Tại sao Hàn Tín khi xưa đã được phong tề vương lại không chia 3 thiên hạ?

- Chí, tham vọng lớn ở đây là đứng đầu thiên hạ.
- Chính trị mà quân tử thì dùng từ ngây thơ cũng ko sai.
- Công cao át chủ là mối nguy lớn. Một là mày chia 3 thiên hạ, hai là cáo lão về quê ản hưởng để Lưu Bang thấý rằng ko có tham vọng, vô hại mà vẫn giữ đc danh tiếng, mạng sống.

Ae bàn luận vui mày đưa quân tử với tiểu nhân éo gì vào đây, mày quân tử lắm hả?
Dù mày cáo lão về quê, thì trước khi chết tiên đế cũng đem ra thịt để k có hậu hoạn cho con cháu thôi
 


tao đọc 2 page thread này mà nhức nhức cái đầu vì cmt đa số toàn lạc cmn đề.
vậy nên tao copee lại tít của thread này để học hỏi thêm từ anh em.
trở lại chủ đề chính - tao với cương vị là chủ thread nên đi trước.
theo tao gồm 4 nguyên nhân:
1 - Hàn Tín xuất thân nghèo khổ, thấp kém, từng đi ăn chực, chui quá háng.
2 - Kg có tính chính danh, chả lẽ mượn danh "Tạo phản" để khởi binh?
3 - Được Lưu Bang tin dùng nên chỉ ra sức lập công báo đáp, kg có chí lập quốc cho cá nhân.
4 - Giỏi dụng binh trên chiến trường nhưng quá ngây thơ trong chính trị.
Gậy bối chúng mày biết sao được. Tao bạn tml tín đây thì ko hỏi, suy đoán linh tinh
 
Chính xác theo suy luận của tao có logic và bằng chứng hản hoi thì hàn tín quá xem trọng về luân thường đạo lý trên dưới quân tử.
Chứng minh nè
Thứ 1 ko giết thằng bắt mình chuôi háng mà tha và còn ban thưởng chứng tỏ rất trọng nghĩa khí và quân tử
Thứ 2 ko hiếp dâm và đụ banh xác con j mà nó cứu khi bị bán làm nô lệ sau này nghe HT làm tề vương còn đến tìm chứng tỏ HT rất quân tử vì lúc đó thòi kỳ lạn lạc đêm khuya 2 người ko đèn hiếp đụ người đàn bà mình bỏ tiền mua cũng không có j là quá đáng
Thứ 3 dc thằng j đó mưu sĩ cho phản mà ko phản chứ ko phải ko biết phản mà còn nói ,mặc áo của người ăn cơm của người thì ko dc phản người vì làm thế là loài cầm thú
Nếu là 1 người chỉ biết bản thân ko biết luân thường đạo lý như Lưu Bang thì dù vợ con hay cha ruột bị giết hiếp cũng kệ mẹ nó thì Hàn Tín xưng đế lâu rồi
Và nêừ tao là HT thì chăc chắn 1 là chia 3 thiên hạ 2 là chìa 2 với LB còn chăc chắn ko chia 2 với thằng HV vì Hạng Vũ mà còn sống còn nguy hiểm gấp trăm LB
 
hồi đấy mà nghe khoái triệt thì tao nghĩ giờ vận mệnh đã khác? nhưng dù sao thì công cao hơn chủ cũng có ngày bị diệt thôi. không phải tự dưng mà được mệnh danh là binh tiên hàn tín. đơn giản là chỉ thích đánh trận chứ đéo có âm mưu muốn lật đổ, ngày xưa cũng nhờ có lưu bang giúp đỡ thì mới có hàn tín hôm nay.
 
