Đạo lý 🌸Tâm còn bất thiện, phong thuỷ vô ích Bất hiếu cha mẹ, thờ cúng vô ích Lấy bừa của người, bố thí vô ích



🌸CÚNG TIỀN VÔ ÍCH!

Nhiều người cất công lặn lội đi tìm thầy bà giỏi nhất,

sắm những mâm lễ vật to nhất,

rải tiền làm từ thiện khắp nơi để mong cầu một đời bình an,

buôn may bán đắt.

Nhưng họ cầu mãi mà gia đạo vẫn lục đục,

làm ăn vẫn lụn bại, tai ương vẫn ập xuống đầu.

Họ oán trách trời phật không hiển linh.

Nhưng họ đầu biết rằng mâm cỗ có to đến mấy cũng không che lấp được sự mục ruỗng từ bên trong.

Cổ nhân đã để lại 3 lời răn dạy thấu gan ruột, lột trần mọi sự u mê của thế tục:

1. Tâm còn bất thiện, phong thủy vô ích

Cầu hướng nhà tốt, nhưng lòng dạ hẹp hòi mưu mô.

Cầu vật phẩm đắt tiền trấn trạch, nhưng hễ mở miệng là đay nghiến, buông lời cay độc chà đạp người khác.

Người ta quên mất rằng, bản thân con người chính là phong thủy lớn nhất.

Một cái tâm đầy rẫy sự đố kỵ, sân si, toan tính hại người thì vượng khí nào dám bén mảng tới?

Tâm sáng thì đất cằn cỗi cũng hóa đất tịnh.

Tâm ác thì có mượn thầy phong thủy giỏi nhất thiên hạ về đổi hướng giường, kê lại hướng bếp cũng chỉ là hoài công vô bổ.

2. Bất hiếu cha mẹ, thờ cúng vô ích

Dâng mâm cao cỗ đầy lên điện Phật, nhưng về nhà lại hắt hủi bát cơm nguội lạnh của mẹ cha.

Quỳ lạy khấn vái thần linh tứ phương, nhưng cha mẹ ốm đau nằm đó lại tị nạnh nhau từngngày chăm sóc,

không buông nổi một lời hỏi han ân cần.

Trời Phật nào chứng giám cho kẻ quay lưng với chính gốc rễ của mình?

Trong nhà có hai vị Phật sống đang hao mòn từng ngày mà không biết phụng dưỡng,

lại đem tiền bạc công sức ra đường quỳ lạy gỗ đá.

Đó là sự mỉa mai lớn nhất của kẻ mang danh người tu hành.

Bất hiếu với đấng sinh thành, mọi lời cầu xin trước ban thờ đều trở thành trò cười cho quỷ thần.

3. Lấy bừa của người, bố thí vô ích

Lừa gạt đồng tiền mồ hôi nước mắt của đối tác,

bóc lột sức lao động của kẻ yếu thế,

rồi lại trích ra một phần đem đi làm từ thiện mong đổi lấy sự thanh thản.

Kinh doanh trên sự lừa dối, buôn gian bán lận,

rồi vung tiền đúc chuông xây chùa mong được thần linh che chở tội lỗi.

Nhân quả ở đời sòng phẳng lắm.

Bạn không thể dùng tiền bẩn để mua chuộc nhân quả, càng không thể hối lộ đấng bề trên.

Bố thí bằng đồng tiền cướp đoạt của người khác, phước chưa thấy sinh mà nghiệp báo đã tích tụ chất cao như núi,

sớm muộn cũng đổ ập xuống đầu con cháu.

Lời bàn ở đây là gì?

Đừng đi tìm sự giải thoát ở những thứ xa xôi.

Sửa mệnh không bằng sửa tâm.

Sửa phong thủy không bằng sửa lời ăn tiếng nói.

Sửa mâm lễ cúng không bằng sửa lại thái độ hiếu kính với mẹ cha.

Khi tâm bạn đủ tĩnh, đức bạn đủ dày, sống ngay thẳng không thẹn với trời đất,

thì không cần đi coi bói, không cần cầu xin, vận may và phú quý tự khắc sẽ tìm đường xếp hàng gõ cửa nhà bạn.

Gốc có vững thì cây mới đơm hoa!🌸
 
THẾ NÀO GỌI LÀ HIẾU?

