Live Tao tu tập theo hình thức ngồi thiền , trì chú , niệm Phật gì đều bị chướng đến phát điên cái đầu ! Giờ chỉ dám đi chùa cúng dường rồi khấn bình an th

Mà ko tồn tại cái mối qhe 1 nhân - 1 quả nên tao đang nghi ngờ cái vòng 12 nhân duyên quá :sad:
không có tồn tại một mối quan hệ 1 nhân - 1 quả trong hiện thực đâu bro

vòng 12 nhân duyên tự nó không giải thích cho khởi nguồn của bất cứ một điều gì cả. Tự nó là một lời giải thích cho sự ra đời của sự sống mà thôi.

vấn đề ở đây ta phải thừa nhận đời sống này sinh khởi từ vô minh của chính con người. chỗ này còn cần phải làm rõ ràng hơn cái yếu tố quyết định đó là cái gì vô minh, hoặc vô minh là một đặc tính, hay vô minh là sự sinh khởi kèm theo đời sống,

nếu có vô minh mới có đời sống thì việc chấm dứt vô minh sẽ chấm dứt đời sống kế tiếp đây là một lập luận bắc cầu thường thấy và vô cùng hiệu quả để giải quyết vấn đề.

vậy thế nào để chấm dứt vô minh, phải thực hành theo phương pháp của đức Phật.

làm rõ hơn vấn đề thêm một chút: cái vô minh này là sự huân tập liên tiếp, hay nó phát sinh đồng thời với đời sống và mất đi khi đời sống chấm dứt. Nếu giải thích như thế này thì có lẽ là không ổn nhỉ. mà phải hiểu vô minh giống như là một mặt của đồng xu vậy, đời sống và vô minh nó đi liền với nhau không tách rời.

Cái vấn đề này đức Phật đã giải quyết ở đây đơn giản là hành giả chỉ cần làm cho vô minh biến mất thì tự cái đời sống tiếp theo nó mất đi.
 
Vấn đề của thằng Thớt là đa số người Thiền đều gặp phải :)) Ngu óc chó ko đọc cmt từ trên xuống dưới à :)) Ở đây thiếu j người tu Thiền :)) Bọn nó đều xác nhận là có, dễ gặp phải, và bọn nó cũng trải qua rồi và vượt qua nó rồi :))

Chỉ có mày óc Chó mới nói: Thiền khó bị điên loạn thôi :)) Thế tao mới nói mày Tu ngu như Chó :)) Đến đức Phật còn gặp Ma Ba Tuần, còn rơi vào Ma Cảnh ... mà mày là Không :)) Lợn ngu :))


Đây là comment cuối cùng về vấn đề này.
Vì lòng bi mẫn nên t sẽ trả lời. Chứ t cũng chẳng muốn rep.

Đầu tiên là trích 1 cái nguồn vớ vẩn "Radio suy ngẫm" + "thiếu gì người tu thiền" ?
Người ở đây là người nào, thực hành loại thiền gì, đề mục gì ?
Lí thuyết + thực hành đều chả có gì xác đáng.

Thiền mà điên loạn thì chỉ có thực hành sai ? Tại sao 26 thể kỉ chả ai điên loạn mà chỉ có đám Phật tử VN hay Hành giả VN điên loạn.
Bên Miến Điện người ta tu thiền gần cả nước sao không vấn đề gì ?
Hay Âu Mỹ họ thực hành Vipassana hay thiền chánh niệm chả ai điên.
Chỉ có đám Đông Lào này là điên loạn.
Còn chuyện Ma mà xuống phá Phật là trước khi hành thiền.
Khi hành thiền đắc 4 tầng thiền thỉ chả có ma nào phá nữa.
M đã thiếu hiểu biết thì chịu khó lắng nghe lại. Làm người nghe lúc nào cũng lợi ích hơn là người nói.


Còn cái comment này đã nói rất rõ, chẳng qua là vấn đề về đọc hiểu của m khá tệ nên không thể hiểu được.
Chứ một người bình thường t nghĩa người ta thừa sức hiểu được vấn đề.
Done !

Thiền chỉ tập trung vào đề mục
Thiền quán thì quan sát mọi thứ với góc nhìn của tam tướng.

Thì khó để mà dẫn đến điên loạn lắm.
Trừ khi không biết gì về thiền, thực hành mấy cái thiền trà, thiền ca, thiền ôm, thiền nắm tay, đạp xe hay ngồi mở luân xa, lim dim tưởng tượng về các cõi siêu hình mới dẫn đến loạn trí nữa.
Mà đã tu thiền thì chỉ biết cảnh hiện tại, không có suy đoán, tưởng tượng, lôi kiến thức sách vở ra trong khi thiền.

Thiền chỉ ở các đề mục biến xứ kasina, hơi thở ... thì có thể ấn tướng/ ấn chứng (nimitta) sau một thời gian miên mật thực hành.
Đó là khi thành tựu ở một mức độ tương đối nào đó.
Còn cái gì cũng sơ cơ thì làm gì điên được.
 
Đây là comment cuối cùng về vấn đề này.
Vì lòng bi mẫn nên t sẽ trả lời. Chứ t cũng chẳng muốn rep.

Đầu tiên là trích 1 cái nguồn vớ vẩn "Radio suy ngẫm" + "thiếu gì người tu thiền" ?
Người ở đây là người nào, thực hành loại thiền gì, đề mục gì ?
Lí thuyết + thực hành đều chả có gì xác đáng.

