Cứ gáy đi. Sau này lỡ người nhà hay con cái lâm vào trầm cảm thì lấy cái gì để an ủi chia sẻ với chúng nó? Lúc đó chúng nó hỏi m có biết cái quần què gì mà chia sẻ
T nói m ấy. Đời không ai có thể nói trước được điều gì. Cha mẹ thì lẫy lừng mà con cái thì đụt, ngoài đời không hề thiếu các trường hợp như vậy. m phải trải qua những hoàn cảnh tồi tệ nhất thì khi con cái nó lâm vào hoàn cảnh như vậy, m mới có thể chia sẻ cùng nó vì hồi xưa m đã từng như thế và đã vượt qua được.
T nói m ấy. Đời không ai có thể nói trước được điều gì. Cha mẹ thì lẫy lừng mà con cái thì đụt, ngoài đời không hề thiếu các trường hợp như vậy. m phải trải qua những hoàn cảnh tồi tệ nhất thì khi con cái nó lâm vào hoàn cảnh như vậy, m mới có thể chia sẻ cùng nó vì hồi xưa m đã từng như thế và đã vượt qua được.
M đã vượt qua đc chưa? M còn nhớ ông Đặng Hoàng Giang, tác giả sách mà trc t giới thiệu m ko? Ông có viết một cuốn về trầm cảm ở Vn, đọc thấy t đoán chuẩn m ạ, đấy bệnh này đủ mọi lứa t mắc, chẳng qua ngày xưa ng ta ko biết tên gọi, và ko dám đối diện mình bị bệnh tâm lý. Đọc cái chương về một ông bị trầm cảm, biểu hiện là nát rượu, mưu sinh áp lực rồi trút lên đầu vợ con và nốc rượu, cái này t gặp quá quá nhiều ngoài xh. Trong sách này, trừ một ông cụ bị mất ngủ đc chữa khỏi nhờ uống đúng thuốc, còn lại toàn gắng sống từng ngày. Mà bệnh này tính di truyền cũng cao, có cô cả hai chị em bị, ngoài 50 t sang châu Âu định cư vẫn ko thoát. Ng em trai cũng bị, sau nghiện ma túy và ra đi ở t 40. Hay có thằng cu bị rrla nặng, csgt phạt giữ xe mà nó cũng đã ko chịu nổi.
Ng ta vẫn cho rằng t.t là tiêu cực, nhưng với những ng bị ung thư tâm lý ntn, t thấy cứ phải sống trong triền miên lo ấu, áp lực, mệt mỏi, thì biết đâu ra đi lại đc giải thoát với họ.
T nói m ấy. Đời không ai có thể nói trước được điều gì. Cha mẹ thì lẫy lừng mà con cái thì đụt, ngoài đời không hề thiếu các trường hợp như vậy. m phải trải qua những hoàn cảnh tồi tệ nhất thì khi con cái nó lâm vào hoàn cảnh như vậy, m mới có thể chia sẻ cùng nó vì hồi xưa m đã từng như thế và đã vượt qua được.
đúng r m, những cái về tâm lý này nó như bao bệnh khác, tự nhiên nó rơi vào ai thì phải chịu. Có trường hợp bố mẹ học thức con vẫn đi làm giang hồ như xhđ Tuấn con ở Nam Định ấy, ko ai nghĩ bố mẹ là gia giáo. Bị thì phải chịu thôi. Mà t nghĩ nhiều khi ông bạn củ thớt chưa hẳn t.t vì áp lực học tập hay gia đình đâu, mà trong khi trong cuộc sống nó nhiều cái stress tích tụ lại r, đến lúc bục ra thôi. Thôi như đc giải thoát. Chứ sống cứ vật vã từng ngày, thì ngủ 1 giấc lại nhẹ nhàng hơn.
T nói m ấy. Đời không ai có thể nói trước được điều gì. Cha mẹ thì lẫy lừng mà con cái thì đụt, ngoài đời không hề thiếu các trường hợp như vậy. m phải trải qua những hoàn cảnh tồi tệ nhất thì khi con cái nó lâm vào hoàn cảnh như vậy, m mới có thể chia sẻ cùng nó vì hồi xưa m đã từng như thế và đã vượt qua được.
nếu bố mẹ nó có đk thì ở nhà relax cũng đc, đi làm sung sướng gì đâu. chỉ khổ cái lúc bản thân phải ngửa tay xin tiền thôi. Chứ t mà rich kid, hàng tháng bố mẹ bắn tiền vào acc thì t cũng chả muốn đi làm gì cho mệt. (vừa chán vừa stress).
nếu bố mẹ nó có đk thì ở nhà relax cũng đc, đi làm sung sướng gì đâu. chỉ khổ cái lúc bản thân phải ngửa tay xin tiền thôi. Chứ t mà rich kid, hàng tháng bố mẹ bắn tiền vào acc thì t cũng chả muốn đi làm gì cho mệt. (vừa chán vừa stress).