Ăn chơi Tại sao mèo con rất dễ kết nối với con người

  • Tạo bởi Tạo bởi Tudini
  • Start date Start date

Tudini

Trai thôn
Tôi có những kí ức về mèo con, mà không bao giờ có ở là mèo trưởng thành
Lần đầu tiên, tôi nghe tiếng meo meo trong ngõ tối, một ngõ cụt chỉ có 1 căn nhà lạ, và nhà đó hay đóng cửa, tôi thử ghé vào, có 1 con mèo đang ẩn nấp trong 1 đống gỗ bỏ đi, và tôi biết nó ở đó, tôi thò tay vào cố chụp nó nhưng nó tránh né, tôi cảm thấy tò mò hơn và muốn bắt nó, sau đó tôi nghe tiếng phì phì, là một dạng hắt hủi, tấn công, tôi rụt tay lại, tôi thấy sợ và một chút ghét nó, đề phòng, tôi bỏ đi, nhưng nửa tiếng sau, tôi không ngừng nghĩ tới nó, tôi quay lại đó, và tiếng meo meo nó lại phát ra, tôi cũng thử meo meo theo, và con mèo con đó bước ra, nó màu rằn ri không được đẹp, tôi lùi xa ra thì nó càng tiến gần hơn, tôi thử bế nó lên, và nó vẫn không ngừng meo meo, tôi buông nó ra, nó rơi bịch xuống đất, bụng nó to nên nó chạm bụng xuống đất khá mạnh, nghe khá đau, nhưng nó vẫn tiếp tục đứng dậy và chạy theo tôi, lúc đó tôi nghĩ tôi phải tìm cách sao cho nó đừng chạy theo, cái cảm giác bị bám đuôi đó không thoải mái lắm, một con vật mè nheo và phiền phức, nó sẽ làm phiền tôi nếu tôi dính vào nó, tôi bỏ đi và nó vẫn theo..... cuối cùng tôi đã nhặt nó lên, mang nó về nhà, lấy một cái thùng giấy, bỏ nó vào, và tôi mang nó đi nơi khác, đặt ở 1 chỗ mà tôi tin là con người văn minh hơn sẽ nhặt được nó.

Tôi vẫn nhớ cái lần đó, tôi cảm thấy hơi tội lỗi vì không biết được tình trạng sau đó của nó
Lần thứ hai, tôi nghe tiếng meo meo ở bên đường, có 2 con mèo con rằn ri, em gái họ của tôi tới bế 1 con lên, tôi nói rằng nhà mình không nuôi được vì người lớn không cho nuôi, em gái tôi thả xuống, sau đó bỏ đi, thì 2 con mèo đó liên tục kêu meo meo và chạy theo em của tôi, tôi tự hỏi, chỉ một lần bế thì tại sao nó lại tin tưởng và chạy theo...chúng tôi thậm chí còn chưa cho nó ăn, đối với động vật, chỉ có ăn và ngủ thôi

Lần thứ ba, tôi ở trên tầng lầu, tôi nghe tiếng meo meo ngoài cửa sổ, tôi hồi hộp, với tất cả sự tò mò trước đó, lần này tôi cũng muốn chuộc lỗi của mình, tôi cũng kêu meo meo lại, tiếng meo meo đó tạm dừng, sau đó nó lại meo meo nữa.
Hôm sau, tôi thấy có một con mèo, nó đứng ở ngoài cửa sổ, khi tôi nhìn thấy nó, nó chạy mất
Hôm sau nữa, tôi nghe tiếng meo meo đó, tôi dùng một sợi dây vải dài, tôi thò ra cửa sổ, tôi đung đưa sợi vải, vì tôi hiểu rằng mèo thích 1 thứ gì động đậy, và nó ngừng meo meo, vẫn không có gì xảy ra sau đó.

Mười lăm phút sau, khi tôi đã quên hẳn nó, tôi đang mở laptop, thì tôi thấy nó xuất hiện ở cửa sổ, tôi cho rằng đó là bước tiến triển trong sự tin tưởng, tôi cố làm cử chỉ nhẹ nhàng hết mức, tôi meo meo thật khẽ và dùng sợi dây đó đung đưa lần nữa, nó vẫn không lại gần tôi, tôi tiến dần lại gần nó, và nó lại chạy mất.