Thiền mà điên loạn thì chỉ có thực hành sai ? Tại sao 26 thể kỉ chả ai điên loạn mà chỉ có đám Phật tử VN hay Hành giả VN điên loạn.
Bên Miến Điện người ta tu thiền gần cả nước sao không vấn đề gì ?
Hay Âu Mỹ họ thực hành Vipassana hay thiền chánh niệm chả ai điên.
Chỉ có đám Đông Lào này là điên loạn.
Còn chuyện Ma mà xuống phá Phật là trước khi hành thiền.
Khi hành thiền đắc 4 tầng thiền thỉ chả có ma nào phá nữa.
M đã thiếu hiểu biết thì chịu khó lắng nghe lại. Làm người nghe lúc nào cũng lợi ích hơn là người nói.


Còn cái comment này đã nói rất rõ, chẳng qua là vấn đề về đọc hiểu của m khá tệ nên không thể hiểu được.
Chứ một người bình thường t nghĩa người ta thừa sức hiểu được vấn đề.
Done !
Kệ thằng Tổ mày :)) Bảo thủ như cái loại mày có TU 10 đời cũng ko nên cơm cháo j đâu cháu ạ :))
Tao nói với mày từ ngày đầu tao gặp mày mà :))

Ko phải tao, bọn "Radio suy ngẫm" hay gì cả :)) Mày chỉ cần bớt bảo thủ đi. Chịu tìm hiểu thì mày sẽ thấy rất nhiều nguồn khác cũng nói vậy :))
Đi đâu xa, Kéo lên trên 4 page đọc lại tất cả comment là hiểu thôi mà =))

Thì bọn nó chả Thiền sai, thiền chưa đúng cách, chưa tìm hiểu kỹ các vấn đề đã vào Thiền. Hoặc ko có thời gian tìm hiểu kỹ càng, mà chỉ tập trung vào học cách Thiền ... => Nên chắc phải 90% người tu Thiền sẽ bị như vậy. Kể cả tìm hiểu rồi cũng sẽ 1 vài lần gặp phải những trường hợp như vậy :D

Chứ nếu Thiền Đúng luôn thì còn nói j nữa =))

Vấn đề là cái Ngã của mày Cao :)) Bảo Thủ :)) Mày ko đặt địa vị vào thằng Thớt để giải quyết vấn đề của nó. Mà lại đặt Bản Thân Mày vào :D Thằng thớt nó đang gặp vấn đề => Thì mày lại vào trả lời: Thiền chẳng bao giờ bị điên loạn cả :))
 
vô ngã m nói đến là không chấp vào, không chấp vào có nghĩa là không quan tâm đến sự biến đổi đó, hay hiểu rõ sự biến đổi đó?
==> Vô ngã là hiểu rõ bản chất, hiển rõ sự biến đổi đó để không chấp vào 1 cái j cả. Vì nếu chấp vào sẽ bị sai. Chứ ko phải ko quan tâm đến nó.

Xem xét trên khía cạnh bản thân của m cũng là một sự biến đổi không cố định, kể cả cái cảm giác của m bằng 5 giác quan cũng thay đổi và biến đổi và hơn thế nữa đó là tâm của m cũng biến đổi và suy chuyển, thì cái nhận biết cái thấy đó của m có bị sai lạc hay không.
==> Mày nói cũng đúng đúng rồi đó. Chính bản thân mày cũng thay đổi, 5 giác quan và cái tâm của mày thay đổi ==> Nên mày phải dùng Trí Tuệ Bát Nhã để đánh giá sự vật sự việc. Chứ ko được dựa vào 5 giác quan hay sự hiểu biết của mày. Đúng chưa, đúng với cái thắc mắc của mày chưa?

Ý mày đang nói nếu dùng 5 giác quan để đánh giá thì ko đúng, Vì bản chất 5 giác quan đó nó cũng thay đổi. Thì đúng là như vậy mà. Nếu mày dùng Thân và Tâm của mày để đánh giá => Thì đó chính là đang Chấp vào Ngã còn gì, mày chấp vào cái Tôi còn gì.
m giải thích rõ ràng vấn đề ở trên rồi.

vậy m đưa ra một danh từ khác là Trí Tuệ Bát Nhã, vậy t có một thắc mắc đó là trí tuệ này có biến đổi không, trí tuệ bát nhã này phát sinh từ tâm của hành giả tập luyện ở một mức độ cực cao và tinh xảo phải không?

nếu nó phát sinh từ một sự vật luôn biến đổi là con người thì tại sao lại khẳng định là dùng nó có thể thấu hiểu được sự vô thường của vạn vật của thời gian và cả vật chất hữu hình cũng như thông tin...

tóm gọn lại: trí tuệ bát nhã phát sinh từ hành giả đã tu tập có kết quả, t muốn m giải thích rõ hơn trí tuệ bát nhã này có những đặc tính gì, và trí tuệ này luôn tồn tại trong mỗi hành giả chỉ chờ được hành giả này tìm ra, hay chỉ phát sinh khi hành giả tu tập có kết quả?

t không muốn giải thích cho một khái niệm lại viện dẫn ra một khái niệm khác còn mù mờ hơn khái niệm ban đầu
 
Chả hiểu kiểu gì tao càng giữ giới tu tập thì càng bị hoàn cảnh làm cho điên đầu . Tu pháp nào cũng thế ngồi thiền , trì chú , niệm Phật cũng bị hết . Giờ tao chỉ dám đi chùa cúng dường , khấn bình an thôi ! Có thằng nào bị vậy không
phải đi qua vật chất rồi mới tới tâm linh được, mày chưa được thõa mãn vật chất đầy đủ thì tu tập cái gì
 
m giải thích rõ ràng vấn đề ở trên rồi.

vậy m đưa ra một danh từ khác là Trí Tuệ Bát Nhã, vậy t có một thắc mắc đó là trí tuệ này có biến đổi không, trí tuệ bát nhã này phát sinh từ tâm của hành giả tập luyện ở một mức độ cực cao và tinh xảo phải không?

nếu nó phát sinh từ một sự vật luôn biến đổi là con người thì tại sao lại khẳng định là dùng nó có thể thấu hiểu được sự vô thường của vạn vật của thời gian và cả vật chất hữu hình cũng như thông tin...

tóm gọn lại: trí tuệ bát nhã phát sinh từ hành giả đã tu tập có kết quả, t muốn m giải thích rõ hơn trí tuệ bát nhã này có những đặc tính gì, và trí tuệ này luôn tồn tại trong mỗi hành giả chỉ chờ được hành giả này tìm ra, hay chỉ phát sinh khi hành giả tu tập có kết quả?

t không muốn giải thích cho một khái niệm lại viện dẫn ra một khái niệm khác còn mù mờ hơn khái niệm ban đầu
Mày đang nói đến Thân (5 uẩn) và Tâm. Thì tao dùng từ Trí Tuệ Bát Nhã để đỡ nhầm với Trí Tuệ của mày (Cũng chính là Tâm).