Có người nói "Có tiền là có hiếu".
- Cha mẹ thích gì mua cho cái đó gọi là hiếu?
- Đi đâu về mua quà cho cha mẹ gọi là hiếu?
- Cha mẹ ốm, đau mua thuốc, nhân sâm, nằm viện loại tốt gọi là hiếu?
- Năm mới, sinh nhật, lễ tết quà cầm tay, phong bì lì xì dày gọi là hiếu?

Có người nói "Có tấm lòng là có hiếu"
- Cha mẹ muốn ăn món ngon không tiền mua, muốn đi ngắm cảnh đẹp không có khả năng chi trả chỉ có thể ngồi bên thủ thỉ là có hiếu?
- Lễ tết, sinh nhật không quà không bánh chỉ bữa cơm nhà và lời chúc cha mẹ sống lâu trăm tuổi là có hiếu?
- Cha mẹ ốm đau không đủ khả năng lo thuốc men viện phí chỉ có thể thức đêm trông nom lấy sức khỏe của mình ra chăm sóc là có hiếu?

Trong 2 đứa con như trên thì đứa nào có hiếu?
Đời người khó vẹn đôi đường, cha mẹ giàu đứa thứ 2 có hiếu, cha mẹ nghèo đứa đầu có hiếu.
Đứa từng bị chê nghèo hèn ước gì mình có tiền để báo hiếu, thằng không chăm cha mẹ có thời gian làm ăn lại bảo tao mà đựic ở bên cha mẹ tao lo tốt hơn mày.
Tao nói vậy có phải không @Trình Ca
 
THẾ NÀO GỌI LÀ HIẾU?

Có người nói "Có tiền là có hiếu".
- Cha mẹ thích gì mua cho cái đó gọi là hiếu?
- Đi đâu về mua quà cho cha mẹ gọi là hiếu?
- Cha mẹ ốm, đau mua thuốc, nhân sâm, nằm viện loại tốt gọi là hiếu?
- Năm mới, sinh nhật, lễ tết quà cầm tay, phong bì lì xì dày gọi là hiếu?

Có người nói "Có tấm lòng là có hiếu"
- Cha mẹ muốn ăn món ngon không tiền mua, muốn đi ngắm cảnh đẹp không có khả năng chi trả chỉ có thể ngồi bên thủ thỉ là có hiếu?
- Lễ tết, sinh nhật không quà không bánh chỉ bữa cơm nhà và lời chúc cha mẹ sống lâu trăm tuổi là có hiếu?
- Cha mẹ ốm đau không đủ khả năng lo thuốc men viện phí chỉ có thể thức đêm trông nom lấy sức khỏe của mình ra chăm sóc là có hiếu?

Trong 2 đứa con như trên thì đứa nào có hiếu?
Đời người khó vẹn đôi đường, cha mẹ giàu đứa thứ 2 có hiếu, cha mẹ nghèo đứa đầu có hiếu.
Đứa từng bị chê nghèo hèn ước gì mình có tiền để báo hiếu, thằng không chăm cha mẹ có thời gian làm ăn lại bảo tao mà đựic ở bên cha mẹ tao lo tốt hơn mày.
Tao nói vậy có phải không @Trình Ca
Bạn nói chưa sai, nhưng vẫn đang chia hiếu thành 2 cực đó là tiền và tấm lòng.

Thực ra, hiếu không nằm trọn ở cái nào cả.

Có tiền mà không quan tâm thì chỉ là làm tròn trách nhiệm.

Có lòng mà không lo nổi những lúc cần thiết thì cũng là thiếu sót.

Hiếu đúng nghĩa là khi bạn có điều kiện thì lo cho cha mẹ đủ đầy,

khi chưa có thì bạn vẫn ở bên, chăm và giữ lòng kính trọng.

Không phải chọn 1 trong 2,

mà là trong khả năng của mình,

làm được đến đâu thì trọn đến đó.

Người có hiếu không phải là người nhiều tiền hay nhiều lời,

mà là người khiến cha mẹ cảm thấy được quan tâm, được yên lòng.

Hiếu không đo bằng tiền hay lời nói,
mà đo bằng việc cha mẹ có thấy an lòng vì bạn hay không.
 