Tôi lại quên nó đi, và tôi lại mở laptop, rồi tình cờ, khoản nửa tiếng sau nữa, tôi thấy một con vật gì nhảy lên đùi tôi, thì ra là con mèo con lúc nãy, nó không meo meo nữa, nó nhảy hẳn lên đùi và nó rùng mình kêu rẹt rẹt, tôi giật mình kèm theo phấn khởi, nó đã tin tưởng tôi, nó đã im lặng và nhảy lên đùi tôi, nó màu cam và mắt to, tôi đã nuôi nó tới khi lớn mập mạp

Và khi lớn lên nó chẳng lại gần một ai khác ngoài tôi nữa, ngược lại, khi tôi thấy một con mèo hoang mà trưởng thành, dùng cách nào cũng không thể mời nó lại gần mình được, tôi thắc mắc vì sao đám mèo con lại tin vào con người, còn mèo trưởng thành thì xóa đi cái suy nghĩ đó
 
Tôi có những kí ức về mèo con, mà không bao giờ có ở là mèo trưởng thành
Lần đầu tiên, tôi nghe tiếng meo meo trong ngõ tối, một ngõ cụt chỉ có 1 căn nhà lạ, và nhà đó hay đóng cửa, tôi thử ghé vào, có 1 con mèo đang ẩn nấp trong 1 đống gỗ bỏ đi, và tôi biết nó ở đó, tôi thò tay vào cố chụp nó nhưng nó tránh né, tôi cảm thấy tò mò hơn và muốn bắt nó, sau đó tôi nghe tiếng phì phì, là một dạng hắt hủi, tấn công, tôi rụt tay lại, tôi thấy sợ và một chút ghét nó, đề phòng, tôi bỏ đi, nhưng nửa tiếng sau, tôi không ngừng nghĩ tới nó, tôi quay lại đó, và tiếng meo meo nó lại phát ra, tôi cũng thử meo meo theo, và con mèo con đó bước ra, nó màu rằn ri không được đẹp, tôi lùi xa ra thì nó càng tiến gần hơn, tôi thử bế nó lên, và nó vẫn không ngừng meo meo, tôi buông nó ra, nó rơi bịch xuống đất, bụng nó to nên nó chạm bụng xuống đất khá mạnh, nghe khá đau, nhưng nó vẫn tiếp tục đứng dậy và chạy theo tôi, lúc đó tôi nghĩ tôi phải tìm cách sao cho nó đừng chạy theo, cái cảm giác bị bám đuôi đó không thoải mái lắm, một con vật mè nheo và phiền phức, nó sẽ làm phiền tôi nếu tôi dính vào nó, tôi bỏ đi và nó vẫn theo..... cuối cùng tôi đã nhặt nó lên, mang nó về nhà, lấy một cái thùng giấy, bỏ nó vào, và tôi mang nó đi nơi khác, đặt ở 1 chỗ mà tôi tin là con người văn minh hơn sẽ nhặt được nó.

Tôi vẫn nhớ cái lần đó, tôi cảm thấy hơi tội lỗi vì không biết được tình trạng sau đó của nó
Lần thứ hai, tôi nghe tiếng meo meo ở bên đường, có 2 con mèo con rằn ri, em gái họ của tôi tới bế 1 con lên, tôi nói rằng nhà mình không nuôi được vì người lớn không cho nuôi, em gái tôi thả xuống, sau đó bỏ đi, thì 2 con mèo đó liên tục kêu meo meo và chạy theo em của tôi, tôi tự hỏi, chỉ một lần bế thì tại sao nó lại tin tưởng và chạy theo...chúng tôi thậm chí còn chưa cho nó ăn, đối với động vật, chỉ có ăn và ngủ thôi

Lần thứ ba, tôi ở trên tầng lầu, tôi nghe tiếng meo meo ngoài cửa sổ, tôi hồi hộp, với tất cả sự tò mò trước đó, lần này tôi cũng muốn chuộc lỗi của mình, tôi cũng kêu meo meo lại, tiếng meo meo đó tạm dừng, sau đó nó lại meo meo nữa.
Hôm sau, tôi thấy có một con mèo, nó đứng ở ngoài cửa sổ, khi tôi nhìn thấy nó, nó chạy mất
Hôm sau nữa, tôi nghe tiếng meo meo đó, tôi dùng một sợi dây vải dài, tôi thò ra cửa sổ, tôi đung đưa sợi vải, vì tôi hiểu rằng mèo thích 1 thứ gì động đậy, và nó ngừng meo meo, vẫn không có gì xảy ra sau đó.