Nghĩa là sự vật nó như thế nào, nó biến đổi như thế nào thì bản chất nó là như vậy. Chứ nó ko phụ thuộc vào Thân hay Tâm của mày. Nên mày ko thể dùng Thân vs Tâm của mày để đánh giá nó được.

Như ví dụ của mày đó. Cái xe nó đi 50km... thì bản chất nó là 50km. Đó là sự Thật ko thể thay đổi đc. Nếu mày dựa vào việc đứng yên, hay dựa vào việc đi cùng chiều với nó để tính ra kết quả => Thì nó có thể Đúng, cũng có thể Sai.
 
Đây là comment cuối cùng về vấn đề này.
Vì lòng bi mẫn nên t sẽ trả lời. Chứ t cũng chẳng muốn rep.

Đầu tiên là trích 1 cái nguồn vớ vẩn "Radio suy ngẫm" + "thiếu gì người tu thiền" ?
Người ở đây là người nào, thực hành loại thiền gì, đề mục gì ?
Lí thuyết + thực hành đều chả có gì xác đáng.

Thiền mà điên loạn thì chỉ có thực hành sai ? Tại sao 26 thể kỉ chả ai điên loạn mà chỉ có đám Phật tử VN hay Hành giả VN điên loạn.
Bên Miến Điện người ta tu thiền gần cả nước sao không vấn đề gì ?
Hay Âu Mỹ họ thực hành Vipassana hay thiền chánh niệm chả ai điên.
Chỉ có đám Đông Lào này là điên loạn.
Còn chuyện Ma mà xuống phá Phật là trước khi hành thiền.
Khi hành thiền đắc 4 tầng thiền thỉ chả có ma nào phá nữa.
M đã thiếu hiểu biết thì chịu khó lắng nghe lại. Làm người nghe lúc nào cũng lợi ích hơn là người nói.


Còn cái comment này đã nói rất rõ, chẳng qua là vấn đề về đọc hiểu của m khá tệ nên không thể hiểu được.
Chứ một người bình thường t nghĩa người ta thừa sức hiểu được vấn đề.
Done !
có vẻ cả hai hiền giả đều không thể đi đến một thống nhất được nhỉ.

Nhưng ở góc độ của hai hiền giả ai cũng không sai. Nhưng hai hiền giả nên đặt vào bối cảnh để phân tích.

bro @dungdamchemnhau đưa ra viện dẫn khi một hành giả đã có nền tảng kiến thức đầy đủ, có hiểu biết về cái cần làm, cái không cần làm, tin tưởng vào điều mình đã học, thấu triệt các triết lý trong phương pháp, niềm tin mạnh mẽ thì khó mà điên loạn.

bro @tieuthiensu99 thì đứng trên góc độ là một người bình thường, với một tri thức vẫn còn nhiều thiếu sót, dẫn đến sự nghi ngờ trong hành thiền, sự nghi ngờ này xuất phát từ nhiều khía cạnh, chưa hoàn toàn loại bỏ được ý tưởng về thần linh, về ma quỷ, chưa có niềm tin kiên cố vào tri thức được học như là vô ngã, duyên khởi... dẫn đến sự lầm lạc khi thực hành. Dễ dẫn đến điên loạn.

cả hai vị đều có góc độ hoàn toàn chính xác nếu đặt trong những bối cảnh, hoàn cảnh cụ thể như đã nêu. Nên hoan hỉ nhìn nhận sự chia sẻ.
 
Mày nói rõ xem "bị hoàn cảnh làm cho điên đầu" là như thế nào? Là khi mày hành thiền/niệm Phật đầu bị vọng tưởng, đau đớn? Hoặc mày càng tu tập thì những chuyện xấu/tiêu cực trong cuộc sống xảy ra với mày nhiều hơn? Nói rõ bệnh thì mới chữa được.
T không tu tả pí lù đâu . Trước tiên t học các khái niệm cơ bản như tứ đế , bát thánh đạo , thập nhị nhân duyên , tam pháp ấn ...

Học căn bản xong t mới đi vào hành trì nhằm tích lũy công đức để giải thoát giác ngộ thoát khổ ách , phát nguyện vãng sanh .

Nhưng mà mới đầu tụng chú đại bi rồi niệm Phật cầu vãng sang thấy bị khảo điên đầu luôn . Công việc , sức khỏe đủ mọi vấn đề . Nghỉ 1 bữa tối không tu thì hôm sau liền được thư giãn nhẹ nhàng liền .

Xong một thời gian thì ngồi thiền theo hướng dẫn của dòng Trúc Lâm Yên Tử . Ngồi được 2 ngày thì đi ngủ lạc vào giấc mơ mà không thoát ra để dậy được dù biết là mơ . Phải đạp tay đạp chân gào thét trong mơ mãi mới dậy nổi .

Nhưng t không bỏ cuộc mà cứ quyết niệm Phật cầu sinh tịnh độ . Vậy mà niệm vài hôm là y như rằng có phát sinh trong cuộc sống làm cho đau đầu . Nên t lập thớt chia sẻ với anh em xàm !!
 
