Để tao chỉ cho tk ngu như mày,
Quản Trị học đánh giá 1 người có tố chất quản trị ở chỗ họ có thể quản trị được những người giỏi hơn mình.
Trong trích dẫn của mày ở trên, Hàn Tín là người rất có tài nhưng lại chấp nhận đứng dưới trướng Lưu Bang. Ngoài Tín còn có Trương Lương, Trần Bình,... chấp nhận đầu quân dưới trướng Lưu Bang.
Đó là cái hay của LB.
Còn Hạng Vũ giỏi nhưng khinh người, thường hay đuổi cấp dưới trong đó có HT.
Cái giỏi của LB không nằm ở giỏi chuyên môn nào ngoài việc giỏi về quản trị con người.
Lưu Bang xứng đáng làm vua thì không có gì lạ.
Hiểu chưa tk ngu
Vậy cơ sở nào mày nói tín quản trị ngu
Tín lên làm đại tướng quân tụi đàn em của Lưu bang ko nể nhưng sau này phải công nhận
Tụi nó về sức khỏe phải nói là hơn Tín
Vậy nếu ko quản trị tốt thì trong quân đội đã loạn r
Đúng. Một phần rất lớn là do Hàn Tín có năng lực quản trị quân đội và tổ chức cực mạnh, chứ không chỉ biết đánh trận.
Điểm đáng sợ của Hàn Tín không phải chỉ là “cầm quân thắng”, mà là:
biến một đội quân yếu thành quân có kỷ luật,
tổ chức hậu cần ổn,
hành quân tốc độ cao mà không tan hàng,
dùng người đúng vị trí,
phối hợp nhiều cánh quân rất tốt,
và đặc biệt là khiến binh sĩ chịu nghe lệnh.
Thời đó quân của Lưu Bang ban đầu khá hỗn tạp: nhiều người xuất thân lưu manh, nông dân, quân đầu hàng. Nếu chỉ có tài võ dũng thì không điều khiển nổi. Hàn Tín lại giỏi ở cấp độ “hệ thống”.
Ví dụ nổi tiếng:
Ông rất chú trọng bố trí doanh trại, đội hình, tiếp vận.
Có khả năng đọc địa hình và tổ chức vận động quân quy mô lớn.
Các chiến dịch như đánh Ngụy, Triệu, Tề cho thấy khả năng điều phối cực cao chứ không chỉ là liều mạng.
Ngay cả chiến thuật “bối thủy nhất chiến” (đặt quân quay lưng ra sông) cũng không phải trò may rủi đơn giản. Nó cần:
kiểm soát tinh thần quân sĩ,
tính chính xác thời điểm,
bố trí quân nghi binh,
và tin rằng quân mình vẫn giữ được đội hình dưới áp lực.
Một người chỉ biết đánh nhau thường không làm được mức đó.
Cho nên uy tín của Hàn Tín về sau đến từ 3 thứ cộng lại:
1. thiên tài quân sự,
2. khả năng tổ chức/quản trị quân đội,
3. kết quả chiến thắng liên tục.
Sau vài chiến dịch, nhiều tướng dưới quyền dù không thích cũng phải phục vì hiệu quả quá rõ.