Tao không chia và cũng không phải tao nghĩ ra mà là tao từng gặp cả 2 người từng nói như vậy và đó là 2 anh em ruột. Sẵn bài viết này nên tao nêu ra thêm một góc nhìn.
Nếu dưới góc nhìn của 2 người con thì ai cũng nghĩ mình đã tận hiếu trong khả năng của mình, vậy ai mới là người xác định THẾ NÀO GỌI LÀ HIẾU.
 



🌸CÚNG TIỀN VÔ ÍCH!

Nhiều người cất công lặn lội đi tìm thầy bà giỏi nhất,

sắm những mâm lễ vật to nhất,

rải tiền làm từ thiện khắp nơi để mong cầu một đời bình an,

buôn may bán đắt.

Nhưng họ cầu mãi mà gia đạo vẫn lục đục,

làm ăn vẫn lụn bại, tai ương vẫn ập xuống đầu.

Họ oán trách trời phật không hiển linh.

Nhưng họ đầu biết rằng mâm cỗ có to đến mấy cũng không che lấp được sự mục ruỗng từ bên trong.

Cổ nhân đã để lại 3 lời răn dạy thấu gan ruột, lột trần mọi sự u mê của thế tục:

1. Tâm còn bất thiện, phong thủy vô ích

Cầu hướng nhà tốt, nhưng lòng dạ hẹp hòi mưu mô.

Cầu vật phẩm đắt tiền trấn trạch, nhưng hễ mở miệng là đay nghiến, buông lời cay độc chà đạp người khác.

Người ta quên mất rằng, bản thân con người chính là phong thủy lớn nhất.

Một cái tâm đầy rẫy sự đố kỵ, sân si, toan tính hại người thì vượng khí nào dám bén mảng tới?

Tâm sáng thì đất cằn cỗi cũng hóa đất tịnh.

Tâm ác thì có mượn thầy phong thủy giỏi nhất thiên hạ về đổi hướng giường, kê lại hướng bếp cũng chỉ là hoài công vô bổ.

2. Bất hiếu cha mẹ, thờ cúng vô ích

Dâng mâm cao cỗ đầy lên điện Phật, nhưng về nhà lại hắt hủi bát cơm nguội lạnh của mẹ cha.

Quỳ lạy khấn vái thần linh tứ phương, nhưng cha mẹ ốm đau nằm đó lại tị nạnh nhau từngngày chăm sóc,

không buông nổi một lời hỏi han ân cần.

Trời Phật nào chứng giám cho kẻ quay lưng với chính gốc rễ của mình?

Trong nhà có hai vị Phật sống đang hao mòn từng ngày mà không biết phụng dưỡng,

lại đem tiền bạc công sức ra đường quỳ lạy gỗ đá.

Đó là sự mỉa mai lớn nhất của kẻ mang danh người tu hành.

Bất hiếu với đấng sinh thành, mọi lời cầu xin trước ban thờ đều trở thành trò cười cho quỷ thần.

3. Lấy bừa của người, bố thí vô ích

Lừa gạt đồng tiền mồ hôi nước mắt của đối tác,

bóc lột sức lao động của kẻ yếu thế,

rồi lại trích ra một phần đem đi làm từ thiện mong đổi lấy sự thanh thản.

Kinh doanh trên sự lừa dối, buôn gian bán lận,

rồi vung tiền đúc chuông xây chùa mong được thần linh che chở tội lỗi.

Nhân quả ở đời sòng phẳng lắm.

Bạn không thể dùng tiền bẩn để mua chuộc nhân quả, càng không thể hối lộ đấng bề trên.

Bố thí bằng đồng tiền cướp đoạt của người khác, phước chưa thấy sinh mà nghiệp báo đã tích tụ chất cao như núi,

sớm muộn cũng đổ ập xuống đầu con cháu.

Lời bàn ở đây là gì?

Đừng đi tìm sự giải thoát ở những thứ xa xôi.

Sửa mệnh không bằng sửa tâm.

Sửa phong thủy không bằng sửa lời ăn tiếng nói.

Sửa mâm lễ cúng không bằng sửa lại thái độ hiếu kính với mẹ cha.