Đánh trận dành thiên hạ là cả 1 quá trình dài, vô số yếu tố từ an sinh cày cấy nuôi quân.
Để nuôi 1 vạn quân đánh trận cần hậu cần vô cùng lớn, chiêu binh mà ko có tiền nuôi quân rèn vũ khí thì cũng ko ra hồn.
Phải có 1 hậu phương vững, với những ông quản gia tầm cỡ Tiêu Hà mới bền mà chiến được với Hạng Vũ bao nhiêu năm.
Tín ko có cửa chia thiên hạ với Vũ Bang đâu mà mơ
 


tao đọc 2 page thread này mà nhức nhức cái đầu vì cmt đa số toàn lạc cmn đề.
vậy nên tao copee lại tít của thread này để học hỏi thêm từ anh em.
trở lại chủ đề chính - tao với cương vị là chủ thread nên đi trước.
theo tao gồm 4 nguyên nhân:
1 - Hàn Tín xuất thân nghèo khổ, thấp kém, từng đi ăn chực, chui quá háng.
2 - Kg có tính chính danh, chả lẽ mượn danh "Tạo phản" để khởi binh?
3 - Được Lưu Bang tin dùng nên chỉ ra sức lập công báo đáp, kg có chí lập quốc cho cá nhân.
4 - Giỏi dụng binh trên chiến trường nhưng quá ngây thơ trong chính trị.
Đéo có lực chứ sao, có lực nó thịt cả Lưu Bang lẫn Hạng Vũ
 
Đại tướng quân ra trận quyết chiến quyết thắng ko phải đứng đầu thì đứng đâu

Ko hề ngây thơ quan trọng là ngta cần gì
Phải tiểu nhân thì thật sự ko cần thiết để ko bị kêu là ngây thơ
Mà thật ra tín cũng hiểu chứ ko phải ko hiểu
Vì trọng nghĩa khí mấy ai làm đc nên mới nói làm quân tử mới khó còn làm con chó thì dễ

Chắc có mày nhìn ra
Khoái triệt ko nói vs tín 2 3 lần
Tín cũng nhìn ra
Nhưng vì chí lớn ko thể tiểu nhân đc nên ko thể thế
tâm lý nô lệ chứ chí lớn cc gì
Nhập lại cho tần nó bắt dân tề xây vltt chết như rạ
 
Không phải ai muốn lên làm vua thì sẽ lên làm vua,
Muốn làm vua phải có thêm các yếu tố kĩ năng phù hợp làm chính trị.
Bản thân Hàn Tín được trời phú giỏi đánh trận, nhưng lại ngu về quan hệ chính trị.
Tín có nhiều cơ hội chia 2, chia 3 thiên hạ nhưng ông không có cơ sở, không biết bắt đầu từ đâu để xây dựng 1 vương triều.
Chỉ giỏi đánh không giỏi xây thì khả năng có hạn thôi.
1. Bản thân không có tham vọng, chí lớn.
2. Ngây thơ trong chính trị
3. Công cao át chủ sẽ bị coi là mối nguy (thỏ chết chó săn bị thịt)
4. Tên là Tín nên trung thành

:embarrassed:
tao tán đồng với tml bây hẹ hẹ.
Thằng lol Hàn Tín nó khôn đi đêm bắt tay với Hạng vũ chia đôi thiên hạ thì đã khác nhưng tiếc nó quá ngu
chắc m khôn?
Nói chung tín giỏi chuyên môn, nhưng kĩ năng mềm còn kém.
Tựa tựa lyly, giỏi chuyên môn nhưng cũng gà nên bị thịt :look_down:
đã bị thịt còn bị lộ chuyện con riêng với HT nữa, bách nhục.
 


tao đọc 2 page thread này mà nhức nhức cái đầu vì cmt đa số toàn lạc cmn đề.
vậy nên tao copee lại tít của thread này để học hỏi thêm từ anh em.
trở lại chủ đề chính - tao với cương vị là chủ thread nên đi trước.
theo tao gồm 4 nguyên nhân:
1 - Hàn Tín xuất thân nghèo khổ, thấp kém, từng đi ăn chực, chui quá háng.
2 - Kg có tính chính danh, chả lẽ mượn danh "Tạo phản" để khởi binh?
3 - Được Lưu Bang tin dùng nên chỉ ra sức lập công báo đáp, kg có chí lập quốc cho cá nhân.
4 - Giỏi dụng binh trên chiến trường nhưng quá ngây thơ trong chính trị.
Tại ngu.
 