Mười lăm phút sau, khi tôi đã quên hẳn nó, tôi đang mở laptop, thì tôi thấy nó xuất hiện ở cửa sổ, tôi cho rằng đó là bước tiến triển trong sự tin tưởng, tôi cố làm cử chỉ nhẹ nhàng hết mức, tôi meo meo thật khẽ và dùng sợi dây đó đung đưa lần nữa, nó vẫn không lại gần tôi, tôi tiến dần lại gần nó, và nó lại chạy mất.

Tôi lại quên nó đi, và tôi lại mở laptop, rồi tình cờ, khoản nửa tiếng sau nữa, tôi thấy một con vật gì nhảy lên đùi tôi, thì ra là con mèo con lúc nãy, nó không meo meo nữa, nó nhảy hẳn lên đùi và nó rùng mình kêu rẹt rẹt, tôi giật mình kèm theo phấn khởi, nó đã tin tưởng tôi, nó đã im lặng và nhảy lên đùi tôi, nó màu cam và mắt to, tôi đã nuôi nó tới khi lớn mập mạp

Và khi lớn lên nó chẳng lại gần một ai khác ngoài tôi nữa, ngược lại, khi tôi thấy một con mèo hoang mà trưởng thành, dùng cách nào cũng không thể mời nó lại gần mình được, tôi thắc mắc vì sao đám mèo con lại tin vào con người, còn mèo trưởng thành thì xóa đi cái suy nghĩ đó
Nhà tao có con mèo tên là Ng Xuan Ph vì đầu nó cũng 11h55. Bị mất buồn vl
 
Mèo hoang lớn có hai trường hợp một là lớn lên ở đường ở chợ bị đánh nhiều nên tụi nhỏ sẽ ghét người.thứ hai là nuôi lớn r bị bỏ nó ko còn tin tưởng ng nuôi nó nữa,chỉ cần nó biết bỏ nó một lần nó sẽ ko bao h quay lại.động vật nhỏ thì có cần che chở thôi chứ ko phân biệt dc tốt xấu.hồi nhỏ t thấy mấy con mèo con bị giết bởi mấy thằng bợm hoài chứ gì
 
Những kỷ niệm của tôi về những chú mèo con thật đáng yêu và sâu sắc, luôn gợi nhớ lại những lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự tin tưởng và gắn bó từ chúng. Lần đầu tiên, tôi nghe thấy tiếng meo meo trong một ngõ tối, dẫn đến một căn nhà lạ thường đóng cửa. Khi tôi thử thò tay vào đống gỗ bỏ đi, con mèo con tránh né, rồi phát ra tiếng phì phì hắt hủi. Tôi sợ hãi và bỏ đi, nhưng nửa tiếng sau tôi quay lại, và tiếng meo meo lại vang lên. Con mèo con bước ra khi tôi meo meo theo, tiến gần khi tôi lùi xa. Dù cảm thấy phiền phức, cuối cùng tôi cũng mang nó về và đặt nó ở nơi mà tôi tin rằng người khác sẽ chăm sóc nó tốt hơn.

Lần thứ hai, tôi nghe tiếng meo meo bên đường và thấy hai con mèo con rằn ri. Em gái họ của tôi bế một con lên, nhưng khi chúng tôi bỏ đi, cả hai con mèo đều chạy theo và kêu meo meo không ngừng. Tôi tự hỏi tại sao chúng lại tin tưởng chúng tôi chỉ sau một lần bế lên, dù chúng tôi chưa hề cho chúng ăn.

Lần thứ ba, từ tầng lầu, tôi nghe tiếng meo meo ngoài cửa sổ và cố gắng chuộc lỗi bằng cách dùng sợi dây vải dài để thu hút chú mèo con. Mười lăm phút sau, khi tôi đã quên hẳn, chú mèo xuất hiện ở cửa sổ, và nửa tiếng sau, nó nhảy lên đùi tôi, im lặng và rùng mình kêu rẹt rẹt. Chú mèo con màu cam với đôi mắt to tròn đã tin tưởng tôi hoàn toàn, và tôi đã nuôi nó lớn lên.