Khi tâm bạn đủ tĩnh, đức bạn đủ dày, sống ngay thẳng không thẹn với trời đất,

thì không cần đi coi bói, không cần cầu xin, vận may và phú quý tự khắc sẽ tìm đường xếp hàng gõ cửa nhà bạn.

Gốc có vững thì cây mới đơm hoa!🌸
m đang doạ bọn tham nhũng đấy à ?
 
bọn Âu Mĩ chắc 90% là bất hiếu rồi, vì chúng có thờ cúng có chăm cha mẹ già đâu
vậy mà bọn có hiếu cứ bú bọn bất hiếu làm gì
 
Tao không chia và cũng không phải tao nghĩ ra mà là tao từng gặp cả 2 người từng nói như vậy và đó là 2 anh em ruột. Sẵn bài viết này nên tao nêu ra thêm một góc nhìn.
Nếu dưới góc nhìn của 2 người con thì ai cũng nghĩ mình đã tận hiếu trong khả năng của mình, vậy ai mới là người xác định THẾ NÀO GỌI LÀ HIẾU.
Khổng Tử không đặt “có tiền” làm điều kiện để được gọi là hiếu. Ông nhấn mạnh rằng hiếu trước hết là thái độ kính và cách xử sự đúng lễ, chứ không chỉ là chuyện cung cấp vật chất. Ở thiên Vi Chính 2.7, ông nói: nếu chỉ “nuôi” cha mẹ thì chó ngựa cũng được nuôi, nên không có kính thì không phân biệt được với việc nuôi súc vật.

Nói cách khác, không có tiền vẫn có thể hiếu nếu còn làm được những việc này: giữ lễ với cha mẹ, nói năng không hỗn, chăm sóc trong khả năng, và không làm cha mẹ lo. Thiên Học Nhi 1.6 nêu rõ: “ở nhà thì hiếu, ra ngoài thì kính nhường”, cho thấy hiếu là một nếp sống, không phải chỉ là tiền bạc.

Thậm chí, một lời trong Học Nhi 1.7 do Tử Hạ dẫn lại còn nói rất rõ: “事父母能竭其力” — “phụng sự cha mẹ thì có thể dốc hết sức mình.” Điều này nghĩa là nếu nghèo, thì vẫn hiếu bằng sức của mình: lo việc trong nhà, hỏi han, chăm nom, giữ lễ, làm cha mẹ yên lòng, chứ không phải viện cớ “không có tiền” để bỏ mặc.

Khổng Tử cũng nói ở Vi Chính 2.5 rằng hiếu là “không trái”, rồi giải thích thêm là cha mẹ còn sống thì phải phụng sự theo lễ.

Tử Hạ hỏi về hiếu.
Khổng Tử đáp:
“Giữ sắc mặt cho phải là điều khó.”
Có việc thì con cái làm việc nặng,
có ăn uống thì để cha mẹ trước,
như vậy đã gọi là hiếu chưa?

Tóm lại: nghèo không làm mất hiếu; cái làm mất hiếu là không kính, không lễ, và không dốc lòng trong khả năng của mình.
 



🌸CÚNG TIỀN VÔ ÍCH!

Nhiều người cất công lặn lội đi tìm thầy bà giỏi nhất,

sắm những mâm lễ vật to nhất,

rải tiền làm từ thiện khắp nơi để mong cầu một đời bình an,

buôn may bán đắt.

Nhưng họ cầu mãi mà gia đạo vẫn lục đục,

làm ăn vẫn lụn bại, tai ương vẫn ập xuống đầu.

Họ oán trách trời phật không hiển linh.

Nhưng họ đầu biết rằng mâm cỗ có to đến mấy cũng không che lấp được sự mục ruỗng từ bên trong.

Cổ nhân đã để lại 3 lời răn dạy thấu gan ruột, lột trần mọi sự u mê của thế tục:

1. Tâm còn bất thiện, phong thủy vô ích

Cầu hướng nhà tốt, nhưng lòng dạ hẹp hòi mưu mô.

Cầu vật phẩm đắt tiền trấn trạch, nhưng hễ mở miệng là đay nghiến, buông lời cay độc chà đạp người khác.

Người ta quên mất rằng, bản thân con người chính là phong thủy lớn nhất.

Một cái tâm đầy rẫy sự đố kỵ, sân si, toan tính hại người thì vượng khí nào dám bén mảng tới?