Ngu, hậu hoạn là gì?
hậu hoạ - tai hoạ về sau.
Không mưu trí như Tư Mã Ý bị thịt là tất
4mã Ý mưu trí nhưng sau đó vận lụn bại, âu củng là quả báo hehehe.
Tín nó bị bang lấy binh 2 lần. Sau đó tự chiêu binh.
Nếu muốn có thể tự xây dựng từ tướng tới quân.
Nhưng do k có dã tâm chính trị.
chuẩn chỉ, một phần do Tín kg có dã tâm 9chị.
 
Có là binh tiên thì cũng có 1 cái đầu thôi, đầu óc toàn suy nghĩ kế đánh trận thì thời gian đéo đâu mà tính chuyện mưu phản.
Còn Lưu Bang nó rảnh rỗi trong triều thì có thời gian ngồi suy mưu bàn kế để hãm hại trung thần thôi.

Mấy thằng tướng mà có mưu phản thường là khi thiên hạ đã định, nó nắm quân trong tay rãnh rỗi ko có gì làm nên mới tạo phản. Chứ đang thời chiến, vua sai đi đánh trận của ngày thì lấy lol đâu tâm trí mà làm phản
 
tao tán đồng với tml bây hẹ hẹ.

chắc m khôn?

đã bị thịt còn bị lộ chuyện con riêng với HT nữa, bách nhục.
Hàn Tín tuy giỏi về quân sự nhưng lại yếu kém về tư tưởng chính chị.
Cần phải có các lớp bồi dưỡng cán bộ, bồi dưỡng chủ nghĩa cs, bồi dưỡng công tác đoàn viên thanh niên ưu tú từ địa phương trước thì mới là 1 thanh niên vững vàng về chính chị được.
Tiếc là thời xưa không có những lớp như thế :vozvn (19):
 
Đánh trận và chính trị là 2 lĩnh vực khác nhau,
Mày thấy ông 8Keo đứng đầu quốc gia mà k đi đánh trận lại giao ông Giáp chưa,
Ông Giáp đánh trận nhưng lại kém về chính trị nên bị đưa vào Bộ Kế Hoạch hóa gia đình.
Lưu Bang không đánh trận giỏi nhưng lại rất biết lấy lòng người khác, đóng kịch giỏi
Chính trị chiến lược lưu bang cũng ko làm đc gì hết
8keo có tham gia tham mưu chỉ huy chiến dịch thu đông
Vạch ra chiến lược phải đánh đc b52 r đi liên kết vs lx để có đồ đánh b52
Còn bang chiến lược đéo có chiến thuật càng ko
Ko hòa giải đc Trương nhĩ vs ông gì quên tên r
 
Hàn Tín tuy giỏi về quân sự nhưng lại yếu kém về tư tưởng chính chị.
Cần phải có các lớp bồi dưỡng cán bộ, bồi dưỡng chủ nghĩa cs, bồi dưỡng công tác đoàn viên thanh niên ưu tú từ địa phương trước thì mới là 1 thanh niên vững vàng về chính chị được.
Tiếc là thời xưa không có những lớp như thế :vozvn (19):
Tào lao nữa
Về chính trị tín biết hạng vũ thế nào, cục diện thế nào mày chưa biết đủ đâu
 
Ừ, mày giỏi
Giỏi thì mày kể thêm đi chứ nói vài câu cụt ngắn rồi bảo người khác không biết gì tao thấy mày đang nói phét
Tháng Sáu năm 206 TCN, Lưu Bang chọn ngày lành, lập đàn tràng, trai giới, tắm gội, bày lễ, bái Hàn Tín làm đại tướng quân. Bái tướng xong, Lưu Bang hỏi Hàn Tín xem có thể có diệu kế gì để trở về Quan Trung hay không. Quân Hán khi đó binh nhược tướng yếu, căn bản không phải là đối thủ của Hạng Vũ. Bởi vậy, Lưu Bang không có đặt ra mục tiêu cao hơn, tâm nguyện lớn nhất của ông là có thể làm Vương ở Quan Trung.

