao dám chậm trễ?
Tính từ ông bà cố ngoại trở đi, hơn tám mươi người, bốn thế hệ của gia tộc chúng tôi đã phấn đấu ở Mỹ hơn nửa thế kỷ. Mỗi người trong chúng tôi đều đang nỗ lực, mỗi thế hệ của chúng tôi đều có cuộc sống tốt đẹp hơn thế hệ trước.
Nếu như khởi điểm nhân sinh của bạn không cao, không có bất cứ người nào giúp bạn bước qua một bước trong một trăm bước nhân sinh, không sao cả, bạn chỉ cần nỗ lực, bước nhiều hơn một bước sẽ không bị lãng phí, rồi sẽ có người mà bạn quan tâm có thể dùng đến, mà bạn, không sớm thì muộn cũng sẽ gặp được người đó thôi.