Tâm sáng thì đất cằn cỗi cũng hóa đất tịnh.

Tâm ác thì có mượn thầy phong thủy giỏi nhất thiên hạ về đổi hướng giường, kê lại hướng bếp cũng chỉ là hoài công vô bổ.

2. Bất hiếu cha mẹ, thờ cúng vô ích

Dâng mâm cao cỗ đầy lên điện Phật, nhưng về nhà lại hắt hủi bát cơm nguội lạnh của mẹ cha.

Quỳ lạy khấn vái thần linh tứ phương, nhưng cha mẹ ốm đau nằm đó lại tị nạnh nhau từngngày chăm sóc,

không buông nổi một lời hỏi han ân cần.

Trời Phật nào chứng giám cho kẻ quay lưng với chính gốc rễ của mình?

Trong nhà có hai vị Phật sống đang hao mòn từng ngày mà không biết phụng dưỡng,

lại đem tiền bạc công sức ra đường quỳ lạy gỗ đá.

Đó là sự mỉa mai lớn nhất của kẻ mang danh người tu hành.

Bất hiếu với đấng sinh thành, mọi lời cầu xin trước ban thờ đều trở thành trò cười cho quỷ thần.

3. Lấy bừa của người, bố thí vô ích

Lừa gạt đồng tiền mồ hôi nước mắt của đối tác,

bóc lột sức lao động của kẻ yếu thế,

rồi lại trích ra một phần đem đi làm từ thiện mong đổi lấy sự thanh thản.

Kinh doanh trên sự lừa dối, buôn gian bán lận,

rồi vung tiền đúc chuông xây chùa mong được thần linh che chở tội lỗi.

Nhân quả ở đời sòng phẳng lắm.

Bạn không thể dùng tiền bẩn để mua chuộc nhân quả, càng không thể hối lộ đấng bề trên.

Bố thí bằng đồng tiền cướp đoạt của người khác, phước chưa thấy sinh mà nghiệp báo đã tích tụ chất cao như núi,

sớm muộn cũng đổ ập xuống đầu con cháu.

Lời bàn ở đây là gì?

Đừng đi tìm sự giải thoát ở những thứ xa xôi.

Sửa mệnh không bằng sửa tâm.

Sửa phong thủy không bằng sửa lời ăn tiếng nói.

Sửa mâm lễ cúng không bằng sửa lại thái độ hiếu kính với mẹ cha.

Khi tâm bạn đủ tĩnh, đức bạn đủ dày, sống ngay thẳng không thẹn với trời đất,

thì không cần đi coi bói, không cần cầu xin, vận may và phú quý tự khắc sẽ tìm đường xếp hàng gõ cửa nhà bạn.

Gốc có vững thì cây mới đơm hoa!🌸
~O)
 
Khổng Tử không đặt “có tiền” làm điều kiện để được gọi là hiếu. Ông nhấn mạnh rằng hiếu trước hết là thái độ kính và cách xử sự đúng lễ, chứ không chỉ là chuyện cung cấp vật chất. Ở thiên Vi Chính 2.7, ông nói: nếu chỉ “nuôi” cha mẹ thì chó ngựa cũng được nuôi, nên không có kính thì không phân biệt được với việc nuôi súc vật.

Nói cách khác, không có tiền vẫn có thể hiếu nếu còn làm được những việc này: giữ lễ với cha mẹ, nói năng không hỗn, chăm sóc trong khả năng, và không làm cha mẹ lo. Thiên Học Nhi 1.6 nêu rõ: “ở nhà thì hiếu, ra ngoài thì kính nhường”, cho thấy hiếu là một nếp sống, không phải chỉ là tiền bạc.

Thậm chí, một lời trong Học Nhi 1.7 do Tử Hạ dẫn lại còn nói rất rõ: “事父母能竭其力” — “phụng sự cha mẹ thì có thể dốc hết sức mình.” Điều này nghĩa là nếu nghèo, thì vẫn hiếu bằng sức của mình: lo việc trong nhà, hỏi han, chăm nom, giữ lễ, làm cha mẹ yên lòng, chứ không phải viện cớ “không có tiền” để bỏ mặc.

