📺 Video Tại sao con mèo mẹ lại ăn thịt con của nó nhỉ ?

Sẽ có một lúc mà cái xấu nhiều hơn cái tốt thì người ta sẽ không còn tôn trọng những giá trị đó nữa.
Người ta đánh giá nhau qua sức mạnh, qua tiền bạc, qua nhan sắc, qua tiếng tăm, chứ còn chuyện mà đạo đức là vứt đi.

Lúc đó người lành người thiện sẽ bị coi là ba trợn, kẻ mà chia sẻ kiến thức, vật chất cho người khác một cách miễn phí là bị coi là ba trợn.

Người là phải khôn, làm cái gì cũng phải đổi ra hiện vật hiện kim mới được coi là khôn.

Ai mà hy sinh, vị tha được xem là ngu. Sẽ có một ngày thế giới này như vậy, người ta sẽ không còn khái niệm thiện ác nữa.

Nhưng riêng cái tình cha nghĩa mẹ thì thời nào cũng vậy thôI !

Dầu cho thế giới này có một ngày nó sống như một bầy thú thì lúc đó mẹ vẫn thương con, cha vẫn thương con, vì con thú vẫn làm chuyện đó mà.
Cho nên, dầu cho thế giới này ở thời kỳ nào đi nữa thì lúc nào tình cha nghĩa mẹ lúc nào cũng thương con.

Có 2 kiểu thương :

Một là thương bằng ái luyến:
nghĩa là của mình, nó là của mình, nó là một phần xương thịt của mình, nó là bóng dáng là sự tiếp nối của mình, cho nên mình thương nó, mình rứt ruột sinh ra nó, mình làm trâu làm ngựa sinh ra nó, nó là cái tôi, nó là phiên bản của mình, cho nên mình thương nó. Cái thương đó là thương bằng ái.

Cái thương thứ hai : là cái thương bằng tình thương vô điều kiện, không cần nghĩ đến chuyện nó có hiếu thảo hay không, nó có giống được như mình hay không, mặt mũi nó ra làm sao, nó có tật nguyền như thế nào đi nào nữa, không cần thiết. Nó có đáng là phiên bản của mình hay không, không cần thiết. Nó có thương mình hay không, không cần thiết. Miễn là mình không thể cam tâm, nhẫn tâm đành lòng nhìn nó khổ.

Cái thương do cái sự ái luyến thì loài thú cũng có.
Nhưng cái thương bằng cái tình thương vô điều kiện như vậy đó, cái thương mà có lý trí trong đó, thì chỉ có ở con người thôi. Như vậy, cha mẹ cùng lúc có hai tấm tình đối với con.

Tôi không thích nói về cha mẹ là nói về mang nặng đẻ đau, chữ hiếu, đạo hiếu .... như người Việt mình hay nói. Nhưng nói về cha mẹ thì phải phân tích như vậy mới thấy được sự vĩ đại của cha mẹ đối với con.


 
Sửa lần cuối:
Mèo mẹ ăn mèo con sau khi sinh là có xảy ra, không phải là hy hữu. Các nguyên nhân chính có thể là việc, sau khi sinh, đặc biệt lần đầu làm mẹ, nếu gặp nhiều stress bất lợi như tiếng ồn, hơi mùi lạ hoặc có đông người xem, mèo mẹ có bản năng bảo vệ con, cắn cổ tha con và không may gây tổn thương, tử vong.
 
Mèo mẹ ăn mèo con sau khi sinh là có xảy ra, không phải là hy hữu. Các nguyên nhân chính có thể là việc, sau khi sinh, đặc biệt lần đầu làm mẹ, nếu gặp nhiều stress bất lợi như tiếng ồn, hơi mùi lạ hoặc có đông người xem, mèo mẹ có bản năng bảo vệ con, cắn cổ tha con và không may gây tổn thương, tử vong.
đừng hỏi mấy con chat gpt với gemini, lũ đó là robot ngu như heo biết gì mà hỏi, cái cắn cổ tha con là thuộc bản năng của nó, gây tổn thương tử vong nghe là thấy đầu khấc
 
mèo có mèo khôn mèo ngu mà
mà hình như mèo con mất rùi, mẹ nó ăn luôn
này t chưa biết giải thích sao

mà về loài heo
có con dại vl
đẻ con ra xong điên lên ăn luôn con =)))
Sẽ có một lúc mà cái xấu nhiều hơn cái tốt thì người ta sẽ không còn tôn trọng những giá trị đó nữa.
Người ta đánh giá nhau qua sức mạnh, qua tiền bạc, qua nhan sắc, qua tiếng tăm, chứ còn chuyện mà đạo đức là vứt đi.

Lúc đó người lành người thiện sẽ bị coi là ba trợn, kẻ mà chia sẻ kiến thức, vật chất cho người khác một cách miễn phí là bị coi là ba trợn. Người là phải khôn, làm cái gì cũng phải đổi ra hiện vật hiện kim mới được coi là khôn.