Trước tiên, Hàn Tín vạch rõ cho Lưu Bang thấy rằng muốn đông tiến tranh thiên hạ, thì đối thủ lớn nhất là Hạng Vũ. Hàn Tín cũng hỏi Lưu Bang khi so sánh bản thân với Hạng Vũ về các phương diện như: lòng dũng cảm, sức mạnh, lòng nhân hậu và binh lực, thì thấy ai mạnh ai yếu. Lưu Bang trầm lặng hồi lâu rồi nói: “Ta đều không bằng Hạng Vũ.” Như vậy, dù là xét về lòng nhân hậu, Lưu Bang cũng không được như Hạng Vũ.

Hàn Tín rời chỗ, bái Lưu Bang hai lạy rồi nói: “Chúc mừng đại Vương. Biết người biết ta mới có thể bách chiến bách thắng. Thần cũng cho là đại Vương so ra còn kém Hạng Vương. Tuy nhiên, mọi sự đều thay đổi, có lên có xuống. Hạng Vũ nay tuy lớn mạnh, nhưng đại Vương nhất định có thể đánh bại ông ta.”

Tiếp đó, Hàn Tín phân tích nhược điểm trong tính cách của Hạng Vũ, nói rằng Hạng Vũ tuy vũ dũng hơn người, tiếng thét có thể dọa lui thiên binh vạn mã, nhưng lại không biết dùng người hiền tài, chẳng qua chỉ là cái dũng của kẻ thất phu mà thôi. Mặc dù thường ngày cung kính và nhân từ đối đãi mọi người, khi thuộc hạ bị bệnh đều hỏi han ân cần, nhưng hễ khi đến việc có tính thực chất như là phong tước thăng quan, thì ngay cả khi đại ấn đã khắc xong, ông ta vẫn cứ mân mê đến mòn cả góc mà vẫn không nỡ trao cho người khác, đúng là lòng dạ đàn bà.

Bên cạnh đó, sau khi trở thành Bá Vương, Hạng Vũ cũng đã làm nhiều việc có phần không thỏa đáng. Đầu tiên, đó là dù đã xưng bá thiên hạ nhưng lại rời bỏ Quan Trung, dựng đô ở Bành Thành, làm mất đi địa lợi. Thứ hai, làm trái giao ước với Nghĩa đế, phân phong không công bằng. Vùng đất trù phú thì phân chia cho thân tín của mình, chứ không chia cho người có công lớn nhất, khiến chư hầu căm phẫn bất bình, mất đi cái lợi nhân hòa. Thứ ba, Hạng Vũ kiên quyết đưa Nghĩa đế đến vùng đất Giang Nam, các chư hầu thấy vậy đều bắt chước theo mà xua đuổi các quốc quân nơi mình cai quản, tự lập phe cánh, khiến thiên hạ đại loạn, mất đi lợi thế về thiên thời. Thứ tư, Hạng Vũ đi tới đâu phá tàn diệt tận tới đó, mất đi lòng dân. Theo phân tích của Hàn Tín, Hạng Vương trên danh nghĩa là bá chủ thiên hạ, nhưng trên thực tế lại không được lòng dân. Nếu Lưu Bang có thể làm ngược lại, trọng dụng những người anh dũng thiện chiến, quân đội kỷ luật nghiêm minh, giương cao ngọn cờ chính nghĩa, thuận theo tâm nguyện trở về miền đông của các tướng sĩ, thì nhất định có thể thắng được Sở Bá Vương.

Chướng ngại đầu tiên của quân Hán khi trở về Quan Trung là ba người: Chương Hàm, Tư Mã Hân và Đổng Ế. Hàn Tín cho rằng ba người này không khó đối phó, bởi họ vốn là tướng nước Tần, chinh chiến nhiều năm, binh sĩ dưới trướng đều theo họ vào sinh ra tử. Nhưng sau khi quân Tần đầu hàng quân Sở, Hạng Vương đã chôn sống 20 vạn quân Tần, chỉ có Chương Hàm, Tư Mã Hân và Đổng Ế giữ được mạng sống. Do đó người dân của Tần đều căm hận thấu xương ba người này, họ tuy làm Vương ở Quan Trung, nhưng lòng dân nơi đây lại không phục.