T không tu tả pí lù đâu . Trước tiên t học các khái niệm cơ bản như tứ đế , bát thánh đạo , thập nhị nhân duyên , tam pháp ấn ...

Học căn bản xong t mới đi vào hành trì nhằm tích lũy công đức để giải thoát giác ngộ thoát khổ ách , phát nguyện vãng sanh .

Nhưng mà mới đầu tụng chú đại bi rồi niệm Phật cầu vãng sang thấy bị khảo điên đầu luôn . Công việc , sức khỏe đủ mọi vấn đề . Nghỉ 1 bữa tối không tu thì hôm sau liền được thư giãn nhẹ nhàng liền .

Xong một thời gian thì ngồi thiền theo hướng dẫn của dòng Trúc Lâm Yên Tử . Ngồi được 2 ngày thì đi ngủ lạc vào giấc mơ mà không thoát ra để dậy được dù biết là mơ . Phải đạp tay đạp chân gào thét trong mơ mãi mới dậy nổi .

Nhưng t không bỏ cuộc mà cứ quyết niệm Phật cầu sinh tịnh độ . Vậy mà niệm vài hôm là y như rằng có phát sinh trong cuộc sống làm cho đau đầu . Nên t lập thớt chia sẻ với anh em xàm !!
Mày thử nghiên cứu mấy phương pháp sám hối xem.Sám hồng danh,lương hoàng sám,vạn phật danh sám,...
 
Mày đang nói đến Thân (5 uẩn) và Tâm. Thì tao dùng từ Trí Tuệ Bát Nhã để đỡ nhầm với Trí Tuệ của mày (Cũng chính là Tâm).

Nghĩa là sự vật nó như thế nào, nó biến đổi như thế nào thì bản chất nó là như vậy. Chứ nó ko phụ thuộc vào Thân hay Tâm của mày. Nên mày ko thể dùng Thân vs Tâm của mày để đánh giá nó được.

Như ví dụ của mày đó. Cái xe nó đi 50km... thì bản chất nó là 50km. Đó là sự Thật ko thể thay đổi đc. Nếu mày dựa vào việc đứng yên, hay dựa vào việc đi cùng chiều với nó để tính ra kết quả => Thì nó có thể Đúng, cũng có thể Sai.
thật ra ví dụ cái xe cũng không đúng bởi t ở trên trái đất, nếu t ở mặt trăng thì cái xe nó sẽ có vận tốc khác.

t đang có vướng mắc ở chỗ đó là. Làm thế nào m xác nhận được sự vật nó như thế nào, nó biến đổi như thế nào thì bản chất nó là như vậy. M viện dẫn ra trí tuệ bát nhã, thì m có thể trình bày đặc tính của nó một chút được không.

ví dụ:
nó là có sẵn trong mỗi hành giả hay sẽ phát sinh trong quá trình tu tập
nếu nó có sẵn thì nó là phổ quát cho tất cả mọi hành giả đúng không, hay ở mỗi hành giả cái trí tuệ này sẽ có sai khác
khi trí tuệ này phát sinh, thì có thể nào làm cho nó phát sinh đến mức tận cùng hay không, hay nó chỉ có như vậy thôi, không thể phát triển hơn được nữa.
 
có vẻ cả hai hiền giả đều không thể đi đến một thống nhất được nhỉ.

Nhưng ở góc độ của hai hiền giả ai cũng không sai. Nhưng hai hiền giả nên đặt vào bối cảnh để phân tích.

bro @dungdamchemnhau đưa ra viện dẫn khi một hành giả đã có nền tảng kiến thức đầy đủ, có hiểu biết về cái cần làm, cái không cần làm, tin tưởng vào điều mình đã học, thấu triệt các triết lý trong phương pháp, niềm tin mạnh mẽ thì khó mà điên loạn.

bro @tieuthiensu99 thì đứng trên góc độ là một người bình thường, với một tri thức vẫn còn nhiều thiếu sót, dẫn đến sự nghi ngờ trong hành thiền, sự nghi ngờ này xuất phát từ nhiều khía cạnh, chưa hoàn toàn loại bỏ được ý tưởng về thần linh, về ma quỷ, chưa có niềm tin kiên cố vào tri thức được học như là vô ngã, duyên khởi... dẫn đến sự lầm lạc khi thực hành. Dễ dẫn đến điên loạn.

cả hai vị đều có góc độ hoàn toàn chính xác nếu đặt trong những bối cảnh, hoàn cảnh cụ thể như đã nêu. Nên hoan hỉ nhìn nhận sự chia sẻ.
Tao đặt địa vị vào vị trí thằng Thớt để giải quyết vấn đề nó hỏi trong Topic này thôi :D

Kể cả người Thiền lâu năm cũng ko thể tránh khỏi phóng giật, rơi vào Ma Cảnh. Gặp phật biết phật ko vui mừng, gặp ma biết ma ko sợ hãi. Chứ 1 thằng đạo Tâm chữa vững chỉ dễ bị lay động. Bây giờ tao ko còn Sợ Hãi hay Vui Mừng gì nữa => Nhưng bản chất thằng Thớt nó đang rơi vào tình trạng bị sợ hãi mà :D

Tao đọc các cmt, cũng có nhiều thằng Thiền giải thích và kể về những chướng ngại bọn nó gặp phải. Chưa nói đến Thiền hay tu tập gì cả. Chỉ đơn giản ngày xưa tao mua Tượng Phật về nhà trưng thôi mà đã xuất hiện Ma Quỷ, Thần Phật tùm lum rồi :))
 
T không tu tả pí lù đâu . Trước tiên t học các khái niệm cơ bản như tứ đế , bát thánh đạo , thập nhị nhân duyên , tam pháp ấn ...

Học căn bản xong t mới đi vào hành trì nhằm tích lũy công đức để giải thoát giác ngộ thoát khổ ách , phát nguyện vãng sanh .