Khổng Tử cũng nói ở Vi Chính 2.5 rằng hiếu là “không trái”, rồi giải thích thêm là cha mẹ còn sống thì phải phụng sự theo lễ.

Tử Hạ hỏi về hiếu.
Khổng Tử đáp:
“Giữ sắc mặt cho phải là điều khó.”
Có việc thì con cái làm việc nặng,
có ăn uống thì để cha mẹ trước,
như vậy đã gọi là hiếu chưa?

Tóm lại: nghèo không làm mất hiếu; cái làm mất hiếu là không kính, không lễ, và không dốc lòng trong khả năng của mình.
Đây là Khổng Tử dạy học trò về ĐẠO HIẾU LÀM CON. Cái tao muốn nói là ở những góc nhìn khác nhau của những người khác nhau bao gồm cả các con và người làm cha làm mẹ. Với các góc nhìn khác nhau thì THẾ NÀO GỌI LÀ HIẾU.
Như người anh không có tiền chỉ có thể chăm sóc thăm nom thì người anh nói CÓ TIỀN LÀ CÓ HIẾU, người em gia đình buôn bán có đồng ra đồng vào nhưng không ở gần thì lại phản bác theo câu chuyện trên tao kể.
Cả 2 đều rất kính trọng chăm lo cho mẹ già nhưng với 2 cách khác nhau nên mới xảy ra câu truyện trên. Tao người ngoài chỉ ngồi chứng kiến và từ đó tao mới đặt ra suy nghĩ như vậy.
 
Đây là Khổng Tử dạy học trò về ĐẠO HIẾU LÀM CON. Cái tao muốn nói là ở những góc nhìn khác nhau của những người khác nhau bao gồm cả các con và người làm cha làm mẹ. Với các góc nhìn khác nhau thì THẾ NÀO GỌI LÀ HIẾU.
Như người anh không có tiền chỉ có thể chăm sóc thăm nom thì người anh nói CÓ TIỀN LÀ CÓ HIẾU, người em gia đình buôn bán có đồng ra đồng vào nhưng không ở gần thì lại phản bác theo câu chuyện trên tao kể.
Cả 2 đều rất kính trọng chăm lo cho mẹ già nhưng với 2 cách khác nhau nên mới xảy ra câu truyện trên. Tao người ngoài chỉ ngồi chứng kiến và từ đó tao mới đặt ra suy nghĩ như vậy.
Ko thể dùng đồng cảm để suy xét việc đúng sai
Phải tách rõ ra
Ng anh đó nói vậy có đúng đâu
Tận lực chăm sóc cung kính ba mẹ giữ lễ ko làm ba mẹ lo đã là có hiếu, ko làm trái, ko để cha mẹ lo lắng, vui lòng mẹ cha
Ng em cũng ko đúng, có tiền mà ko tôn trọng thương yêu kính lễ thì khác gì nuôi sgbb vậy hiếu của ng em cũng ko đúng

Cả 2 đều có suy nghĩ về hiếu ko đúng
 
Lừa gạt đồng tiền mồ hôi nước mắt của đối tác, bóc lột sức lao động của kẻ yếu thế, rồi lại trích ra một phần đem đi làm từ thiện mong đổi lấy sự thanh thản.

Kinh doanh trên sự lừa dối, buôn gian bán lận, rồi vung tiền đúc chuông xây chùa mong được thần linh che chở tội lỗi.

Tùy mỗi thời khác nhau.

Thời cộng sản mà nói mấy câu này người ta cười cho.
 
Ko thể dùng đồng cảm để suy xét việc đúng sai
Phải tách rõ ra
Ng anh đó nói vậy có đúng đâu
Tận lực chăm sóc cung kính ba mẹ giữ lễ ko làm ba mẹ lo đã là có hiếu, ko làm trái, ko để cha mẹ lo lắng, vui lòng mẹ cha
Ng em cũng ko đúng, có tiền mà ko tôn trọng thương yêu kính lễ thì khác gì nuôi sgbb vậy hiếu của ng em cũng ko đúng

Cả 2 đều có suy nghĩ về hiếu ko đúng
Tao thấy mày giống 1 người quen cũ quá. :embarrassed:
 
Tao không chia và cũng không phải tao nghĩ ra mà là tao từng gặp cả 2 người từng nói như vậy và đó là 2 anh em ruột. Sẵn bài viết này nên tao nêu ra thêm một góc nhìn.
Nếu dưới góc nhìn của 2 người con thì ai cũng nghĩ mình đã tận hiếu trong khả năng của mình, vậy ai mới là người xác định THẾ NÀO GỌI LÀ HIẾU.
Nếu đứng từ phía người con thì ai cũng có lý của mình cả,

vì ai cũng nghĩ mình đã làm hết khả năng rôi.