Mèo con thường dễ dàng tin tưởng và tiếp cận con người hơn mèo trưởng thành. Điều này có thể do tính cách tò mò và ít cảnh giác của chúng, kinh nghiệm sống ít ỏi, và bản năng sinh tồn chưa phát triển đầy đủ. Trong khi đó, mèo trưởng thành, đặc biệt là mèo hoang, đã trải qua nhiều trải nghiệm không mấy dễ chịu và phải tự sinh tồn, khiến chúng cảnh giác hơn và ít tin tưởng con người. Những trải nghiệm này không chỉ là những câu chuyện đẹp mà còn là những bài học về sự tin tưởng và tình yêu thương đối với động vật.
 
Những kỷ niệm của tôi về những chú mèo con thật đáng yêu và sâu sắc, luôn gợi nhớ lại những lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự tin tưởng và gắn bó từ chúng. Lần đầu tiên, tôi nghe thấy tiếng meo meo trong một ngõ tối, dẫn đến một căn nhà lạ thường đóng cửa. Khi tôi thử thò tay vào đống gỗ bỏ đi, con mèo con tránh né, rồi phát ra tiếng phì phì hắt hủi. Tôi sợ hãi và bỏ đi, nhưng nửa tiếng sau tôi quay lại, và tiếng meo meo lại vang lên. Con mèo con bước ra khi tôi meo meo theo, tiến gần khi tôi lùi xa. Dù cảm thấy phiền phức, cuối cùng tôi cũng mang nó về và đặt nó ở nơi mà tôi tin rằng người khác sẽ chăm sóc nó tốt hơn.

Lần thứ hai, tôi nghe tiếng meo meo bên đường và thấy hai con mèo con rằn ri. Em gái họ của tôi bế một con lên, nhưng khi chúng tôi bỏ đi, cả hai con mèo đều chạy theo và kêu meo meo không ngừng. Tôi tự hỏi tại sao chúng lại tin tưởng chúng tôi chỉ sau một lần bế lên, dù chúng tôi chưa hề cho chúng ăn.

Lần thứ ba, từ tầng lầu, tôi nghe tiếng meo meo ngoài cửa sổ và cố gắng chuộc lỗi bằng cách dùng sợi dây vải dài để thu hút chú mèo con. Mười lăm phút sau, khi tôi đã quên hẳn, chú mèo xuất hiện ở cửa sổ, và nửa tiếng sau, nó nhảy lên đùi tôi, im lặng và rùng mình kêu rẹt rẹt. Chú mèo con màu cam với đôi mắt to tròn đã tin tưởng tôi hoàn toàn, và tôi đã nuôi nó lớn lên.

Mèo con thường dễ dàng tin tưởng và tiếp cận con người hơn mèo trưởng thành. Điều này có thể do tính cách tò mò và ít cảnh giác của chúng, kinh nghiệm sống ít ỏi, và bản năng sinh tồn chưa phát triển đầy đủ. Trong khi đó, mèo trưởng thành, đặc biệt là mèo hoang, đã trải qua nhiều trải nghiệm không mấy dễ chịu và phải tự sinh tồn, khiến chúng cảnh giác hơn và ít tin tưởng con người. Những trải nghiệm này không chỉ là những câu chuyện đẹp mà còn là những bài học về sự tin tưởng và tình yêu thương đối với động vật.
@Pussy like holy grail
 
Mèo hoang lớn có hai trường hợp một là lớn lên ở đường ở chợ bị đánh nhiều nên tụi nhỏ sẽ ghét người.thứ hai là nuôi lớn r bị bỏ nó ko còn tin tưởng ng nuôi nó nữa,chỉ cần nó biết bỏ nó một lần nó sẽ ko bao h quay lại.động vật nhỏ thì có cần che chở thôi chứ ko phân biệt dc tốt xấu.hồi nhỏ t thấy mấy con mèo con bị giết bởi mấy thằng bợm hoài chứ gì
Lũ mèo sao mềm mại mà dứt khoát quá, bọn chó bị đánh dập xương mà có 1 người tốt vuốt ve thì nó vẫn đi theo
 
Lũ mèo sao mềm mại mà dứt khoát quá, bọn chó bị đánh dập xương mà có 1 người tốt vuốt ve thì nó vẫn đi theo
Bản năng nguyên thủy hai đứa nó khác nhau mà.con thì săn mồi mình ên con thì sống theo đàn.nuôi mèo là dễ nhất ko cần làm gì nhiều đổ đồ ăn nước uống là xong.tự đái ỉa tự chơi
 

➕ Có thể bạn quan tâm

Top