Nhưng mà mới đầu tụng chú đại bi rồi niệm Phật cầu vãng sang thấy bị khảo điên đầu luôn . Công việc , sức khỏe đủ mọi vấn đề . Nghỉ 1 bữa tối không tu thì hôm sau liền được thư giãn nhẹ nhàng liền .

Xong một thời gian thì ngồi thiền theo hướng dẫn của dòng Trúc Lâm Yên Tử . Ngồi được 2 ngày thì đi ngủ lạc vào giấc mơ mà không thoát ra để dậy được dù biết là mơ . Phải đạp tay đạp chân gào thét trong mơ mãi mới dậy nổi .

Nhưng t không bỏ cuộc mà cứ quyết niệm Phật cầu sinh tịnh độ . Vậy mà niệm vài hôm là y như rằng có phát sinh trong cuộc sống làm cho đau đầu . Nên t lập thớt chia sẻ với anh em xàm !!
m thử đi sâu vào phân tích rõ ràng nền tảng của giáo thuyết xem ntn.
ví dụ như m có thể đọc thêm một số đầu sách về đạo đức kinh, cách luận của các triết gia hi lạp cổ đại, hay các triết gia chủ thuyết khắc kỷ chẳng hạn, từ đó m có cho m nền tảng tri thức đúng đắn và tin tưởng hơn.

m có vẻ là đặt niềm tin quá nhanh rồi đấy, trong m vẫn còn sự không tin tưởng dù là vi tế nhưng nó ảnh hưởng lớn đến m đấy
 
thật ra ví dụ cái xe cũng không đúng bởi t ở trên trái đất, nếu t ở mặt trăng thì cái xe nó sẽ có vận tốc khác.

t đang có vướng mắc ở chỗ đó là. Làm thế nào m xác nhận được sự vật nó như thế nào, nó biến đổi như thế nào thì bản chất nó là như vậy. M viện dẫn ra trí tuệ bát nhã, thì m có thể trình bày đặc tính của nó một chút được không.

ví dụ:
nó là có sẵn trong mỗi hành giả hay sẽ phát sinh trong quá trình tu tập
nếu nó có sẵn thì nó là phổ quát cho tất cả mọi hành giả đúng không, hay ở mỗi hành giả cái trí tuệ này sẽ có sai khác
khi trí tuệ này phát sinh, thì có thể nào làm cho nó phát sinh đến mức tận cùng hay không, hay nó chỉ có như vậy thôi, không thể phát triển hơn được nữa.
Hề hề. Tao đang hiểu hiểu vướng mắc của mày rồi.

1) Người thường => Thì đối mặt với 1 vấn đề gì đó => Họ thường đưa ra quyết định dựa theo cảm tình, cảm tính, dựa theo sự yêu thích/ghét bỏ của họ... .v.v.v.v.v ==> Nên "dễ" dẫn tới Sai Lầm. Mà người tu đạo thì hay gọi là Vô Minh.

2) Người tu tập, có tìm hiểu 1 chút như mày => Thì sẽ bỏ qua cảm tình, cảm tính của bản thân => Chưa vội đưa ra kết quả ngay => Mày sẽ dừng lại 1 chút, suy nghĩ thấu đáo 1 chút => Rồi mới quyết định.

3) Nhưng hiện tại mày đang vướng mắc ở chỗ: Mày ko tin tưởng vào quyết định của mày. Vì bản chất vẫn là do mày quyết định. Chưa biết nó có Đúng với kết quả nếu suy nghĩ bằng Trí Tuệ Bát Nhã hay không.

Ở trên kia tao có chia ra 3 mục đó. Người Thường - Người Tu Tập - và Phật thì mới có Trí Tuệ Bát Nhã. Thôi thì mày cứ hoan hỷ bỏ qua cái Trí Tuệ Bát Nhã đi :D Vì nó chỉ có ở những bậc chứng quả, ở Phật, Bồ Tát thôi. Còn mày thì hơn người bình thường là được rồi. Nên quyết định của mày, cách nhìn sự vật, hiện tượng của mày vẫn có lúc Đúng, có lúc Sai. Sai thì Sủa :))

Phật có Trí Tuệ Bát Nhã, nên ai hỏi gì, hỏi vấn đề gì ông ấy cũng biết. Kể cả về sinh tử luân hồi, kiếp trước, kiếp sau, từ cái cục sắt là cấu tạo nên từ hàng triệu phân tử Fe... ông ấy cũng biết Tuốt. Còn mình thì chỉ biết và giỏi ở 1 số lĩnh vực thôi :D Muốn có đc Trí Tuệ Bát Nhã => Thì tu theo Phật => Sẽ giúp đỡ Vô Minh hơn thôi => Còn lúc nào Diệt đc Vô Minh thì tao cũng ko rõ :D
 
m thử đi sâu vào phân tích rõ ràng nền tảng của giáo thuyết xem ntn.
ví dụ như m có thể đọc thêm một số đầu sách về đạo đức kinh, cách luận của các triết gia hi lạp cổ đại, hay các triết gia chủ thuyết khắc kỷ chẳng hạn, từ đó m có cho m nền tảng tri thức đúng đắn và tin tưởng hơn.

m có vẻ là đặt niềm tin quá nhanh rồi đấy, trong m vẫn còn sự không tin tưởng dù là vi tế nhưng nó ảnh hưởng lớn đến m đấy
Nó đang cố gắng đè nén tâm, nên khi xả thiền bị vậy là bình thường. , nó bảo là nó quyết cầu vãng sanh kìa. Thiền phải tự nhiên mà hành, đâu phải dồn ép mà đc. Bấn loạn là điều đương nhiên. Mong cầu quá lớn, đó ko phải bản chất của thiền. Thằng này mà mà cố quá dễ lạc vào ảo cảnh, có định đc thì cũng dễ lạc vào tà định.
.. chưa kể khi mới bắt đầu học Phật pháp, những quả xấu trong quá khứ sẽ kéo đến , việc nó gặp trong cuộc sống là điều đương nhiên, nhưng đó là do cái tâm phản ứng của nó, ko chắc đã là sự thật.
Thời gian đầu t học Phật Pháp cũng thế, nhìn xung quanh đâu đâu cũng thấy tà ác, dối trá, lừa lọc.... =))))) nhưng qua giai đoạn đó rồi :vozvn (7):