Nhưng hiếu không phải do người con tự định nghĩa,

mà nằm ở cảm nhận của cha mẹ.

Người có tiền lo đầy đủ mà cha mẹ vẫn thấy cô đơn thì đó mà chưa trọn.

Người ở bên chăm sóc mà cha mẹ vẫn thiếu thốn, lo lắng thì đó cũng chưa đủ.

Nên người xác định không phải là người làm, mà là người được nhận.

Hiếu, cuối cùng không phải là mình nghĩ mình đã làm đủ,

mà là cha mẹ có thật sự thấy an lòng vì mình hay không thôi.

Nói ngắn gọn là Hiếu không phải là tôi đã làm hết sức

mà là cha mẹ có thấy đủ hay chưa.
 
Ko thể dùng đồng cảm để suy xét việc đúng sai
Phải tách rõ ra
Ng anh đó nói vậy có đúng đâu
Tận lực chăm sóc cung kính ba mẹ giữ lễ ko làm ba mẹ lo đã là có hiếu, ko làm trái, ko để cha mẹ lo lắng, vui lòng mẹ cha
Ng em cũng ko đúng, có tiền mà ko tôn trọng thương yêu kính lễ thì khác gì nuôi sgbb vậy hiếu của ng em cũng ko đúng

Cả 2 đều có suy nghĩ về hiếu ko đúng
Vì mày không biết 2 người đó nên không xác định được cách sống của 2 người đó, tao thì biết và tao xác định đó là 2 người con tốt. Rất chăm lo, nghe lời và kính trọng cha mẹ.

Có thể người anh bị mỉa mai hoặc bị bóng gió gì đó về chuyện tiền bạc chăm lo cho mẹ già nên có suy nghĩ và phát ra câu nói CÓ TIỀN LÀ CÓ HIẾU
Còn người em khi nghe nói vậy mới phản đối

Cái tao đang nói đây Không liên quan nhân cách sống của 2 người anh em mà từ câu chuyện của 2 người anh em này thì vấn đề ai xác định thế nào là hiếu Khi mà cả 2 đều tận lực trong khả năng của mình.

Người anh ở gần nhưng khó khăn về tiền bạc chỉ biết chăm nom ra sức
Người em ở xa có điều kiện kinh tế hơn thì phản bác quan điểm đó.
Vậy tại sao có cái tâm lý và suy nghĩ về chữ HIẾU khác nhau dù ai cũng tận lực.
 
Nếu đứng từ phía người con thì ai cũng có lý của mình cả,

vì ai cũng nghĩ mình đã làm hết khả năng rôi.

Nhưng hiếu không phải do người con tự định nghĩa,

mà nằm ở cảm nhận của cha mẹ.

Người có tiền lo đầy đủ mà cha mẹ vẫn thấy cô đơn thì đó mà chưa trọn.

Người ở bên chăm sóc mà cha mẹ vẫn thiếu thốn, lo lắng thì đó cũng chưa đủ.

Nên người xác định không phải là người làm, mà là người được nhận.

Hiếu, cuối cùng không phải là mình nghĩ mình đã làm đủ,

mà là cha mẹ có thật sự thấy an lòng vì mình hay không thôi.

Nói ngắn gọn là Hiếu không phải là tôi đã làm hết sức

mà là cha mẹ có thấy đủ hay chưa.
Mày nói cái này gần với suy nghĩ của tao.
Cha mẹ giàu con chăm lo kề cận là hiếu
Cha mẹ nghèo con chu cấp tiền bạc là hiếu

Vậy chữ HIẾU ở đời làm sao định nghĩ được
 
Mày nói cái này gần với suy nghĩ của tao.
Cha mẹ giàu con chăm lo kề cận là hiếu
Cha mẹ nghèo con chu cấp tiền bạc là hiếu

Vậy chữ HIẾU ở đời làm sao định nghĩ được
Thật ra thì không phải không định nghĩa được, mà là không thể gói gọn bằng 1 công thức.