Ai mà hy sinh, vị tha được xem là ngu. Sẽ có một ngày thế giới này như vậy, người ta sẽ không còn khái niệm thiện ác nữa.

Nhưng riêng cái tình cha nghĩa mẹ thì thời nào cũng vậy thôI !

Dầu cho thế giới này có một ngày nó sống như một bầy thú thì lúc đó mẹ vẫn thương con, cha vẫn thương con, vì con thú vẫn làm chuyện đó mà.
Cho nên, dầu cho thế giới này ở thời kỳ nào đi nữa thì lúc nào tình cha nghĩa mẹ lúc nào cũng thương con.

Có 2 kiểu thương :

Một là thương bằng ái luyến:
nghĩa là của mình, nó là của mình, nó là một phần xương thịt của mình, nó là bóng dáng là sự tiếp nối của mình, cho nên mình thương nó, mình rứt ruột sinh ra nó, mình làm trâu làm ngựa sinh ra nó, nó là cái tôi, nó là phiên bản của mình, cho nên mình thương nó. Cái thương đó là thương bằng ái.

Cái thương thứ hai : là cái thương bằng tình thương vô điều kiện, không cần nghĩ đến chuyện nó có hiếu thảo hay không, nó có giống được như mình hay không, mặt mũi nó ra làm sao, nó có tật nguyền như thế nào đi nào nữa, không cần thiết. Nó có đáng là phiên bản của mình hay không, không cần thiết. Nó có thương mình hay không, không cần thiết. Miễn là mình không thể cam tâm, nhẫn tâm đành lòng nhìn nó khổ.

Cái thương do cái sự ái luyến thì loài thú cũng có.
Nhưng cái thương bằng cái tình thương vô điều kiện như vậy đó, cái thương mà có lý trí trong đó, thì chỉ có ở con người thôi. Như vậy, cha mẹ cùng lúc có hai tấm tình đối với con.

Tôi không thích nói về cha mẹ là nói về mang nặng đẻ đau, chữ hiếu, đạo hiếu .... như người Việt mình hay nói. Nhưng nói về cha mẹ thì phải phân tích như vậy mới thấy được sự vĩ đại của cha mẹ đối với con.
 
Sẽ có một lúc mà cái xấu nhiều hơn cái tốt thì người ta sẽ không còn tôn trọng những giá trị đó nữa. Người ta đánh giá nhau qua sức mạnh, qua tiền bạc, qua nhan sắc, qua tiếng tăm, chứ còn chuyện mà đạo đức là vứt đi.

Lúc đó người lành người thiện sẽ bị coi là ba trợn, kẻ mà chia sẻ kiến thức, vật chất cho người khác một cách miễn phí là bị coi là ba trợn. Người là phải khôn, làm cái gì cũng phải đổi ra hiện vật hiện kim mới được coi là khôn.

Ai mà hy sinh, vị tha được xem là ngu. Sẽ có một ngày thế giới này như vậy, người ta sẽ không còn khái niệm thiện ác nữa.

Nhưng riêng cái tình cha nghĩa mẹ thì thời nào cũng vậy thôI !

Dầu cho thế giới này có một ngày nó sống như một bầy thú thì lúc đó mẹ vẫn thương con, cha vẫn thương con, vì con thú vẫn làm chuyện đó mà. Cho nên, dầu cho thế giới này ở thời kỳ nào đi nữa thì lúc nào tình cha nghĩa mẹ lúc nào cũng thương con.

Một là thương bằng ái luyến: nghĩa là của mình, nó là của mình, nó là một phần xương thịt của mình, nó là bóng dáng là sự tiếp nối của mình, cho nên mình thương nó, mình rứt ruột sinh ra nó, mình làm trâu làm ngựa sinh ra nó, nó là cái tôi, nó là phiên bản của mình, cho nên mình thương nó. Cái thương đó là thương bằng ái.

Cái thương thứ hai là cái thương bằng tình thương vô điều kiện, không cần nghĩ đến chuyện nó có hiếu thảo hay không, nó có giống được như mình hay không, mặt mũi nó ra làm sao, nó có tật nguyền như thế nào đi nào nữa, không cần thiết. Nó có đáng là phiên bản của mình hay không, không cần thiết. Nó có thương mình hay không, không cần thiết. Miễn là mình không thể cam tâm, nhẫn tâm đành lòng nhìn nó khổ.

Cái thương do cái sự ái luyến thì loài thú cũng có. Nhưng cái thương bằng cái tình thương vô điều kiện như vậy đó, cái thương mà có lý trí trong đó, thì chỉ có ở con người thôi. Như vậy, cha mẹ cùng lúc có hai tấm tình đối với con.

Tôi không thích nói về cha mẹ là nói về mang nặng đẻ đau, chữ hiếu, đạo hiếu .... như người Việt mình hay nói. Nhưng nói về cha mẹ thì phải phân tích như vậy mới thấy được sự vĩ đại của cha mẹ đối với con.
ko phải ai cũng biết cách làm cha mẹ
qua trend vu lan rùi m, topic này ko xài bài này đc
 

➕ Có thể bạn quan tâm

Top