@Thánh Đạo Thiên Tôn
 
Nó đang cố gắng đè nén tâm, nên khi xả thiền bị vậy là bình thường. , nó bảo là nó quyết cầu vãng sanh kìa. Thiền phải tự nhiên mà hành, đâu phải dồn ép mà đc. Bấn loạn là điều đương nhiên. Mong cầu quá lớn, đó ko phải bản chất của thiền. Thằng này mà mà cố quá dễ lạc vào ảo cảnh, có định đc thì cũng dễ lạc vào tà định.
.. chưa kể khi mới bắt đầu học Phật pháp, những quả xấu trong quá khứ sẽ kéo đến , việc nó gặp trong cuộc sống là điều đương nhiên, nhưng đó là do cái tâm phản ứng của nó, ko chắc đã là sự thật.
Thời gian đầu t học Phật Pháp cũng thế, nhìn xung quanh đâu đâu cũng thấy tà ác, dối trá, lừa lọc.... =))))) nhưng qua giai đoạn đó rồi :vozvn (7):
Lành thay, lành thay. Hồi tao mới bén Duyên với đạo Phật => Nên mua tượng Phật về trưng => Đĩ mẹ bt đéo sao, theo Phật lẽ ra phải yên ổn, an lành. Ai dè ngủ thì năm mơ, đi tối toàn sợ ma, rồi đủ thứ chuyện... May mà tao cũng qua giai đoạn đó rồi :D
 
Vấn đề của thằng Thớt là đa số người Thiền đều gặp phải :)) Ngu óc chó ko đọc cmt từ trên xuống dưới à :)) Ở đây thiếu j người tu Thiền :)) Bọn nó đều xác nhận là có, dễ gặp phải, và bọn nó cũng trải qua rồi và vượt qua nó rồi :))

Chỉ có mày óc Chó mới nói: Thiền khó bị điên loạn thôi :)) Thế tao mới nói mày Tu ngu như Chó :)) Đến đức Phật còn gặp Ma Ba Tuần, còn rơi vào Ma Cảnh ... mà mày là Không :)) Lợn ngu :))


ko còn ai tin ma :(
 
Hề hề. Tao đang hiểu hiểu vướng mắc của mày rồi.

1) Người thường => Thì đối mặt với 1 vấn đề gì đó => Họ thường đưa ra quyết định dựa theo cảm tình, cảm tính, dựa theo sự yêu thích/ghét bỏ của họ... .v.v.v.v.v ==> Nên "dễ" dẫn tới Sai Lầm. Mà người tu đạo thì hay gọi là Vô Minh.

2) Người tu tập, có tìm hiểu 1 chút như mày => Thì sẽ bỏ qua cảm tình, cảm tính của bản thân => Chưa vội đưa ra kết quả ngay => Mày sẽ dừng lại 1 chút, suy nghĩ thấu đáo 1 chút => Rồi mới quyết định.

3) Nhưng hiện tại mày đang vướng mắc ở chỗ: Mày ko tin tưởng vào quyết định của mày. Vì bản chất vẫn là do mày quyết định. Chưa biết nó có Đúng với kết quả nếu suy nghĩ bằng Trí Tuệ Bát Nhã hay không.

Ở trên kia tao có chia ra 3 mục đó. Người Thường - Người Tu Tập - và Phật thì mới có Trí Tuệ Bát Nhã. Thôi thì mày cứ hoan hỷ bỏ qua cái Trí Tuệ Bát Nhã đi :D Vì nó chỉ có ở những bậc chứng quả, ở Phật, Bồ Tát thôi. Còn mày thì hơn người bình thường là được rồi. Nên quyết định của mày, cách nhìn sự vật, hiện tượng của mày vẫn có lúc Đúng, có lúc Sai. Sai thì Sủa :))

Phật có Trí Tuệ Bát Nhã, nên ai hỏi gì, hỏi vấn đề gì ông ấy cũng biết. Kể cả về sinh tử luân hồi, kiếp trước, kiếp sau, từ cái cục sắt là cấu tạo nên từ hàng triệu phân tử Fe... ông ấy cũng biết Tuốt. Còn mình thì chỉ biết và giỏi ở 1 số lĩnh vực thôi :D Muốn có đc Trí Tuệ Bát Nhã => Thì tu theo Phật => Sẽ giúp đỡ Vô Minh hơn thôi => Còn lúc nào Diệt đc Vô Minh thì tao cũng ko rõ :D
tạm thời đặt cái trí tuệ bát nhã xuống

t lại có một số vướng mắc về vô minh, m có thể giải đáp được không.

1. vô minh sinh khởi đồng thời với đời sống, ví dụ như đứa bé mới sinh ra là đã có tồn tại vô minh, dù nó chưa có nhận thức về thế giới
2. vô minh này có yếu tố huân tập hay là không, hay nó chỉ là yếu tố nhìn nhận sai lệch về thế giới
3. vậy ngay khi hết vô minh thì bản thân của hành giả chẳng lẽ đã chết rồi sao, bởi đời sống do vô minh, mà vô minh biến mất cũng có nghĩa là đời sống hiện tại của m cũng chấm dứt luôn chứ nhỉ?
m có thể trả lời từng ý được không
 
T không tu tả pí lù đâu . Trước tiên t học các khái niệm cơ bản như tứ đế , bát thánh đạo , thập nhị nhân duyên , tam pháp ấn ...