Về phần Lưu Bang, sau khi tiến vào Võ Quan, đã làm theo kiến nghị của Tiêu Hà, đặt ra ước pháp tam chương với dân chúng, mà không quấy nhiễu gì thêm, nên người dân có lòng mang ơn. Bởi vậy khi Lưu Bang không thể trở thành Vương của Quan Trung, họ đều cảm thấy bất bình. Nếu Lưu Bang muốn phát binh Đông tiến, thì chỉ cần viết một bức thư liền có thể bình định Tam Tần.

Tấu chương “đối sách Hán Trung” lần này của Hàn Tín không chỉ trù tính một kế sách lâu dài để đối đầu với Hạng Vũ, mà còn chỉ ra chiến lược giành lấy Quan Trung, hết sức rõ ràng, kiến giải độc đáo. Quan điểm của Hàn Tín vượt qua sự mạnh yếu của quân sự, chỉ ra mối liên hệ giữa thắng thua trong chiến trận với sự được mất lòng dân, phân tích điểm mạnh yếu của hai bên, nhìn thấy được sự thay đổi trong tương lai cũng như thời cơ và điều kiện dẫn đến sự thay đổi đó. Tất cả cho thấy sự hiểu biết sâu rộng phi phàm của Hàn Tín. Không ít hậu nhân đã xem “đối sách Hán Trung” của Hàn Tín ngang hàng với “đối sách Long Trung” của Gia Cát Lượng và đều hết sức tôn sùng.òng dân.
 
Tháng Sáu năm 206 TCN, Lưu Bang chọn ngày lành, lập đàn tràng, trai giới, tắm gội, bày lễ, bái Hàn Tín làm đại tướng quân. Bái tướng xong, Lưu Bang hỏi Hàn Tín xem có thể có diệu kế gì để trở về Quan Trung hay không. Quân Hán khi đó binh nhược tướng yếu, căn bản không phải là đối thủ của Hạng Vũ. Bởi vậy, Lưu Bang không có đặt ra mục tiêu cao hơn, tâm nguyện lớn nhất của ông là có thể làm Vương ở Quan Trung.

Trước tiên, Hàn Tín vạch rõ cho Lưu Bang thấy rằng muốn đông tiến tranh thiên hạ, thì đối thủ lớn nhất là Hạng Vũ. Hàn Tín cũng hỏi Lưu Bang khi so sánh bản thân với Hạng Vũ về các phương diện như: lòng dũng cảm, sức mạnh, lòng nhân hậu và binh lực, thì thấy ai mạnh ai yếu. Lưu Bang trầm lặng hồi lâu rồi nói: “Ta đều không bằng Hạng Vũ.” Như vậy, dù là xét về lòng nhân hậu, Lưu Bang cũng không được như Hạng Vũ.

Hàn Tín rời chỗ, bái Lưu Bang hai lạy rồi nói: “Chúc mừng đại Vương. Biết người biết ta mới có thể bách chiến bách thắng. Thần cũng cho là đại Vương so ra còn kém Hạng Vương. Tuy nhiên, mọi sự đều thay đổi, có lên có xuống. Hạng Vũ nay tuy lớn mạnh, nhưng đại Vương nhất định có thể đánh bại ông ta.”

Tiếp đó, Hàn Tín phân tích nhược điểm trong tính cách của Hạng Vũ, nói rằng Hạng Vũ tuy vũ dũng hơn người, tiếng thét có thể dọa lui thiên binh vạn mã, nhưng lại không biết dùng người hiền tài, chẳng qua chỉ là cái dũng của kẻ thất phu mà thôi. Mặc dù thường ngày cung kính và nhân từ đối đãi mọi người, khi thuộc hạ bị bệnh đều hỏi han ân cần, nhưng hễ khi đến việc có tính thực chất như là phong tước thăng quan, thì ngay cả khi đại ấn đã khắc xong, ông ta vẫn cứ mân mê đến mòn cả góc mà vẫn không nỡ trao cho người khác, đúng là lòng dạ đàn bà.

