Trình Ca
Đa Nhân Cách
🌸Người đời thường đi tìm khí chất ở dung mạo.
Kẻ sửa dáng đứng.
Người luyện cách nói.
Có người khoác lên mình những thứ đắt giá, chỉ mong khiến thiên hạ nhìn mình khác đi.
Nhưng cái quý của một con người chưa bao giờ bắt đầu từ bên ngoài.
Nó bắt đầu ở nơi không ai nhìn thấy.
Tâm còn tà, ngoài mặt khó mà chính.
Trong lòng đầy hơn thua, ánh mắt khó có sự an định.
Trong lòng đầy tham cầu, lời nói khó tránh khỏi vội vàng.
Trong lòng còn quá nhiều điều muốn chứng minh, thì mỗi bước đi đều mang theo sự bất an.
Con người có thể che giấu suy nghĩ trước người khác.
Nhưng rất khó che giấu nó trước thời gian.
Bởi tâm niệm lâu ngày sẽ thành khí.
Khí lâu ngày sẽ hiện ra nơi thần sắc.
Thần sắc lại dẫn vào lời nói, hành vi và cách một người đối diện với thế gian.
Vì vậy mới nói:
Tâm không tà, khí tự chính.
Người tâm chính không có nghĩa là chưa từng nổi giận.
Không có nghĩa là chưa từng tham.
Cũng không phải chưa từng có lúc lạc đường.
Mà là sau mỗi lần tâm khởi lên điều lệch lạc, họ còn biết quay về.
Biết dừng lòng tham trước khi nó nuốt mất mình.
Biết hạ cơn giận trước khi nó làm tổn thương người khác.
Biết cúi đầu trước cái đúng, thay vì bảo vệ cái tôi.
Cái chính ấy không phải sinh ra đã có.
Nó được dưỡng qua từng lần sửa mình trong âm thầm.
Khi tâm dần chính, khí tự nhiên bớt loạn.
Người ấy không cần cố tỏ ra trầm tĩnh.
Bởi trong lòng đã không còn quá nhiều thứ tranh nhau làm chủ.
Được, không quá cuồng.
Mất, không quá loạn.
Khen, không vì thế mà bay lên.
Chê, cũng không vì thế mà chìm xuống.
Đó là lúc khí đã có căn.
Và một người khi khí đã có căn, thân tự nhiên sinh ra vẻ quý.
Không phải cái quý của áo quần.
Không phải cái quý của tiền tài.
Cũng không phải cái quý mượn từ quyền thế.
Mà là một thứ khiến họ đứng giữa đám đông không cần phô trương, vẫn có sự hiện diện.
Nói ít, người khác vẫn lắng nghe.
Không cần cao giọng, lời nói vẫn có trọng lượng.
Không cần tỏ ra hơn người, cũng không dễ bị người khác xem thường.
Bởi sự quý giá thật sự không đến từ việc đứng cao hơn thiên hạ.
Mà đến từ việc không còn phải hạ mình xuống để chạy theo sự công nhận của thiên hạ.
Cho nên:
Thân đã quý, chẳng cần cầu danh.
Danh nếu đến, cũng không vì thế mà mê.
Danh nếu chưa đến, cũng không vì thế mà vội.
Bởi người đã có chỗ đứng trong chính mình, không còn phải đi khắp thế gian tìm một nơi để chứng minh giá trị.
Cái đáng quý nhất của một đời người, có lẽ không phải là được bao nhiêu người biết đến.
Mà là sau bao nhiêu lần được mất, thịnh suy, vinh nhục,
vẫn giữ được một cái tâm không tà,
một khí không loạn,
và một thân không cần khoác thêm điều gì để trở nên cao quý.
Tâm chính, khí tự định.
Khí định, thân tự quý.
Thân đã quý, danh đến cũng không động.
Đó mới là cái quý mà tiền bạc không mua được.
Và cũng là thứ mà thời gian càng thử lửa, càng trở nên sáng rõ.🌸