Học căn bản xong t mới đi vào hành trì nhằm tích lũy công đức để giải thoát giác ngộ thoát khổ ách , phát nguyện vãng sanh .

Nhưng mà mới đầu tụng chú đại bi rồi niệm Phật cầu vãng sang thấy bị khảo điên đầu luôn . Công việc , sức khỏe đủ mọi vấn đề . Nghỉ 1 bữa tối không tu thì hôm sau liền được thư giãn nhẹ nhàng liền .

Xong một thời gian thì ngồi thiền theo hướng dẫn của dòng Trúc Lâm Yên Tử . Ngồi được 2 ngày thì đi ngủ lạc vào giấc mơ mà không thoát ra để dậy được dù biết là mơ . Phải đạp tay đạp chân gào thét trong mơ mãi mới dậy nổi .

Nhưng t không bỏ cuộc mà cứ quyết niệm Phật cầu sinh tịnh độ . Vậy mà niệm vài hôm là y như rằng có phát sinh trong cuộc sống làm cho đau đầu . Nên t lập thớt chia sẻ với anh em xàm !!
Bản chất là Tinh Thần mày yếu. Mày vẫn còn Sợ Ma, Sợ Quỷ, Sợ Thần, Sợ Phật... gì đó. Bao giờ mày ngộ ra được, mày tìm hiểu ra sự thật.... để không Sợ những thứ đó nữa. Mày là người làm chủ được bản thân mày. Thì tự nhiên những cái đó nó hết. Giống như kiểu mày bản lĩnh hơn ấy. Từ 1 người yếu bóng vía => Trở thành cao vía :))

Mày ko tụng kinh, ko đi chùa.... thì thần kinh mày sẽ ko suy nghĩ về những thứ đó nữa. Thì mọi chuyện nó sẽ bt. Mày dính vào thì thần kinh mày suy nghĩ => Ngủ nó dễ tái hiện lại => Dễ nằm mơ, dễ gặp ác mộng. Cái này dễ gặp mà. Trc tao xem phim ma thì y như rằng đêm tối đi đái sẽ sợ, sợ tiếng gió, sợ tiếng chó sủa, nằm mơ.... Ko xem phim Ma thì lại bình thường :D

Còn cách để bản lĩnh hơn thì tao chia sẻ là: Tao tu đạo Phật, tìm hiểu về đạo Phật, tao hay tiếp xúc với người chết, chuyện tâm linh... dần nó quen là 1. Cái thứ 2 là mình giải thích đc những chuyện tâm linh nên ko sợ hãi nữa... :D Nó đúng với câu: Gặp Phật Giết Phật, Gặp Ma Giết Ma. Hay nói nhẹ nhàng hơn là: Gặp Phật biết Phật ko vui mừng, Gặp Ma biết Ma ko sợ hãi.

Giống ông Minh Tuệ ngủ ở nghĩa địa, nhà hoang... có sợ j đâu: https://xamvn.com/r/vu-ong-chu-lam-bao-ve-keu-gap-ma-xong-chet-o-nha-hoang-sao-roi.1112340/
 
Bản chất là Tinh Thần mày yếu. Mày vẫn còn Sợ Ma, Sợ Quỷ, Sợ Thần, Sợ Phật... gì đó. Bao giờ mày ngộ ra được, mày tìm hiểu ra sự thật.... để không Sợ những thứ đó nữa. Mày là người làm chủ được bản thân mày. Thì tự nhiên những cái đó nó hết. Giống như kiểu mày bản lĩnh hơn ấy. Từ 1 người yếu bóng vía => Trở thành cao vía :))

Mày ko tụng kinh, ko đi chùa.... thì thần kinh mày sẽ ko suy nghĩ về những thứ đó nữa. Thì mọi chuyện nó sẽ bt. Mày dính vào thì thần kinh mày suy nghĩ => Ngủ nó dễ tái hiện lại => Dễ nằm mơ, dễ gặp ác mộng. Cái này dễ gặp mà. Trc tao xem phim ma thì y như rằng đêm tối đi đái sẽ sợ, sợ tiếng gió, sợ tiếng chó sủa, nằm mơ.... Ko xem phim Ma thì lại bình thường :D

Còn cách để bản lĩnh hơn thì tao chia sẻ là: Tao tu đạo Phật, tìm hiểu về đạo Phật, tao hay tiếp xúc với người chết, chuyện tâm linh... dần nó quen là 1. Cái thứ 2 là mình giải thích đc những chuyện tâm linh nên ko sợ hãi nữa... :D Nó đúng với câu: Gặp Phật Giết Phật, Gặp Ma Giết Ma. Hay nói nhẹ nhàng hơn là: Gặp Phật biết Phật ko vui mừng, Gặp Ma biết Ma ko sợ hãi.

Giống ông Minh Tuệ ngủ ở nghĩa địa, nhà hoang... có sợ j đâu: https://xamvn.com/r/vu-ong-chu-lam-bao-ve-keu-gap-ma-xong-chet-o-nha-hoang-sao-roi.1112340/
thì thôi cứ để nó tu kiếp này ko thành tựu gì thì cũng là nhân duyên :D hihi
Có tin chứ, cái đợt mà huynh bị rỉ tai vào tai bảo đi tu ấy, rồi lên phủ tây hồ hoa mắt chóng mặt ấy. Là ma nó xúi đi nhé , chứ còn ai lứa :vozvn (7):
đi hết cái đống đấy về sau mới được Thiên Ma ôm vào lòng :vozvn (10):
 
tạm thời đặt cái trí tuệ bát nhã xuống

t lại có một số vướng mắc về vô minh, m có thể giải đáp được không.

