Thanks mày, tao ko có chí đế vương cao vời vợi như thế. Tao cần cái nhẫn để làm việc từ tốn, ko nóng vội, hấp tấp. Sống chậm lại để nhìn nhận đúng sai. Trước đây tính tao hơi vội vàng, tao cứ nghĩ đó là quyết đoán nhưng ko phải. Vì cuộc sống có những việc cần đắn đo, soi xét kĩ mới đánh giá hết mức độ... nhất là những việc quan trọng.T thấy cái nhẫn của TMY đéo bằng cái sống lâu. Chính vì sống qua 3 đời vua hậu nhân Tào Tháo phế vật quyền hành nằm trong tay Tào Sảng, đến chính cái binh biến cũng phải lấy chiếu chỉ từ Thái Hậu để có tính chính danh. Nó là mệnh đế vương. Thử hỏi nếu Tào Phi k chết 40 tuổi thì cái Nhẫn của TMY có chỗ thành công k hay an phận làm tề tướng thôi.
Nếu lựa chọn giữa Nhẫn của TMY hay lăn xả tay k xây dựng cơ đồ như Lưu Bị thì t vẫn thấy Lưu Bị đáng học hỏi hơn. Đương nhiên về thành quả ai cũng muốn được như TMY.
M có thể nhẫn nhưng mệnh số đéo biết đâu được, lăn xả xông pha làm hết sức mình như Tào Lưu Tôn để lưu danh còn hơn chỉ Nhẫn nếu k có mệnh.
Chúc m vừa Nhẫn và vừa gặp thời nhé
À còn TMY thì đúng là vừa nhẫn vừa gặp thời. Tào Phi, Tào Tuấn đều chết trẻ, thế là TMY kinh qua 4 đời nhà Tào mới nắm đc thực quyền. Còn về Lưu Bị thì đáng để học hỏi về làm Start-up, khởi nghiệp quá thành công.
gốc gác anh Lưu con nhà nghèo cũng dễ giúp ảnh có trải nghiệm để đồng cảm với dân nghèo, từ đó thu phục nhân tâm dễ.