Hiếu không nằm ở giàu thì làm A, nghèo thì làm B,
mà là làm sao để cha mẹ được yên lòng trong hoàn cảnh cụ thể đó là đủ rồi.

Có người cần tiền, có người cần người ở bên, có người chỉ cần được tôn trọng.

Nên hiếu không cố định ở hành động,
mà nằm ở chỗ mình có hiểu cha mẹ mình đang cần gì và đáp lại được hay không.

Người có hiếu không phải là người làm giống nhau,

mà là người làm đúng cái cha mẹ cần, trong khả năng của mình thôi.

Hiếu không có một định nghĩa chung,
nhưng luôn có một điểm chung là làm để cha mẹ an lòng, chứ không phải để mình thấy mình đã đủ.
 
Vì mày không biết 2 người đó nên không xác định được cách sống của 2 người đó, tao thì biết và tao xác định đó là 2 người con tốt. Rất chăm lo, nghe lời và kính trọng cha mẹ.

Có thể người anh bị mỉa mai hoặc bị bóng gió gì đó về chuyện tiền bạc chăm lo cho mẹ già nên có suy nghĩ và phát ra câu nói CÓ TIỀN LÀ CÓ HIẾU
Còn người em khi nghe nói vậy mới phản đối

Cái tao đang nói đây Không liên quan nhân cách sống của 2 người anh em mà từ câu chuyện của 2 người anh em này thì vấn đề ai xác định thế nào là hiếu Khi mà cả 2 đều tận lực trong khả năng của mình.

Người anh ở gần nhưng khó khăn về tiền bạc chỉ biết chăm nom ra sức
Người em ở xa có điều kiện kinh tế hơn thì phản bác quan điểm đó.
Vậy tại sao có cái tâm lý và suy nghĩ về chữ HIẾU khác nhau dù ai cũng tận lực.
Dù là ai có quen biết thì khi nói về đúng sai ko nên dùng cảm tính
Nếu dùng cảm tính sẽ không thể phân biệt đc

Ng anh ko hiểu lễ nghĩa có thể chăm sóc ko tận lực hoặc áp lực mệt mỏi thèm tiền thì chăm sóc dễ hơn nên nói thế
Chứ ngay cả mày cũng suy đoán ng anh thế này thế kia mà

Còn ng em cũng ko hiểu rõ lễ nghĩa nên dẫn đến 2 ng đều sai giống nhau

Mày hỏi tại sao
Vì đơn giản ko phải ai sinh ra cũng biết lễ nghĩa kiến thức
Nên họ sẽ suy nghĩ sai nhận thức sai thôi
 
Thật ra thì không phải không định nghĩa được, mà là không thể gói gọn bằng 1 công thức.

Hiếu không nằm ở giàu thì làm A, nghèo thì làm B,
mà là làm sao để cha mẹ được yên lòng trong hoàn cảnh cụ thể đó là đủ rồi.

Có người cần tiền, có người cần người ở bên, có người chỉ cần được tôn trọng.

Nên hiếu không cố định ở hành động,
mà nằm ở chỗ mình có hiểu cha mẹ mình đang cần gì và đáp lại được hay không.

Người có hiếu không phải là người làm giống nhau,

mà là người làm đúng cái cha mẹ cần, trong khả năng của mình thôi.

Hiếu không có một định nghĩa chung,
nhưng luôn có một điểm chung là làm để cha mẹ an lòng, chứ không phải để mình thấy mình đã đủ.
Vậy với sự bất lực về kinh tế của người anh dù đổi lại sự chăm sóc cận kề mà vẫn vì 1 lý do nào đó phải cay đắng thốt ra "có tiền là có hiếu". Điều này có dẫn đến thay đổi nhân sinh quan của người anh và cảm nhận về chữ Hiếu đã bị thay đổi. Tao không dùng từ "méo mó" vì càng suy nghĩ thì tao cũng chẳng biết làm sao mới "Tròn"

Vậy có phải đạo lý trên đời này sinh ra là để ràng buộc con người đi theo khuôn phép của số đông chứ không phải đạo lý đó bản thân nó đúng đắn.
 
Top