1. vô minh sinh khởi đồng thời với đời sống, ví dụ như đứa bé mới sinh ra là đã có tồn tại vô minh, dù nó chưa có nhận thức về thế giới
2. vô minh này có yếu tố huân tập hay là không, hay nó chỉ là yếu tố nhìn nhận sai lệch về thế giới
3. vậy ngay khi hết vô minh thì bản thân của hành giả chẳng lẽ đã chết rồi sao, bởi đời sống do vô minh, mà vô minh biến mất cũng có nghĩa là đời sống hiện tại của m cũng chấm dứt luôn chứ nhỉ?
m có thể trả lời từng ý được không
Vô MinhNhận Thức Sai Lầm về thế giới thôi mà.

1) Tao thì bỏ qua chuyện Kiếp Trước, Kiếp Sau. Nên 1 đứa trẻ mới sinh ra bản chất là Vô Minh. Trong quá trình trưởng thành nó sẽ dần dần có nhận thức. Tuy nhiên mọi sự tiếp nhận thế giới của nó sẽ có Đúng, có Sai. Khi nó nhận thức Sai thì là Vô Minh.
2) Huân tập là gì nhỉ? Theo tao hiểu là tập luyện à? Có chứ. Ko dùng ý kiến cá nhân, hiểu biết cá nhân mà đánh giá sự vật, sự viện... mà hãy tìm hiểu kỹ, thấu đáo về nó, dựa vào nhiều nguồn tài liệu, kiến thức khác nhau để tìm ra sự phật.
3) Sai hết Vô Minh lại đồng nghĩa với Chết nhỉ? Phá Vô Minh chỉ đơn giản là đang nhận thức sai => Thì chuyển sang hiểu đúng về bản chất của nó.
 
Vô MinhNhận Thức Sai Lầm về thế giới thôi mà.

1) Tao thì bỏ qua chuyện Kiếp Trước, Kiếp Sau. Nên 1 đứa trẻ mới sinh ra bản chất là Vô Minh. Trong quá trình trưởng thành nó sẽ dần dần có nhận thức. Tuy nhiên mọi sự tiếp nhận thế giới của nó sẽ có Đúng, có Sai. Khi nó nhận thức Sai thì là Vô Minh.
2) Huân tập là gì nhỉ? Theo tao hiểu là tập luyện à? Có chứ. Ko dùng ý kiến cá nhân, hiểu biết cá nhân mà đánh giá sự vật, sự viện... mà hãy tìm hiểu kỹ, thấu đáo về nó, dựa vào nhiều nguồn tài liệu, kiến thức khác nhau để tìm ra sự phật.
3) Sai hết Vô Minh lại đồng nghĩa với Chết nhỉ? Phá Vô Minh chỉ đơn giản là đang nhận thức sai => Thì chuyển sang hiểu đúng về bản chất của nó.
1, bản chất vô minh nó thể hiện ở điểm nào của 1 đứa trẻ vậy, nó hoàn toàn chưa có nhận thức về thế gian, nên khẳng định nó vô minh thì hơi cấn.

Nếu như thừa nhận rằng nó đã vô minh từ lúc sinh ra thì đâu có cần phải có đúng có sai mới vô minh bởi vì vô minh đã sẵn ở đó rồi mà, vậy việc vô minh này nó đâu phải đến từ nhận thức của đứa trẻ khi nó lớn lên nữa, mà rõ ràng nó là tồn tại cùng với sự sống của nó.

Nếu thừa nhận nó đồng thời tồn tại với sự sống của đứa trẻ, thì khi nó mất đi thì sự sống này lấy cơ sơ sở gì để tồn tại cái này mâu thuẫn với câu số 3 nhé.

Nếu như nhận thức sai chuyển sang đúng thì lại mâu thuẫn với cái câu 1 đó là vô minh là bản chất của một đứa trẻ mới sinh ra, bởi m đâu có thể thay đổi chính bản chất của m, bởi nó chính là nền tảng của m, ví dụ m được tạo thành từ nước, nếu rút đi hết nước thì m ngỏm là đúng rồi còn gì?

câu 2: huân tập là sự tập hợp liên tiếp và chồng chất lên nhau, kiểu vô minh sẽ ngày càng phát triển khi m nhìn nhận càng ngày càng sai lầm về thế gian này

m có thể giải thích rõ hơn được không.
 
Tao có 1 ví dụ rất cụ thể cho thằng Thớt nè:

Cô giáo lớp con tao (3 tuổi) vừa gửi cho đoạn video: Các bé ngồi Thiền thư giãn.

Cô giao mở nhạc Thiền nhẹ nhàng, yêu cầu các bé ngồi khoanh chân, đặt 2 tay lên 2 đầu gối và..... và.... Nhắm Mắt :))

THIỀN bản chất là Thư Giãn. Nhưng lại bắt 1 đứa trẻ ngồi Nhắm Mắt ==> Thì đa số bọn nó Sợ Hãi, chứ Thứ Giãn con mẹ gì :3 Mô Phật. Thật là Vô Minh.
 
thì thôi cứ để nó tu kiếp này ko thành tựu gì thì cũng là nhân duyên :D hihi

đi hết cái đống đấy về sau mới được Thiên Ma ôm vào lòng :vozvn (10):
Gọi tên là Ma nghe ghê quá, mả bố thằng nào đặt ra cái khái niệm đưa loài Ma thành thứ bẩn thỉu khiến người nghe sợ hãi, xa lánh. dù sao cũng là 1 tên gọi, cõi của huynh gọi cái tên cho mĩ miều là Thiên Thần Bóng Đêm cho có thiện cảm dù ý nghĩa chẳng khác gì nhau :vozvn (7): :vozvn (17):
Cái phủ Tây Hồ mà có thần thánh ngự ở thì cũng là chuyện hoang đường =)))) vậy ai ngự ở đó nhỉ :))) hỡi các con dân Hà lụt . Há há
 

Có thể bạn quan tâm

Top