Bên cạnh đó, sau khi trở thành Bá Vương, Hạng Vũ cũng đã làm nhiều việc có phần không thỏa đáng. Đầu tiên, đó là dù đã xưng bá thiên hạ nhưng lại rời bỏ Quan Trung, dựng đô ở Bành Thành, làm mất đi địa lợi. Thứ hai, làm trái giao ước với Nghĩa đế, phân phong không công bằng. Vùng đất trù phú thì phân chia cho thân tín của mình, chứ không chia cho người có công lớn nhất, khiến chư hầu căm phẫn bất bình, mất đi cái lợi nhân hòa. Thứ ba, Hạng Vũ kiên quyết đưa Nghĩa đế đến vùng đất Giang Nam, các chư hầu thấy vậy đều bắt chước theo mà xua đuổi các quốc quân nơi mình cai quản, tự lập phe cánh, khiến thiên hạ đại loạn, mất đi lợi thế về thiên thời. Thứ tư, Hạng Vũ đi tới đâu phá tàn diệt tận tới đó, mất đi lTheo phân tích của Hàn Tín, Hạng Vương trên danh nghĩa là bá chủ thiên hạ, nhưng trên thực tế lại không được lòng dân. Nếu Lưu Bang có thể làm ngược lại, trọng dụng những người anh dũng thiện chiến, quân đội kỷ luật nghiêm minh, giương cao ngọn cờ chính nghĩa, thuận theo tâm nguyện trở về miền đông của các tướng sĩ, thì nhất định có thể thắng được Sở Bá Vương.

Chướng ngại đầu tiên của quân Hán khi trở về Quan Trung là ba người: Chương Hàm, Tư Mã Hân và Đổng Ế. Hàn Tín cho rằng ba người này không khó đối phó, bởi họ vốn là tướng nước Tần, chinh chiến nhiều năm, binh sĩ dưới trướng đều theo họ vào sinh ra tử. Nhưng sau khi quân Tần đầu hàng quân Sở, Hạng Vương đã chôn sống 20 vạn quân Tần, chỉ có Chương Hàm, Tư Mã Hân và Đổng Ế giữ được mạng sống. Do đó người dân của Tần đều căm hận thấu xương ba người này, họ tuy làm Vương ở Quan Trung, nhưng lòng dân nơi đây lại không phục.

Về phần Lưu Bang, sau khi tiến vào Võ Quan, đã làm theo kiến nghị của Tiêu Hà, đặt ra ước pháp tam chương với dân chúng, mà không quấy nhiễu gì thêm, nên người dân có lòng mang ơn. Bởi vậy khi Lưu Bang không thể trở thành Vương của Quan Trung, họ đều cảm thấy bất bình. Nếu Lưu Bang muốn phát binh Đông tiến, thì chỉ cần viết một bức thư liền có thể bình định Tam Tần.

Tấu chương “đối sách Hán Trung” lần này của Hàn Tín không chỉ trù tính một kế sách lâu dài để đối đầu với Hạng Vũ, mà còn chỉ ra chiến lược giành lấy Quan Trung, hết sức rõ ràng, kiến giải độc đáo. Quan điểm của Hàn Tín vượt qua sự mạnh yếu của quân sự, chỉ ra mối liên hệ giữa thắng thua trong chiến trận với sự được mất lòng dân, phân tích điểm mạnh yếu của hai bên, nhìn thấy được sự thay đổi trong tương lai cũng như thời cơ và điều kiện dẫn đến sự thay đổi đó. Tất cả cho thấy sự hiểu biết sâu rộng phi phàm của Hàn Tín. Không ít hậu nhân đã xem “đối sách Hán Trung” của Hàn Tín ngang hàng với “đối sách Long Trung” của Gia Cát Lượng và đều hết sức tôn sùng.òng dân.
Mày chỉ biết copy paste thôi à, nếu thế thì tao nói chuyện với robot cho nhanh
Ý mày muốn nói gì trong đoạn trích trên thì viết đánh giá cho tao xem
 
Vì Hàn Tín giỏi cầm quân, nhưng chưa chắc giỏi làm vua
Lúc đó Hàn Tín có binh, có công, có đất Tề
nhìn bề ngoài tưởng đủ thế chia ba thiên hạ. Nhưng có mấy thứ ông thiếu đó là...
 

Có thể bạn quan tâm

Top