Bình thường hiện tượng mà. Không có Sư Phụ dắt tay tu hành thì sau mà tu được. Nhớ hồi tao từ tập yoga được hơn 2 năm sao đó qua ngồi thuyền. Lạ 1 cái là lúc đầu rất tốt, tâm tĩnh cái gì cũng thấy không quan trọng, cái gì có thì có không có thì không có cũng không ham, ngời thuyền được hơn 2 năm thì cứ mỗi lần ngồi thuyền thì nhấm mắt nhưng lại thấy đám mây bảy màu trước mắt, cứ ngời thuyền 1 tí là thấy, cái đó là chuyện sao này
Nói tiếp câu truyện trên thì lúc tập thuyền rần 1 năm , cứ tối là ngồi tầm nửa tiếng, đau chân đến hoảng thì ta nghỉ ngồi vì lúc đó không có Sư phụ nên sợ ngồi lâu bị liệt giò với tê chân. Nên chỉ ngồi tầm nửa tiếp hơn thôi. Mà thingr thoảng ta nằm mơ thì lại thấy rấn bò qua mình, rấn quấn ta, ta đi bắt rấn. Có lần nằm mơ ta bất được con rấn to ơi là to, rồi nó mở miệng xin tha, rồi biến thành 1 người con gái. Thật ra là Phụ Thể sau này ta có Sư Phụ, nghe giảng thì ta mới biết tu hành không có Sư Phụ thì "ma, quỷ, chồn, rấn vv" nó nhập vô mình mượn sát mà tu, cứ ngồi thuyền là tuii nó nhảy vô người tu thay mình, ruốt cuộc mìn chả được gì.
Quay lại khúc ngồi thuyền, từ khi nằm mơ gập rấn là lúc đó trở đi tính tình ta có hơi nóng nảy hơn, bực dọc hơn, khi không thuyền nửa thì bớt, càng thuyền càng bực dọc vv, lại sau này có Sư phụ thì ta mới biết đó là Nghiệp Lực, vì tu luyện là trả nghiệp nên phải chụi khổ, phải đẩy cái xấu ra khỏi cơ thể, nên lúc bực dọc mà Nhẫn lại được thì được tính là trả nghiệp xong, cứ thế mà trả, thì tính tình lại bình thường lại vì đã trả hết cái Nghiệp đó rồi. Đơn giản chỉ vậy thôi. Phải có Sư phụ, tu theo Chính Pháp thì mới được, còn không thì bị mà quỷ mướn xác mà tu, mượn xác mà hành, điện điên rồ rồ.
Điều là thể ngộ của ta.